Nhật thực Chương 2 LẨN TRÁNH

Tôi cảm thấy háo hức một cách lạ kì khi bước chân ra khỏi lớp học tiếng Tây Ban Nha và hướng thẳng đến quán ăn, chẳng phải vì tôi đang tay trong tay với một chàng trai hoàn mỹ nhất hành tinh này, dù nói cho chính xác thì cũng có cả lý do ấy.
Thật ra đó là do tôi ý thức được rằng bản án cấm cung dành cho mình đã kết thúc, và hiện thời, tôi đang là một người tự do.
Nhưng hình như đó cũng chưa phải là nguyên nhân chính. À, hay là bởi bầu không khí nhẹ nhõm, thoải mái, tự do đang bao trùm khắp sân trường chăng? Trường học đang duỗi mình, thư giãn, đặc biệt là ở khoá học sinh cuối cấp – cả một thiên đàng của cảm xúc.
Tự do gần quá, gần đến mức bất cứ một học sinh nào cũng có cảm giác vươn tay ra là có thể chạm được vào nó, cảm nhận được nó. Dấu vết của nó xuất hiện ở khắp mọi nơi. Trên tường của quán ăn treo đầy những áp phích, các thùng rác chứa đầy những tờ rơi đủ sắc màu: mời chào lũ học sinh chúng tôi mua sách niên giám, nhẫn học trò… và những thông báo ghi chú kì hạn cuối cùng đặt áo thụng, mũ bình thiên cùng quả tua; rồi những lời rao hàng có cánh – của đám học sinh lớp dưới “đi chiến dịch” cho trường nữa; và làm sao thiếu được những bảng quảng cáo mời đặt hoa có kèm lời chúc cho buổi khiêu vũ năm nay. Buổi đại vũ hội sẽ được tổ chức vào cuối tuần này, nhưng tôi đã nhận được một lời hứa chắc như đinh đóng cột của Edward rằng tôi sẽ không bị “áp giải” đến đó nữa. Bởi sau hết mọi chuyện, tôi đã có được kinh nghiệm rất con người này rồi.
Mà không, ắt hẳn tự do của cá nhân tôi mới chính là nguyên nhân đích thực của cái cảm giác lâng lâng muốn bay bổng này; chứ thời điểm kết thúc năm học làm sao có thể khiến thôi vui như những học sinh khác được. Tôi luôn cảm thấy căng thẳng đến muốn nôn oẹ mỗi khi nghĩ đến nó. Và tôi đang buộc mình không được mơ màng nghĩ đến nó nữa.
Nhưng mà trốn tránh cái chủ đề tốt nghiệp đang xuất hiện nhan nhản ở khắp mọi nơi này, thú thật cũng chẳng hề dễ dàng một chút nào.
-Bồ đã gửi hết thư thông báo chưa? – Angela cất tiếnghỏi khi Edward và tôi vừa ngồi vào bàn. Mái tóc nâu nhạt vốn để xoã của cô bạn giờ đã được cột túm lại theo kiểu đuôi ngựa, và đôi mắt của cô… dường như chúng có ẩn chứa vẻ lo âu.
Alice và Ben cũng đã có mặt ở đó, cả hai ngồi cạnh Jessica. Ben thì đang ngấu nghiến quyển truyện tranh, đôi tròng kính trễ xuống tận cánh mũi thanh mảnh. Còn Alice thì chú mục vào bộ đồ áo-thun-quần-jeans muôn thuở của tôi, bằng một kiểu nhìn chăm chú, kỹ lưỡng chưa từng thấy, khiến tôi không khỏi ngượng ngùng. Có lẽ là cô bạn lại nổi máu muốn làm cố vấn thời trang đây. Tôi thở dài. Thái độ thờ ờ với trang phục của tôi bao giờ cũng là cái gai trước mắt cô em gái của Edward. Nếu tôi mà đồng ý thì chắc chắn một trăm phần trăm rằng ngày nào cô bạn cũng sẽ tròng đủ mọi thứ đồ lênngười tôi – có khi là mấy bận một ngày không chừng – hệt như tôi là một con búp bê giấy ngoại cỡ có đủ ba chiều vậy.
-Không, mình không gửi – Tôi trả lời Angela – Kì thực thì có gửi cũng như không. Mẹ mình biết ngày mình tốt nghiệp mà. Còn ai khác nữa đâu.
-Còn bồ thì sao, Alice?
Alice mỉm cười, đáp:
-Mình gửi xong hết rồi.
-Mấy bồ may thật – Angela thở dài – Mẹ mình có tới một ngàn anh chị em bà con, mà mẹ thì muốn mình viết tay từng địa chỉ để gửi cho họ. Thể nào mình cũng sẽ bị nghẽn rãnh cổ tay cho mà xem. Mình không thể lần lữa lâu hơn được nữa, ôi cứ nghĩ đến là thấy sợ.
-Mình sẽ giúp bồ – Tôi hồ hởi xung phong – … Nếu bồ không ngại nét chữ gà bới của mình.
Ngài cảnh sát trưởng hẳn sẽ hài lòng lắm đây. Trong tầm mắt của mình, tôi nhác thấy Edward đang mỉm cười. Vậy là anh cũng đang rất vui – tôi có thể làm tròn lời hứa với ngài cảnh sát trưởng mà chẳng phải dính dáng gì đến người sói.
Trông cô bạn Angela của tôi nhẹ nhõm hẳn như người vừa trút được một gánh nặng.
-Bồ thật là tốt. Bồ chọn thời gian nghen, bất cứ lúc nào cũng được, mình sẽ qua nhà bồ.
-Nếu được thì mình muốn qua nhà bồ hơn. Ở nhà mình mệt lắm. À, tối hôm qua, bố mình tuyên bố “tha bổng” cho mình rồi – Tôi nhoẻn miệng cười toe toét khi đưa ra cái tin động trời.
-Thật hả? – Angela hỏi lại, đôi mắt hiền lành lộ vẻ tươi vui – Mình nhớ là bồ nói rằng bồ bị “cấm cung” đến suốt đời cơ mà.
-Mình còn ngạc nhiên hơn cả bồ ấy chứ. Mình cứ đinh ninh rằng ít nhất là cho đến khi mình tốt nghiệp xong trung học, bố mới chịu tha cho mình.
-Ôi chao, tuyệt thật đấy, Bella! Tụi m ình sẽ phải ăn mừng chuyện này mới được.
-Bồ không hình dung nổi là câu nói vừa rồi của bồ tuyệt vời đến mức nào đâu.
-Tụi mình nên ăn mừng như thế nào đây nhỉ? – Alice đăm chiêu, trầm ngâm; chốc chốc, trên gương mặt của cô bạn lại ánh lên vẻ phấn khích – có lẽ là Alice đã nghĩ ra được mấy ý hay hay. Nhưng mà thường thường thì những cái ý hay hay ấy lại khá màu mè đối với tôi, và hiện thời thì tôi đang hoàn toàn có thể cảm nhận được điều đó trong đôi mắt của cô bạn – một đôi mắt đang nung nấu ý định muốn đẩy mọi thứ đi xa khỏi giới hạn.
-Tất cả những gì mà bạn nghỉ ra được ấy, Alice, mình sợ là mình không theo nổi được quá.
-Tự do là tự do mà, phải không? – Cô bạn khăng khăng.
-Nhưng mà mình vẫn còn phải nằm trong giới hạn – chẳng hạn như Mỹ quốc nè, ngay tại xứ sở tự do của chúng ta, tứ phương cũng đều có ranh giới đó thôi.
Angela và Ben phá ra cười như nắc nẻ, trong khi Alice thì nhăn nhó một cách thất vọng.
-Thế thì tối nay tụi mình làm gì? – Alice chưa chịu bỏ cuộc.
-Tụi mình không làm gì hết. Ừm, tụi mình cứ để vài ngày đã, để chắc chắn là bố mình không đùa. Vậy nên buổi tối, mình vẫn phải tuân thủ quy định thời gian giống như giờ giấc của trường học.
-Vậy bọn mình sẽ tổ chức ăn mừng vào cuối tuần này nhé – Đúng là lòng nhiệt thành của cô bạn thật khó mà dập tắt nổi.
-Ừ, tất nhiên rồi – Tôi trả lời, hy vọng có thể làm cho Alice dịu xuống. Kì thực ở tận đáy lòng, tôi vẫn biết mình cũng sẽ không làm gì quá đà; đối với ngài cảnh sát trưởng mà nói, tốt hơn hết là làm việc gì cũng nên từ tốn, nóng vội là điều cần tránh. Trước khi được phép của “ngài” nhiều hơn, cần phải cố gắng chứng tỏ cho “ngài” thấy rằng tôi là một đứa đáng tin cậy và trưởng thành như thế nào.
Angela và Alice bắt đầu bàn tán rôm rà về kế hoạch ăn mừng; Ben cũng bỏ dở quyển truyện mà hùa vào góp ý với hai cô bạn. Cứ thế, m ọi chú ý của tôi mau chóng lơi dần, lơi dần. Bỗng bất chợt tôi sửng sốt nhận ra rằng chuyện tôi được tự do đã không còn khiến tôi phấn khởi như vừa cảm thấy trước đó nữa. Trong lúc cả ba người bạn đang say sưa thảo luận những việc sẽ làm, ở Port Angeles hay là ở Hoquiam, thì tôi bắt đầu cảm thấy nao lòng.
Cũng chẳng cần phải mất nhiều thời gian lắm để xác định xem nỗi bất an này của tôi là xuất phát từ đâu.
Kể từ ngày tôi nói lời từ biệt Jacob Bellaack trong khi rừng gần nhà, kỷ niệm đau lòng ấy cứ từng ngày, từng ngày đeo bám tôi, gặm nhấm tâm can tôi, khiến cho tôi không lúc nào là không khỏi thắc thỏm, lo âu. Kiểu xuất hiện của nó y hệt như chiếc đồng hồ báo thức đa sự, cứ ba mươi phút một, lại réo ầm vang cả nhà lên vậy – cứ thế, đều đặn, trong một khoảng thời gian nhất định, nó lại len lỏi vào trong tâm trí tôi, lấp đầu đầu óc tôi bằng hình ảnh gương mặt của Jacob đang quặn thắt những đau khổ. Đây là hình ảnh cuối cùng mà tôi còn lưa giữ được về cậu.
Và đúng vào lúc này đây, khi hình ảnh ấy lại đang hiện về khuấy đảo lòng tôi, tôi chợt nhận thức được chính xác lý do mình vẫn chưa hoàn toàn hài lòng với quyền tự do mới nhận được này. Đó là bởi vì nó còn khiếm khuyết.
Chắc chắn là như vậy rồi, tôi có thể tự do đi lại bất cứ nơi đâu mà tôi muốn – nhưng ngoại trừ La Push; tôi có thể tự do được làm bất cứ điều gì mình thích, nhưng ngoại trừ việc gặp lại Jacob. Tôi dán chặt mắt vào chiếc bàn ăn, cau mày. Thế này thì là bán cấm cung rồi chứ còn gì.
-Alice? Alice!
Tiếng gọi của Angela vang lên bất chợt đã kéo tôi thoát khỏi cơn mơ mơ màng màng để quay về thực tại. Cô bạn đang huơ lấy huơ để bàn tay trước gương mặt thất thần và đôi mắt vô hồn của Alice. Tôi nhận ran gay lập tức vẻ mặt không còn một chút thần thái nào đó – một vẻ mặt đem lại nỗi sững sờ xen lẫn với sự sợ hãi trong tôi. Cái nhìn trống rỗng ấy tất nhiên là không nhằm vào bất cứ sự việc, sự vật nào đang hiện hữu trong quán ăn, xung quanh chúng tôi, nhưng lại rất có ý nghĩa theo cách riêng của nó. Đó là những sự việc đang đến gần, những sự việc sắp sửa xảy ra. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được máu nóng đang rút xuống khỏi mặt mình.
Đột nhiên, Edward bật cười rất to, một tiếng cười rất hồn nhiên, nghe chừng như anh đang vô cùng thoải mái. Ngay tức khắc, Angela và Ben đều đổ dồn mắt về phía anh, nhưng tôi thì không thể nào rời mắt khỏi Alice. Đột nhiên, Alice giật nảy mình, cơ hồ như có ai đó vừa đưa chân đá vào cô bạn bên dưới gầm bàn.
-Em ngủ đấy à, Alice? – Edward buông lời chọc ghẹo.
Lúc này, Alice đã tỉnh táo trở lại.
-Mình xin lỗi tất cả các bạn, hình như mình không được tập trung, mình vừa mới thả hồn đi đâu đó thì phải.
-Mơ màng lúc này xem ra còn thú vị hơn là ngồi mà ngán ngẩm về hai giờ học tới – Ben buông lời nhận định.
Và sau cơn thất thần đó, Alice trở nên hoạt bát, nói cười nhiều hơn – vui vẻ một cách khác lạ. Song, tôi vừa kịp nhìn thấy cô bạn trao đổi ánh mắt với Edward, hành động ++ộto diễn ra rất nhanh, và cô đã kịp quay sang Angela trước khi Angela và Ben cũng phát hiện ra điều đó. Edward chợt trở nên trầm tư, đưa tay khẽ nghịch ngợm một lọn tóc của tôi.
Tôi sốt ruột chờ đợi cơ hội được nói chuyện riêng với Edward, để hỏi anh về chuyện Alice đã tiên thị thấy điều gì, nhưng rồi buổi trưa cứ thế lặng lờ trôi qua, chúng tôi không có lấy một phút riêng tư nào.
Và tôi nhanh chóng nhận ra mình bị biến thành người thừa, gần như mọi người đang cố tình quên mất sự hiện diện của tôi. Sau bữa ăn trưa, Edward thong thả dạo bước bên Ben, trao đổi một số vấn đề về bài tập được chỉ định, mà thôi thừa biết là anh đã hoàn tất đâu và đó rồi. Trong lúc chuyển lớp, khoảng thời gian ít ỏi của riêng hai đứa tôi, vậy mà cũng lại có người xen vào giữa. Cuối cùng, tiếng chuông tan trường cũng réo vang, giữa bao nhiêu học sinh đang ùa ra khỏi lớp, Edward nhanh nhẹn bắt chuyện ngay với Mike, cùng sóng bước với Mike ra bãi gửi xe của trường. Tôi lủi thủi theo sau, cứ để cho Edward tự nhiên đi trước, dẫn đường.
Và tôi chú tâm lắng nghe, lấy làm lạ, Mike đang trả lời những câu hỏi thân thiện một cách khác thường của Edward. Hình như chiếc xe của Mike đang bị trục trặc.
-… nhưng mà tôi vừa mới thay pin xong – Mike nói. Đôi mắt anh bạn hiệp sĩ cứ nhằm thẳng hướng trước mặt, thi thoảng lại thận trọng nhìn sang Edward. Bối rối. Cũng giống như tôi lúc này thôi.
-Có lẽ là do dây cáp – Edward đoán già đoán non.
-Có lẽ thế. Thật tình thì tôi mù tịt về xe hơi – Mike thật thà thừa nhận – Cần phải có người xem qua nhưng tôi lại không đủ khả năng đem xe tới tiệm Dowling.
Hốt nhiên tôi mở miệng, toan đề nghị Mike đem xe đến chỗ người bạn thợ máy chuyên nghiệp của tôi, nhưng tôi đã ngậm lại được ngay lại. Dạo này, người bạn ấy bận ghê lắm – bận phiêu bạt trong lốt của một con sói khổng lồ.
-Tôi có biết một số thứ… nếu cậu muốn, tôi sẽ xem qua – Edward đề nghị – Để tôi đưa Alice và Bella về nhà đã.
Khỏi nói cũng biết, hiển nhiên là Mike và tôi đã cùng nhất loạt há hốc miệng ra mà nhìn anh.
-Ơ… cảm ơn cậu – Mike lầm bầm sau khi đã… hoàn hồn – Nhưng hôm nay tôi phải làm việc rồi. Có lẽ để lúc khác.
-Hẳn là vậy rồi.
-Gặp lại các cậu sau nhé – Mike nói xong, leo vào xe hơi, khẽ lắc đầu vì ngỡ ngàng.
Chiếc Volvo của Edward, với cô bạn Alice của tôi đang ngồi chờ sẵn bên trong, chỉ nằm cách đó có hai chiếc xe.
-Vậy là sao, anh? – Tôi thì thầm hỏi khi Edward giữ cửa xe bên cạnh ghế tài xế cho tôi.
-Anh muốn giúp đỡ bạn bè mà – Edward lẳng lặng trả lời.
Sau đó đến lượt Alice, cô bạn đang ngồi ở ghế sau cũng lên tiếng, giọng liến thoắng:
-Anh chẳng giỏi giang gì về máy móc đâu, anh Edward. Có lẽ tối nay, anh nên nhờ chị Rosalie lén đến xem cái xe đi, để khi mà Mike đề nghị anh giúp đỡ, anh còn trông ra dáng một chút, anh có hiểu không. Chứ để đến khi chị Rosalie phải ra mặt giúp đỡ thật thì… tất nhiên phản ứng của Mike không phải là không đáng tức cười. Nhưng cả cái thị trấn này, ai cũng đinh ninh rằng Rosalie đang đi học xa nhà, nên em dám chắc chuyện sẽ chẳng hay ho gì. Tệ hại nữa là đằng khác. Dù rằng em hiểu anh sẽ nổ lực giúp mike trước khi phải cậy nhờ đến bàn tay của Rosalie. Nhưng chỉ mỗi chuyện chỉnh sửa máy một chiếc xe hơi thể thao của Ý thôi đã là quá sức của anh rồi. À, sẵn nhắc đến chuyện nước Ý và xe hơi thể thao em mới nhớ, lần em giở trò đạo chích, anh có hứa sẽ tặng em một chiếc Porsche màu vàng. Em không biết mình có còn đủ kiên nhẫn để chờ đến Giáng sinh không…
Sau khi đã cố gắng tập trung lắng nghe trong khoảng một phút, tôi quyết định buông xuôi, cứ để mặc cho lối nói nhanh như gió của cô bạn trở thành một thứ tiếng rì rầm, lào xào khó hiểu nào đó, rồi tôi lại quyết tâm tiếp tục làm một kể kiên nhẫn đến cùng.
Có vẻ như Edward đang tìm cách trốn tránh các câu hỏi của tôi. Được thôi. Muốn gì thì muốn, rồi cuối cùng thể nào cũng sẽ chỉ còn có anh và tôi. Vấn đề chính là thời gian.
Hình như Edward cũng đang nhận ra điều đó. Vẫn như thường lệ, anh để Alice xuống ngay đầu đường dẫn vào nhà. Quả tình trong thâm tâm, tôi cũng có hơi ngỡ ngàng khi anh quyết định không đưa cô bạn về đến nơi đến chốn.
Bước xuống xe, Alice cũng kịp trao cho anh trai mình một tia nhìn sắc lẻm. Nhưng xem chừng Edward chẳng có lấy một chút bối rối nào, vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không.
-Gặp lại em sau – Edward nói lời tạm biệt em gái, kèm theo một cái gật đầu hết sức nhẹ nhàng..
Alice quay gót và mau chóng mất dạng trong lùm cây.
Edward lẳng lặng đánh xe vòng lại, thẳng tiến về hướng thị trấn Forks. Tôi chờ đợi, lòng tự hỏi liệu anh có mở lời hay không? Không. Anh đã không hề mở lời, và điều đó khiến tôi căng thẳng. Trưa nay, Alice đã trông thấy điều gì? Đó là điều anh không hề muốn chia sẽ với tôi, và tôi đang cố nghĩ xem lý do vì sao anh lại muốn giữ bí mật đó. Có lẽ tốt hơn hết là trước khi hỏi, tôi nên chuẩn bị kỹ tinh thần. Tôi không muốn bị bất ngờ rồi mất tự chủ, để anh nghĩ rằng tôi yếu thần kinh, hay là gì gì khác…
Vậy nên suốt dọc đường về đến nhà bố tôi, cả tôi, cả anh, không ai nói với ai một lời nào.
-Tối nay phải làm một mớ bài tập – Cuối cùng, Edward đã lên tiếng với tôi nhưng một cách bâng quơ.
-Ừmmm – Tôi nhẹ nhàng tán thành.
-Em có nghĩ rằng hôm nay anh lại được tiếp tục đặt chân vào nhà em không?
-Khi anh đến đưa em đi học, bố em có nổi cơn tam bành lên đâu nào.
Nhưng tôi tin chắc chắn một điều rằng ngài cảnh sát trưởng sẽ hờn mát ngay, khi ngài vừa về đến nhà mà lại trông thấy Edward. Vậy thì tôi nên chuẩn bị bữa tối đặc biệt hơn thường ngày một chút mới được.
Vào nhà, tôi bước vội lên lầu, Edward bước theo sao. Rồi cứ thế, anh điềm nhiên ngồi xuống giường, ánh mắt trông ra ngoài cửa sổ, có vẻ như chẳng quan tâm, đoái hoài gì tới nỗi bực dọc của tôi.
Cất xong cái túi xách, tôi bật máy vi tính lên. Tôi có một bức thư điện tử của mẹ cần phải trả lời, hẳn mẹ tôi đang lo lắm đây vì thư gửi đã lâu rồi mà chưa nhận được hồi âm. Tôi gõ gõ tay lên bàn tạo nên những âm thanh lọc cọc trong lúc chờ đợi chiếc máy vi tính cổ lỗ sĩ trở mình tỉnh giấc – nhịp tay gõ nghe sốt ruột và thật khô khốc.
Đột ngọt, những ngón tay lạnh giá của anh đặt lên tay tôi, giữ lại.
-Hôm nay, cả anh, cả em đều cùng nóng ruột hết, phải không nào? – Edward thầm thì.
Tôi ngẩng mặt lên, toan đáp lại anh bằng một ánh mắt chế nhạo, nhưng gương mặt của anh đang ở gần tôi quá. Đôi mắt vàng óng hừng hực ngọn lửa yêu thương chỉ cách mặt tôi không đến một gang tay, và hơi thở… hơi thở lành lạnh của anh đang phả không ngừng vào đôi môi khẽ hé mở của tôi. Lưỡi tôi có thể cảm nhận được rất rõ ràng cái hương vị thơm ngát ấy.
Và đầu óc của tôi không còn nghĩ ra được một câu trả lời dí dỏm nào như tôi đã dự định, ngay cả đến tên mình, tôi cũng còn chẳng nhớ nỗi.
Mà anh thì không hề cho tôi được có một chút thời gian tỉnh trí lại.
Nếu được làm theo ý mình, tôi sẽ dành nhiều thật nhiều thời gian của mình để hôn Edward. Trên đời này, tôi chưa từng trải qua một điều gì lạ lẫm và hạnh phúc cho bằng được cảm nhận đôi môi mát rượi của anh; đôi môi cứng như đá cẩm thạch nhưng lại rất mềm mại và dịu dàng đến lạ thường trên môi tôi, khi cùng tôi giao quyện.
Nhưng không phải lúc nào tôi cũng được làm theo ý mình.
Vậy nên tôi lấy làm ngạc nhiên khi những ngón tay trắng muốt kia trở nên khẩn khoản, luồn sâu vào tóc tôi, kéo gương mặt tôi về phía anh. Đôi tay tôi cũng đã vòng qua cổ anh tự lúc nào, và tôi ước sao cho mình có thể mạnh hơn – mạnh hơn để có thể giữ yên anh trong vòng tay của mình, mãi mãi. Một tay của Edward bỗng lướt xuống lưng tôi, ép tôi vào vồng ngực cứng như đá của anh. Dù rằng làn da lạnh buốt kia đã được tấm áo len che phủ, nhưng hơi lạnh vẫn khiến tôi phải rùng mình – cơn rùng mình của sự dễ chịu, của niềm hạnh phúc hân hoan, nhưng đôi tay anh đang bắt đầu lơi dần, lơi dần.
Và tôi hiểu chỉ còn khoảng ba tíc tắc ngắn ngủi nữa thôi, anh sẽ thở dài rồi buông tôi ra một cách khéo léo, nói bang quô về nỗi hai chúng tôi đang coi thường mạng sống của tôi ra sao, và rằng bấy nhiêu đó đã là quá đủ cho một buổi chiều. Không, những giây phút cuối cùng này phải là của tôi, nghĩ là làm, tôi nép người mình thêm sát vào anh. Đầu lưỡi của tôi khẽ mơn theo viền môi dưới của anh; mềm mượt quá, dường như nó được chăm sóc rất kỹ, và hương vị…
Anh kéo phắt tôi ra, thoát khỏi vòng tay của tôi một cách dễ dàng – và có lẽ anh đã không hề nhận ra rằng tôi đã dùng hết sức bình sinh có được để mà giữ anh.
Edward bật cười, chỉ vỏn vẹn có một tiếng, tiếng cười ấy nghe thật nhỏ, phát ra từ tận sâu thẳm trong cổ họng. Nhưng rồi đôi mắt anh bỗng thoắt rực sáng với ẩn ý rằng anh đang rất nghiêm túc.
-Ôi chao, Bella – Anh thở ra, kêu lên.
-Em sẽ nói rằng em rất tiếc, em xin lỗi, nhưng mà kì thực, trong lòng em chẳng hề có cảm giác đó.
-Và anh lẽ ra cũng nên tiếc cho việc em chẳng hề có cảm giác đó, nhưng sao lòng anh cũng chẳng thấy tiếc nuối gì. Ôi, có lẽ anh nên ngồi xuống giường thì hơn.
Tôi cảm thấy váng vất.
-Nếu anh thấy cần…
Anh mỉm cười gượng gạo, lúng túng với chính mình.
Còn tôi thị gục gặc cái đầu vài cái, cố gắng lằm cho nó minh mẫn trở lại, rồi quay lại với chiếc máy vi tính của mình. Chiếc máy đã hoàn tất việc khởi động, kêu vang rền. Ừm, nhưng không phải là kiểu rên rỉ sắp tới cõi đâu.
-Cho anh gửi lời chào mẹ nhé.
-Vâng, chắc chắn rồi.
Tôi lướt mắt đọc lại bức thư điện tử của mẹ một lần nữa, thi thoảng không tránh khỏi cái lắc đầu trước một số chuyện gàn dở mà mẹ đã làm. Lúc đầu đọc bức thư này, tôi đã rơi vào trạng thái ngỡ ngàng xen lẫn hoảng hốt. Đại khái là “quý bà” Reneé không ngờ rằng mình lại sợ độ cao đến như vậy, cho đến ngày “quý bà” làm bạn với chiếc dù nhảy và ngài huấn luyện viên môn nhảy dù nào đó. Tôi cũng có hơi buồn về dượng Phil, hôn phu mới của mẹ tôi đã gần được hai năm nay, vì dượng đã đồng ý để cho mẹ tập môn thể thao ấy. Lẽ ra dượng nên chú ý đến mẹ nhiều hơn. Tôi hiểu rõ mẹ quá mà.
Không, mình phải để cho mẹ và dượng tự do làm theo cách của hai người, tôi tự nhắc nhở chính mình. Mình phải để cho mẹ và dượng được sống một cuộc sống riêng.
Từ nhỏ đến lớn, hầu như lúc nào tôi cũng để mắt đến mẹ, nhẫn nại hướng mẹ ra xa khỏi những kế hoạch đáng sợ nhất, và cắn răng chịu đựng những điều tôi không thể khiến mẹ từ bỏ. Bao giờ tôi cũng nghe theo mẹ – mà lắm bận cũng phải phì cười – cho dù đó là điều nhỏ nhặt nhất. Nhớ lại cả tảng những lỗi lần của mẹ, bất giác tôi bật cười. Ôi người mẹ có tính khí thất thường và đãng trí của tôi!
Còn tôi, tôi khác mẹ một trời một vực. Trầm tính và cẩn thận. Trưởng thành và biết chịu trách nhiệm về mình. Ấy là tôi đang nhìn lại chính mình – một kẻ mà tôi biết rất tường tận.
Nụ hôn của Edward, cho tới giờ, vẫn còn khiến cho máu tuần hoàn dữ dội trong đầu tôi, tôi không thể làm gì khác ngoài việc nghĩ đến mẹ, đến cái lỗi lầm đã làm thay đổi cả cuộc đời mẹ. Ngờ nghệch và lãng mạn, ngay khi vừa rời khỏi ghế nhà trường trung học, mẹ kết hôn với một người mà mẹ chỉ vừa mới quen biết, thế là một năm sau, tôi ra đời. Mẹ vẫnhằng bảo tôi rằng mẹ không hề hối hận, rằng tôi là món quà quý nhất mà cuộc sống đã ban cho mẹ. Tuy nhiên, hết lần này đến lần khác, mẹ chỉ ca mãi một điệp khúc cho tôi nghe – rằng người khôn là người xem hôn nhân là chuyện nghiêm túc. Người trưởng thành là người chăm chỉ mài đũng quần trên ghế giảng đường đại học và có nghề nghiệp hẳn hoi, trước khi dấn thân vào một mối quan hệ. Mẹ cũng biết tôi sẽ chẳng bao giờ nhẹ dạ, ngu ngốc rồi “tỉnh lẻ” như mẹ đã từng…
Nghiến răng lại, tôi cố gắng tập trung đầu óc vào việc trả lời thư cho mẹ.
Và ánh mắt của tôi đụng phải một dòng chữ, dòng chữ không khỏi làm cho tôi bùi ngùi trong dạ, buộc tôi phải nhớ lại cái lý do vì sao tôi đã không chịu viết thư trả lời mẹ sớm hơn.
Lâu rồi, chẳng thấy con nhắc gì tới Jacob – Mẹ tôi viết – Dạo này thằng bé ấy thế nào rồi?
Vậy là ngài cảnh sát trưởng đã báo cáo hết tình hình của tôi với mẹ, tôi dám đoan chắc như thế.
Thở dài, tôi để tay xuống bàn phím, gõ lách tách mấy hàng, chèn câu trả lời của mình vào giữa hai đoạn chẳng có gì quan trọng:
Thưa mẹ, con nghĩ rằng Jacob vẫn khoẻ. Con không thường gặp cậu ấy; dạo này, hầu như lúc nào cậu ấy cũng cặp kè với nhóm bạn của mình ở dưới La Push.
Nhăn nhăn nhở nhở với chính mình một lúc, tôi gõ thêm vào thư lời hỏi thăm của Edward rồi nhấn vào nút “Gửi thư”.
Xong xuôi, tôi tắt máy vi tính, khẽ đẩy ghế ra khỏi bàn, hấp tấp đứng dậy… và chỉ đến khi đó tôi mới nhận ra rằng Edward đang đứng ở đằng sau lưng mình, lặng im, không rõ là từ lúc nào. Tôi toan mở miệng trách anh đã đọc trộm thư, nhưng rồi phát hiện ra rằng anh chẳng hề chú ý gì đến tôi cả. Anh đang nhìn xăm soi vào một chiếc hộp đen vuông vức, với hàng mớ dây nhợ bị xé tươm quấn về một bên, dù đó có là thứ gì đi chăng nữa thì trong nó cũng chẳng có lấy một chút thẩm mỹ nào, nếu không muốnnói là rất thảm hại. Và sau đúng một tích tác, tôi mới hiểu ra cớ sự, đúng rồi, đó chính là chiếc máy hát âm thanh nổi mà Emmett, Rosalie và Jasper đã tặng tôi hồi sinh nhật. Tôi đã không một mảy may nào còn nhớ đến những món quà sinh nhật nằm xếp xó trong tủ, bị nhét bên dưới một đống đồ bỏ đi cả.
-Em đã làm gì với nó vậy? – Anh hỏi trong nỗi bàng hoàng không hề che giấu.
-Ai bảo nó cứng đầu, cứ dính chặt vào cái bảng đồng hồ làm chi.
-Thế là em ghét, hành hạ nó cho hả?
-Anh dư biết trình độ sữ dụng kềm, kéo của em như thế nào mà. Có ai cố tình để cho nó tanh bành như thế này đâu.
Edward lắc đầu, gương mặt buồn vời vợi:
-Em phá hỏng nó mất rồi.
Tôi nhún vai:
-Ờm, ừm.
-Nếu mọi người mà nhìn thấy cái máy trong tình trạng như thế này ắt hẳn sẽ đau lòng lắm – Edward tư lự – Anh thấy tốt nhất bây giờ là em tiếp tục phải bị… quản thúc tại gia. Còn anh sẽ phải tìm một cái khác thay vào trước khi các anh chị ấy biết được.
-Cảm ơn anh, nhưng em không cần một cái máy hát màu mè đâu.
-Anh mua cái khác chẳng phải vì em đâu
Tôi thở dài.
-Năm ngoái, em đã không được vui vì các món quà sinh nhật mà – Anh “kể tội” tôi với vẻ bất bình. Rồi đột ngột anh thộp lấy một cái phong bì hình chữ nhật bằng giấy cứng, mở ra xem.
Tôi không dám trả lời, bởi sợ rằng giọng nói của mình sẽ không còn giữ được bình tĩnh nữa, mà nó sẽ trở nên run rẩy. Ngày sinh nhật lần thứ mười tám bất hạnh của tôi – với tất cả những hậu quả bi thảm không ngờ – là điều tôi không bao giờ muốn nhớ tới, vậy mà anh lại khui nó ra, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Anh thậm chí còn nhạy cảm về nó hơn cả tôi kia mà.
-Em có biết là nó sắp hết hạn rồi không? – Edward lại hỏi, chìa phong giấy cho tôi. Đây là một món quà khác, một tấm phiếu trả tiền trước, dùng để đổi lấy hai cái vé máy bay (món quà của bà Esme và bác sĩ Carlise dành tặng tôi, để tôi có thể bay đến Florida thăm mẹ).
Tôi hít vào một hơi thật sâu rồi trả lời bằng một giọng ngang phè:
-Ồ không. Thật sự là em chẳng còn nhớ gì đến chúng cả.
Edward bỗng tỏ ra thận trọng và quả quyết; và khi tiếp tục lên tiếng, trên gương mặt của anh chẳng còn một chút dấu vết nào của nỗi xúc động:
-Ừm, chúng mình vẫn còn một chút thời gian. Em lại được… phóng thích… mà cuối tuần này thì chúng mình chẳng có dự định nào, vì em từ chối không đi khiêu vũ cùng anh – Nói đến đây, anh nhoẻn miệng cười rất tươi – Sao chúng mình không mừng tự do của em theo cách này nhỉ?
Tôi há hốc miệng vì ngạc nhiên:
-Bằng cách đi Florida?
-Em nói rằng em nằm trong giới hạn… Mỹ quốc mà.
Tôi trân trối nhìn anh, ngờ vực, cố gắng tìm xem anh moi cái điều tôi nói kia ở đâu ra.
-Thế nào? – Anh hỏi gặng – Chúng mình sẽ cùng đi thăm mẹ em, hay là không nào?
-Bố em sẽ không cho phép đâu.
-Bố em không thể cấm em đi thăm mẹ em được. Mẹ em vẫn là người có quyền nuôi em mà.
-Không ai còn nghĩa vụ nuôi em cả. Em đã trưởng thành rồi.
Nụ cười của anh trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết:
-Đúng rồi.
Tôi tư lự, nghiền ngẫm trong khoảng một phút ngắn ngủi, không, không nên tranh cãi với bồ về chuyện đó. Bố tôi sẽ giận lắm – chẳng phải vì tôi sẽ đi thăm mẹ, mà vì Edward sẽ đi cùng với tôi. Rồi bố sẽ không thèm nói chuyện với tôi hàng tháng trời, và có khả năng tôi sẽ bị “cấm cung” thêm lần nữa. Rõ ràng là nếu khôn ngoan thì chớ nên đề cập đến chuyệnnày với ngài cảnh sát trưởng. Có lẽ vài tuần nữa, khi đã có “cái khiên” là ngày tốt nghiệp hay là cái gì khác đại loại như vậy thì mới được.
Nhưng mà cái cơ hội được nhìn thấy mẹ ngay, không phải là hàng tuần nữa, thật khó có thể cưỡng lại được. Cũng đã lâu rồi, tôi không được trông thấy mẹ. Mà có khi còn phải mất một khoảng thời gian rất lâu sau, trong hoàn cảnh phù hợp, tôi mới có thể được gặp lại mẹ. Lần cuối cùng tôi còn được bên mẹ ở Phoenix là lúc tôi đang nằm dưỡng bệnh trong bệnh viện. Còn lần gần đây nhất, khi mẹ đến cái thị trấn bé nhỏ này là khi tôi đang, không ít thì nhiều, bị chứng rối loạn tâm lý. Những gì còn đọng lại trong mẹ về tôi rõ ràng không phải là những kí ức đẹp.
Mà biết đâu, khi mẹ trông thấy tôi hạnh phúc như thế nào bên Edward, mẹ sẽ mở lời nói bố tôi bỏ qua cho.
Trong lúc tôi đang chìm đắm trong suy tưởng, Edward vẫn lẳng lặng quan sát từng sắc mặt của tôi.
Cuối cùng thì tôi đành thở dài:
-Tuần này không được đâu anh.
-Tại sao không?
-Em không muốn tranh cãi với bố. Nhất là khi bố còn chưa hoàn toàn tha thứ cho em.
Đôi lông mày của anh ngay lập tức nhíu sát lại với nhau:
-Anh thì lại cho rằng tuần này là thích hợp nhất đấy.
Tôi vẫn lắc đầu:
-Lần khác đi anh.
-Em không phải là người duy nhất bị cấm cung trong căn nhà này, em có hiểu không – Edward cau có nhìn tôi.
Nỗi ngờ vực trong tôi lại hiện hình. Phản ứng này thật không giống như anh ngày thường chút nào. Anh vẫn luôn là người hết lòng vì người khác đến khó có thể tin được kia mà; tôi hiểu thái độ đó của anh sẽ khiến thành trì trong tôi sụp đổ.
-Anh có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà anh muốn kia mà – Tôi chỉ ra.
-Không có em, thế giới ngoài kia chẳng có gì vui cả.
Tôi đảo mắt trước lối nói cường điệu ấy.
-Anh nói thật mà – Edward khẳng định.
-Chúng mình bước chân ra thế giới bên ngoài chầm chậm thôi, được không anh? Chúng mình khởi đầu bằng cách đi xem một bộ phim ở Port Angeles chẳng hạn…
Anh lập tức chuyển sang rên rỉ:
-Thôi được rồi. Chúng mình sẽ đề cập đến vấn đề này sau vậy.
-Chẳng còn gì để đề cập nữa, anh à.
Edward chỉ nhún vai.
-Được rồi, thế thì chúng mình nói đến chuyện khác nhé – Tôi lại mở lời. Nãy giờ, tôi gần như đã quên bay quên biến mọi nỗi lo lắng hồi chiều… Hay là, phải chăng đây là mục đích của anh? – Vào giờ ăn lúc trưa nay, Alice đã trông thấy chuyện gì vậy hả anh?
Tôi chú mục vào anh trong lúc hỏi, ngõ hầu có thể bắt được mọi phản ứng, dù là nhỏ nhất.
Song, Edward vẫn điềm tĩnh, cứ như không hề có chuyện gì xảy ra; đôi mắt màu hoàng ngọc có hơi se lại đôi chút.
-À, Alice trông thấy Jasper ở một nơi rất lạ, ở đâu đó về phía tây nam, cô ấy nghĩ là Jasper ở gần… gia đình trước đây của anh ấy. Nhưng anh ấy thì lại không có ý định quay trở về – Edward chợt thở dài – Điều đó khiến Alice lo lắng.
-Ồ – Vậy ra sự thể chẳng hề như tôi tưởng tượng. Lẽ tất nhiên, Alice nhìn thấy trước được tương lai của Jasper cũng chẳng phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Anh ta là người yêu của cô ấy, một người yêu đích thực, dù rằng mối quan hệ của hai người chẳng “rầm rộ” như Rosalie và Emmett – Sao anh không kể với em sớm hơn?
-Anh đâu biết là em chú ý tới chuyện đó – Edward nhẹ nhàng giải thích – Dù cho sự việc có xảy ra như thế nào, có lẽ cũng chẳng có gì quan trọng đâu.
Điều tưởng tượng của tôi vậy là đã tan thành mây khói. Chiều nay, thì ra cũng như mọi buổi chiều bình thường khác, chẳng qua chỉ vì tôi quá “đa sự” nên cuối cùng cứ đinh ninh rằng anh đang tìm cách tránh né tôi. Ôi, tôi cần phải bỏ cái tính đa nghi này mới được.

Edward và tôi bước xuống nhà dưới để chuẩn bị bài vở, ấy là để đề phòng ngài cảnh sát trưởng ngẫu hứng về nhà sớm mà thôi. Và chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Edward đã làm xong loáng hết tấ cả các bài tập, còn tôi vẫn đang cặm cụi tính toán mấy con số cho đến khi nhận ra rằng đã đến giờ lo bữa tối. Edward xắn tay áo lên giúp tôi, thi thoảng anh lại nhăn mặt nhăm mũi trước những đồ ăn sống – thức ăn của con người từ hồi nào đến giờ vẫn khiến anh khó chịu. Hôm nay, tôi quyết định thực hiện món thịt bê nấu với nước xốt kem chua, món ruột của bà nội tôi; chẳng phải tôi đang muốn lấy điểm trước bố đó sao? Tôi không thích hành động đó một chút nào, nhưng miễn bố tôi vui lòng là được rồi.
Cuối cùng thì ngài cảnh sát trưởng cũng đã về đến nhà, có vẻ như tâm trạng của ngài hôm nay rất vui. Ngài thậm chí chẳng bắt ne bắt nẹt, hay giữ thái độ khó chịu đối với Edward nữa. Như thường lệ, Edward cáo lỗi không thể ăn tối cùng hai bố con tôi. Tiếng nói của người phát thanh viên về bản tin tức buổi tối vang lên đều đều ở gian phòng ngoài đằng trước, nhưng tôi không tin rằng Edward đang thực sự thả hồn vào chiếc tivi…
Ở trong này, sau khi ăn trọng ba phần thịt bê, ngài cảnh sát trưởng ung dung gác cả hai chân lên chiếc ghế trống, hài lòng đặt bàn tay lên chiếc bụng căng to.
-Ngon quá, Bells.
-Con rất vui vì bố thích món này. Công việc của bố hôm nay thế nào ạ? – Trong lúc ăn, bố tôi chẳng chú ý gì đến xung quanh cả, nên tôi không dám bắt chuyện.
-Cũng thường. Ừm, tẻ nhạt lắm ấy chứ. Chú Mark và bố chơi bài để vơi bớt phần nào buổi chiều nhàm chán – Ngài cảnh sát trưởng thật thà thú nhận với một nụ cười tươi rói – Bố thắng, mười chín ván, thua bảy. Thế rồi bố điện thoại cho ông Billy, nói chuyện một lúc.
Tôi cố gắng giữ nguyên cảm xúc, không biểu lộ bất kì một phản ứng nào.
-Ông ấy có khoẻ không bố?
-Khoẻ, khoẻ. Nhưng cũng hơi khổ sở vì đau khớp.
-Ồ. Thế thì tệ quá.
-Ừ. Ông ấy mời bố con ta cuối tuần này xuống chỗ ông ấy chơi. Ông ấy bảo là đã mời cả nhà Clearwater rồi, cả Uley nữa. Vừa ăn vừa xem trận chung kết ấy mà…
-Ồ – Tôi chỉ biết trả lời có bấy nhiêu. Chứ tôi còn biết nói như thế nào nữa đây? Tôi biết rằngm ình không được phép tiếp xúc với ngươòi sói, thậm chí là có sự giám sát của phụ huynh đi chăng nữa cũng vậy. Nhưng Edward, liệu có vì chuyện bố tôi có ý định xuống La Push chơi mà lại đứng ra “cản địa” rồi anh và bố lại tiếp tục xích mích với nhau hay không? Hay anh nghĩ rằng, vì bố chỉ chủ yếu gặp ông Billy, con người đúng nghĩa ở dưới đó, nên bố sẽ không gặp phải nguy hiểm?
Tôi lật đật đứng lên, thu gom các đĩa lại với nhau mà không dám nhìn ngài cảnh sát trưởng. Xong xuôi, tôi cho tất cả vào bồn rửa, bắt đầu đưa tay vặn nước… Đúng lúc ấy, rất đỗi nhẹ nhàng, đến mức không hề có một tiếng động cho dù là nhỏ đến đâu, Edward lừng lững xuất hiện, anh chộp lấy chiếc khăn lau đĩa.
Ngài cảnh sát trưởng thở dài, cả người hơi ngây ra một chút… Có lẽ anh sẽ lại tiếp tục cái đề tài còn dang dở khi chúng tôi lại ở riêng bên nhau. Còn ngài cảnh sát trưởng, vẫn như mọi buổi tối khác, uể oải đứng dậy và tìm đến cái tivi.
-Thưa ông Charlie – Edward lên tiếng một cách vui vẻ.
Ngài cảnh sát trưởng dừng bước ngay chính giữa căn bếp nhỏ xíu của ngài.
-Sao?
-Bella đã kể với ông về chuyện hôm sinh nhật của cô ấy, bố mẹ cháu có tặng cho cô ấy mấy cái vé máy bay, để cô ấy có thể đến thăm bà Reneé chưa ạ?
“Cộp”, chiếc đĩa tôi đang ngoáy xà bông va phải bệ bếp rồi rơi thẳng xuống sàn nhà, “lách cách, lách cách, lách cách”. Chiếc đĩa không bể, nhưng khắp căn phòng, và cả ba người chúng tôi nữa, dính không nhiều thì ít nước xà bong. Nhưng ngài cảnh sát trưởng có vẻ như không chú ý đến chuyện đó.
-Bella? – Ngài cảnh sát trưởng lên tiếng với một giọng sững sờ.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc đĩa, mắt chăm chăm nhình như dán chặt vào nó.
-Dạ, có chuyện đó ạ.
Ngài cảnh sát trưởng nuốt đánh “ực”… cục tức vào trong bụng… một cách rõ to, rồi quay sang Edward, ánh mắt sa sầm xuống.
-Không, nó không hề kể với tôi.
-Ưmmm – Edward lầm bầm.
-Có chuyện gì mà cậu lại đề cập đến chuyện đó vậ – Ngài cảnh sát trưởng thể hiện sự “quan tâm” bằng một giọng nói vô cùng khe khắt.
Edward nhún vai, nói:
-Chúng sắp hết hạn rồi, thưa ông. Vả lại, nếu Bella không sử dụng món quà ấy, hẳn mẹ cháu sẽ đau lòng lắm. Dù rằng mẹ cháu sẽ chẳng nói gì đâu.
Tôi ngó sững vào Edward, không dám tin vào đôi tai của mình.
Ngài cảnh sát trưởng suy nghĩ trong chốc lát.
-Con đi thăm mẹ cũng là điều nên làm. Mẹ con sẽ vui lắm. Nhưng dù sao thì bố cũng lấy làm lạ là tại sao con lại chẳng nói gì hết với bố về chuyện này.
-Dạ, tại con quên – Tôi thú nhận.
Ngài cảnh sát trưởng lập tức chau mày:
-Con có thể quên được chuyện có người tặng vé máy bay cho mình kia à?
-Ưm – Tôi lầm bầm trong miệng một cách vô ý thức rồi quay trở lại phía bồn rửa chén.
-Tôi nghe cậu nói rằng chúng sắp hết hạn, phải không Edward – Ngài cảnh sát trưởng tiếp tục “chất vấn” – Bố mẹ cậu tặng con bé mấy cái vé vậy?
-Dạ, cô ấy một cái… cháu một cái ạ.
“Cộp”, chiếc đĩa trên tay tôi lại rơi… nhưng lần này thì rơi đúng ngay vào bồn rửa chén, do đó, chẳng gây nên tiếng động gì ầm ĩ lắm. Tôi hoàn toàn có thể nghe rõ mồm một những tiếng thở “hừ, hừ” đầy khí thế của ngài cảnh sát trưởng. Trong cơ thể tôi, máu nóng ngay tức khắc rút hết khỏi mặt, sự hồi hộp cùng nỗi lo sợ đã khiến cho cái thứ chất lỏng ấy chảy tứ tán không theo bất kì một trật tự nào. Tại sao Edward lại làm như vậy? Tôi chú mục vào đám bọt xà bong trong bồn rửa chén, các dây thần kinh căng ra hết cỡ.
-Còn lâu mới có chuyện đó! – Ngài cảnh sát trưởng nổi cơn tam bành, gằn rõ từng tiếng một.
-Vì sao thế, thưa ông? – Edward hỏi lại ngay, giọng nói của anh chỉ ẩn chứa duy nhất một nỗi kinh ngạc – Ông vừa nói rằng cô ấy đi thăm mẹ là điều nên làm mà.
Ngài cảnh sát trưởng không thèm đoái hoài gì đến anh:
-“Cô” không được đi đâu với hắn cả, thưa cô! – “Ngài” gầm lên.
Thảng thốt, tôi quay lại, bố đang dứ dứ ngón tay về phía tôi.
Tại thời khắc đó, lửa giận bỗng bùng cháy trong tôi – “ngọn lửa” phát sinh do cách nói của bố.
-Con không còn là trẻ con nữa, bố à. Và con cũng không bị phạt phải ru rú trong nhà nữa, bố không nhớ ư?
-Ồ, có chứ, con tiếp tục bị phạt. Bắt đầu từ bây giờ.
-Vì sao?!
-Vì ta muốn thế.
-Thưa bố, con có cần nhắc lại cho bố nhớ rằng con đã là một người lớn thực thụ rồi không?
-Đây là nhà ta – con phải làm theo quy tắc của ta.
Ánh mắt đang ngùn ngụt lửa của tôi bỗng tắt ngóm và trở nên lạnh lẽo.
-Nếu như bố đã muốn như thế! Bố có cần con dọn ra khỏi nhà ngay tối ngày hôm nay không? Hay con được có vài hôm để thu dọn đồ đạc?
Gương mặt của bố tôi bất thình lình đỏ ửng. Tôi cũng vừa cảm thấy ái ngại vì đã phải xoè ra con át chủ bài này của mình.
Hít một hơi thật sâu, tôi tiếp tục lên tiếng, nhưng có điều chỉnh cho giọng nói của mình mềm mại hơn:
-Bố ạ, khi con làm sai, con sẽ chịu phạt và không phànnàn bất cứ một điều gì, nhưng con không thể chịu đựng được những định kiến của bố.
Bố tôi làu bàu, nhưng không có một từ nào của ông thốt ra nghe được cho rõ ràng.
-Hiện giờ, con nhận thức được rằng bố biết là con có quyền đi thăm mẹ vào cuối tuần này. Với lại thành thật mà nói, bố sẽ không bao giờ nói với con rằng bố sẽ phản đối kế hoạch thăm mẹ của con nếu như con đi với Alice hay là Angela.
-Con gái thì được – Bố lẩm bẩm kèm theo một cái gật đầu.
-Vậy bố có bực không nếu như con đi cùng Jacob?
Tôi hốt nhiên mà thốt ra cái tênnày, bởi lẽ tôi biết bố thích Jacob hơn, nhưng rồi khi câu nói đã thoát ra khỏi cửa miệng, tôi thầm tự mong rằngmình không hề giốngbố; bên cạnh tôi, tiếng răng nghiến vào nhau của Edward hoàn toàn có thể nghe rõ được.
Và bố tôi trả lời, sau khi đã cố trấn tĩnh lại:
-Có – Bố trả lời bằng một giọng nói yếu ớt, không có sức thuyết phục – Bố rất bực.
-Bố đang phản bội lại lòng mình kìa.
-Bella…
-Nào có phải con xuống Vegas để làm một kẻ phô diễn nhan sắc hay là gì đâu. Con đi thăm Mẹ kia mà – Tôi nhắc lại để bố nhớ – Mẹ cũng có trách nhiệm với con như bố vậy.
Bố ném cho tôi một cái nhìn khinh thị.
-Bố đang đánh giá khả năng làm mẹ của mẹ con phải không?
Và bố, tất nhiên là lúng túng trước câu hỏi mang màu sắc doạ dẫm của tôi.
-Tốt hơn hết là bố nên hy vọng con sẽ không kể với mẹ chuyện này.
-Tốt hơn hết là con đừng có làm tài lanh mới đúng – Ngài cảnh sát trưởng răn đe – Nói cho con biết, bố không hề thích cái chuyện này đâu, Bella.
-Con thấy chẳng có lý do gì để khiến bố phải bực cả.
Ngài cảnh sát trưởng trố mắt nhìn tôi, song, tôi có thể khẳng định rằng cơn bão đã tan rồi.
Tôi trở lại với công việc của mình, tháo nút chặn nước ra khỏi bồn rửa chén.
-Bài tập về nhà, con đã hoàn tất; bữa tối, con đã nấu xong; chén đĩa cũng đã được rửa sạch, và con không còn bị phạt nữa. Con sẽ đi ra ngoài. Trước mười giờ rưỡi, con sẽ về.
Bố tôi làu bàu một điều gì đó, nhưng không có vẻ gì là tán thành, rồi lầm lũi bước ra ngoài đằng trước. Và như một lẽ tất nhiên, ngay khi đã tranh luận thắng bố, tôi bất ngờ cảm thấy day dứt.
-Chúng mình sẽ ra ngoài ư, em? – Edward lên tiếng, giọng nói rất nhỏ nhưng tràn đầy hăng hái.
Tôi quay sang anh, hậm hực:
-Vâng. Em muốn nói chuyện riêng với anh.
Cơ sự đã như thế mà anh chẳng có vẻ gì gọi là sợ hãi như tôi tưởng cả.
Im lặng. Mãi cho đến khi anh và tôi đã ngồi ngay ngắn đâu vào đấy trong xe hơi, tôi mới bắt đầu lên tiếng.
-Anh hành xử như vậy là sao? – Tôi hỏi gặng.
-Anh biết em rất muốn gặp mẹ, Bella… Em cứ mãi nhắc đến mẹ, cả trong lúc ngủ. Em lo lắng cho mẹ nhiều lắm kia mà.
-Em như thế sao?
Anh gật đầu xác nhận.
-Nhưng phải nói rằng em rất nhát, không dám nói rõ lòng mình với bố, bởi vậy nên anh mới ra mặt xin phép bố thay em.
-Xin phép ư? Anh ném em vào giữa bầy cá mập thì có!
Đôi mắt của Edward đảo ngay một vòng.
-Anh không nghĩ rằng em gặp nguy hiểm đâu.
-Em đã nói với anh rằng em không muốn tranh cãi với bố.
-Thì có ai bảo em làm thế đâu.
Tôi tức tối nhìn anh:
-Khi bố ra uy với em, em không thể làm gì được hết… cái tính “nhi đồng” thiên bẩm trong em trấn áp em hoàn toàn.
Edward phá ra cười ngặt nghẽo.
-Chà, thế thì đây không phải là lỗi tại anh đâu nhé.
Tôi trân trối nhìn anh, tư lự. Nhưng dường như anh không biết. Trên mặt anh chỉ có duy nhất một trạng thái thanh thản trong lúc anh đang nhìn chằm chằm ra ngoài ô cửa kính chắn gió. Có một điều gì đó đang âm thầm diễn ra, nhưng tôi không thể nào nắm bắt được. Không, có lẽ là do trí tưởng tượng của tôi lại đang hoạt động, cứ suy diễn lung tung kiểu như hồi chiều nay đấy thôi.
-Đi Florida gấp gáp như thế này, liệu có liên quan gì đến buổi họp mặt ở nhà ông Billy không anh?
Quai hàm cùa anh ngay lập tức đanh lại.
-Không liên quan gì cả. Nhưng em ở đây hay ở nơi khác thì không sao, chứ ở chỗ đó thì không được đâu.
Thật đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa – tôi giống hệt như một đứa trẻ hư đang bị trừng phạt. Tôi nghiến chặt răng lại để khỏi phải bật ra tiếng hét. Kì thực trong lòng, tôi không hề muốn tranh cãi với Edward.
Edward thở dài, tiếp tục lên tiếng, giọng nói của anh vẫn ấm áp và du dương.
-Vậy tối nay, em muốn làm gì? – Anh hỏi.
-Chúng mình tới nhà anh, có gì trở ngại không anh? Lâu lắm rồi, em không được gặp mẹ anh.
Anh mỉm cười một cách mãn nguyện.:
-Mẹ sẽ vui lắm đây. Nhất là khi biết rằng chúng mình sẽ làm gì vào cuối tuần này.
… Và bên cạnh anh, có một kẻ đang làu bàu rên rỉ vì bị lép vế.
Lẽ tất nhiên, chúng tôi không dám đi lâu, đúng như tôi đã hứa. Khi chiếc xe lăn bánh vào khuôn viên nhà, tôi không hề làm ngạc nhiên khi đèn trong nhà vẫn còn sáng – Chứ sao nữa, ngài cảnh sát trưởng đang trông cửa chờ tôi về để “sạc” cho một trận ra trò…
-Tốt hơn hết là anh đừng vào – Tôi thỏ thẻ – Điều đó chỉ làm cho mọi thứ tồi tệ hơn mà thôi.
-Suy nghĩ của bố em lúc này… hiền lắm đấy! – Edward buông lời chòng ghẹo. Thái độ của anh bất giác khiến tôi chột dạ, liệu có phải anh đang đùa không. Hai bên khoé miệng của anh giần giật, cố gắng kiềm chế một nụ cười.
-Hẹn gặp lại anh sau – Tôi lầm bầm một cách cực kì thiếu sức sống.
Edward bật cười và hôn lên đỉnh đầu tôi.
-Bố em ngủ là anh xuất hiện liền.
Khi tôi đặt chân bước vào trong nhà, tiếng tivi mở khá to. Cơ hội quá tốt, có lẽ tôi nên khẽ tiếng, đừng để cho ngài cảnh sát trưởng biết thì hơn.
-Con bước vào đây được không, Bella? – Tiếng yêu cầu của ngài cảnh sát trưởng cất lên rất to.
Cái ý nghĩ lén lút kia chỉ vừa kịp chớm nở trong đầu tôi đã vội lụi tànngay tức khắc.
Tôi bước như lê chân vào trong phòng và chỉ đi đúng năm bước.
-Có chuyện gì vậy bố?
-Con đi chơi có vui không? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi. Có vẻ như “ngài” đang bối rối.
Có ẩn ý gì hay không đây nhỉ? Tôi đắn đo suy nghĩ đôi chút trước khi lên tiếng trả lời.
-Dạ vui – Lời đáp của tôi có hơi nhát gừng.
-Thế con đã làm gì?
Tôi nhún vai:
-Con trò chuyện với Alice và Jasper. Edward chơi cờ thắng Alice, rồi thì con chơi cờ với Jasper. Anh ấy thắng con.
Nói xong, tôi mỉm cười. Gì chứ chuyện Edward và Alice chơi cờ đúng là một trong những trò khôi hài nhất mà tôi từng được chứng kiến. Cả hai cùng ngồi im phăng phắc và chú mục vào bàn cờ, hầu như chẳng hề có lấy một cái nhúc nhích, cử động nào. Alice thì tiên thị xem anh trai mình sẽ đi những nước nào, còn anh thì đọc suy nghĩ của cô em gái để chặn trước các nước cờ mà cô sẽ đi. Cả hai an hem họ đấu trí qua lại với nhau như vậy; mỗi người chỉ cầm con tốt lên và đi đúng một nước cờ, rồi đột nhiên, Alice búng đổ con vua, tuyên bố thua cuộc. Cả ván cờ chỉ diễn ra vỏn vẹn đúng ba phút.
Ngài cảnh sát trưởng cầm chiếc điều khiển tivi lên, bất vào nút tắt âm – một hành động không bình thường chút nào.
-Ừm, bố có chuyện cần nói với con – Ngài cảnh sát trưởng chau mày, dáng vẻ cho thấy trong lòng “ngài” đang khó chịu lắm.
Tôi đứng yên, chờ đợi. Ngài cảnh sát trưởng chỉ tiếp nhận cái nhìn của tôi đúng một giây ngắn ngủi rồi chuyển hướng ánh mắt xuống… nền nhà. “Ngài” không nói gì thêm.
-Có chuyện gì vậy bố?
Bố tôi bất chợt thở dài, đáp:
-Bố không rành về chuyện này lắm. Bố không biết phải bắt đầu như thế nào nữa…
Tôi lại ngây mặt ra, chờ đợi.
-Được rồi, Bella. Bố nói đây – Ngài cảnh sát trưởng nhổm dậy khỏi chiếc ghế tràng kỷ và bắt đầu đi đi lại lại, ánh mắt vẫn găm thẳng xuống nền nhà – Con và Edward đã thân nhau lắm rồi đấy, có một số điều con cần phải thận trọng. Bố biết bây giờ con đã là người lớn rồi, nhưng con hãy còn non trẻ lắm, Bella ạ, cuộc sống có rất nhiều thứ quan trọng con cần phải biết đến, khi mà con… à, ừm, khi mà con gần gũi với…
-Ôi, con xin bố, xin bố đừng đề cập đến chuyện đó – Tôi giật thót, vội cắt ngang lời của ngài cảnh sát trưởng – Xin bố hãy nói với con rằng bố đang không có ý định nói về chuyện con trai con gái với con.
Ngài cảnh sát trưởng vẫn không ngẩn mặt lên.
-Bố là bố của con. Bố phải có trách nhiệm. Con cũng biết mà, bố cũng bối rối như con thôi.
-Con không nghĩ rằng mình có thể lắng nghe được những chuyện như vậy. Dù sao đi nữa thì hồi mười năm về trước, mẹ cũng đã nói với con về chuyện này rồi. Vậy nên bố không cần phải chịu khốn chịu khổ nữa.
-Nhưng mười năm trước đây, con đâu đã có bạn trai – Ngài cảnh sát trưởng làu bàu một cách miễn cưỡng. Tôi dám chắc rằng “ngài” đang cố dằn nỗi mong muốn được kết thúc cái đề tài không dễ gì mà nói ra ấy. Cả hai bố con tôi đều đứng như phỗng, mặt cúi gằm xuống đất, chẳng ai dám nhìn ai.
-Nhưng mà những gì chung quy nhất vẫn không thay đổi mà bố – Tôi lầm bầm, hẳnlà lúc này gương mặt tôi cũng đỏ chẳng kém gì gương mặt của ngài cảnh sát trưởng. Thế này thì thật tệ còn hơn cả phải rơi xuống tầng thứ bảy của âm ty địa ngục; và tệ hơn nữa là Edward đã biết trước chuyện này. Thảo nào mà lúc ở trong xe hơi, trông anh mới tự mãn đến thế.
-Chỉ cần báo cho bố biết rằng cả hai đứa đang chịu trách nhiệm về nhau là được rồi – Ngài cảnh sát trưởng dịu giọng, hẳn là “ngài” đang mong muốn sao cho cái nền nhà tách ra thành một cái hố để “ngài” có thể chui xuống đó.
-Bố đừng nên lo lắng về chuyện ấy nữa, bố à, sự thể không như bố nghĩ đâu.
-Không phải là bố không tin con, Bella, nhưng bố biết con không muốn hé mở với bố, dẫu chỉ là chút ít về chuyện này, và con biết bố cũng không muốn nghe một chút xíu nào về chuyện ấy. Bố sẽ cố gắng giữ cho đầu óc của mình được phóng khoáng. Bố cũng biết là thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ.
Tôi bật cười khục khặc, ngượng ngùng.
-Có lẽ thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ, nhưng Edward mãi mãi là mẫu người theo lề thói cũ, bố ạ. Bố chẳng cần phải lo lắng về chuyện gì hết.
Ngài cảnh sát trưởng lại buông ra tiếng thở dài.
-Tất nhiên thằng đó, nó là vậy mà – “Ngài” lầm bầm.
-Ơ, ừm! – Tôi rền rĩ – Con thật sự mong rằng bố không tính bắt con phải nói thẳng ra, bố à. Nhưng thật đấy. Con… vẫn là… là một đứa con gái trong sáng, và hiện thời, con không hề có ý định muốn thay đổi điều này.
Cả bố, cả tôi đều co rúm người lại, nhưng gương mặt của n gài cảnh sát trưởng đã dãn ra thấy rõ. Có vẻ như ngài đã tin tôi.
-Bây giờ thì con có thể về phòng được chưa, thưa bố? Con xin bố đấy.
-Còn một chút nữa thôi.
-Ôi trời ơi, con xin bố! Xin bố hãy tha cho con mấy cái chuyện đó.
-Cái phần khó nói ấy đã kết thúc, bố đảm bảo với con – Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng cứng lại.
Tôi liếc trộm “ngài”, ôi ơn trời, trông “ngài” đã thoải mái hơn, gương mặt đã bình lặng trở lại. Ngài cảnh sát trưởng nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế tràng kỷ, thở phào nhẹ nhõm vì không còn phải bàn đến những chuyện tình cảm trai gái này nọ nữa.
-Vậy bây giờ là chuyện gì thế bố?
-Bố chỉ muốn biết cái vụ sống hài hoà kia, con thực hiện tớoi đâu rồi?
-Ồ. Tốt lắm, bố ạ. Hôm nay, con lên kế hoạch với Angela rồi. Con sẽ giúp cô bạn ấy viết thông báo tốt nghiệp. Chuyện con gái ấy mà bố.
-Tốt lắm. Thế Jake thì sao?
Tôi không kềm được tiếng thở dài.
-Con vẫn chưa biết tính sao, bố à.
-Cố gắng lên, Bella. Bố biết con sẽ biết cách cư xử. Con là người tốt mà.
Hay nhỉ. Thế hoá ra nếu tôi không tìm được cách huề lại với Jacob thì hẳn tôi là đứa xấu à? Thật là một cú đánh hiểm h óc, ngài cảnh sát trưởng đã… ăn gian.
-Vâng, vâng – Tôi đáp liền. Câu trả lời ngay tức thì này suýt chứt nữa đã khiến cho tôi phì cười – đây là hành động đã “cóp nhặt” được từ Jacob. Tôi thậm chí còn bưng nguyên xi cái kiểu cách hồ hởi của người bạn nhỏ khi cậu trả lời như thế với ông Billy.
Khỏi nhìn cũng biết ngài cảnh sát trưởng đang nhoẻn miệng cười toe toét với niềm vui sướng đang tràn ngập. “Ngài” bật nút âm thanh trở lại. Và một cách thoải mái, ngài cảnh sát trưởng xoài người trên chiếc nệm, hài lòng thưởng thức niềm vui duy nhất của mình vào buổi tối. Tôi dám đánh cược rằng thể nào “ngài” cũng sẽ thức để xem cho đến hết trận đấu mới thôi.
-Chúc con ngủ ngon, Bells.
-Hẹn gặp lại bố vào sáng mai – Tôi vừa đáp vừa chạy có cờ ra cầu thang.
Edward sẽ vắng bóng lâu đây, anh sẽ không trở lại chừng nào mà bố tôi còn chưa say ngủ – có lẽ anh đang đi săn hay làm một điều gì đó khác để giết thời gian – vậy nên tôi không cần phải vội vã thay áo ngủ. Chỉ còn một mình, tâm trạng của tôi không được tốt, nhưng chắc chắn là tôi sẽ không mò xuống lầu trở lại mà trò chuyện với ngài cảnh sát trưởng đâu; lỡ như ngài lại nghĩ đến một cái đề tài giáo dục giới tính nào đấy khác nữa thì khốn; nghĩ tới đó mà tôi rùng mình.
Cuộc trò chuyện với bố vừa rồi làm cho tôi bồn chồn, lo lắng. Tôi đã làm bài tập về nhà xong đâu và đấy rồi, nhưng cũng chẳng an dạ để mà thanh thản đọc sách hay nghe một bản nhạc nào đó. Có lẽ tôi nên gọi cho mẹ thì hơn, kể với mẹ về chuyến viếng thăm sắp tới của mình. Không được, giờ này hẳn mẹ tôi đã ngủ rồi; bang Florida trễ hơn thị trấn Forks những ba tiếng đồng hồ kia mà.
Đúng rồi, tôi có thể gọi điện thoại cho Angela.
Không, Angela không phải là người tôi cần nói chuyện trong lúc này. Cô bạn ấy không thể là người tôi muốn nói chuyện vào giữa lúc như thế này đây.
Tôi cứ đăm đăm chú mục vào ô cửa sổ tối mù, trống không, bặm môi lại. Tôi không rõ mình đã đứng lặng như thế bao lâu để mà cân nhắc những ý thuận và những ý chống – cư xử đúng đắn với Jacob, gặp lại người bạn thân nhất của tôi, trở thành một người tốt, chống lại ý muốn của Edward và anh sẽ giận tôi. Có lẽ là mười phút thì phải – quãng thời gian cũng đủ lâu để quyết định rằng thuận theo trái tim mình là đúng đắn, trong lúc cái ý nghĩ phản bác trong tôi chưa kịp lên tiếng xen vào. Rốt cuộc thì Edward chỉ lo lắng cho sự an nguy của tôi mà thôi, mà tôi thì biết rằng thực sự chẳng có gì đáng gọi là nguy hiểm cả.
Điện thoại cho người bạn nhỏ ư? Cũng vô ích; từ khi Edward trở về, Jacob đã từ chối trả lời tất cả các cuộc gọi đến của tôi rồi. Trong thâm tâm tôi lúc này, tôi chỉ muốn gặp lại cậu – muốn thấy cậu cười trở lại nụ cười hồn nhiên thuở ấy. Tôi cần phải thay thế kí ức đau buồn về gương mặt khổ sở, quặn thắt những bi thương của cậu bạn nhỏ… để tâm hồn tôi nhờ thế mới khả dĩ còn có chỗ cho sự bình yên được.
Có lẽ chỉ cần một tiếng đồng hồ mà thôi. Tôi sẽ phóng xe xuống La Push, thật nhanh, rồi trở lại trước khi Edward phát hiện ra rằng tôi đã trốn ra khỏi nhà. Nhưngmà… thời khắc này đã quá “giờ giới nghiêm” của tôi rồi, liệu ngài cảnh sát trưởng có phát hiện ra điều đó, và liệu rồi Edward có bị dính líu hay không? Đúng rồi, chỉ có một cách thôi…
Tôi vội chộp lấy cái áo lạnh, vừa mặc vừa hối hả chạy xuống lầu.
Ngài cảnh sát trưởng rời mắt khỏi màn hình tivi, ban cho tôi một cái nhìn ngờ vực.
-Bố cho con đi thăm Jacob nha? – Tôi hỏi liền mà không kịp thở – Con không ở chơi lâu đâu.
Ngay khi tôi vừa nói ra cái tên của Jake, gương mặt của ngài cảnh sát trưởng dịu lại tức thì, kèm theo một nụ cười đắc thắng. Hình như ngài không ngạc nhiên chút nào khi “bài lên lớp” vừa nãy của mình đã có tác dụng nhanh đến như vậy.
-Ừ, được chứ con. Có sao đâu. Cứ ở chơi cho thoải mái đi, đừng lo lắng về thời gian.
Giống như một cuộc bỏ trốn thực thủ, trong lúc bước như chạy ra chiếc xe tải, tôi không thể ngăn không ngoái đầu lại vài lần, cảnh giác; nhưng đêm nay quả thực tối quá, chẳng còn có thể trông thấy rõ hình thù của một vật gì cả. Tôi cứ đi, cứ đi, đưa tay lướt dọc theo thân chiếc xe tải và tìm đến tay nắm cửa của nó. Tôi chỉ có thể dùng linh tính để cảm nhận con đường dưới chân của mình mà thôi.
Cuối cùng, khi tôi tra chìa khoá vào hốc máy, đôi mắt tôi mới bắt đầu có sự điều chỉnh, quen với bóng đêm. Một cách hối hả, tôi vặn chìa khoá về bên trái. Nhưng… thay cho cái tiếng gầm rú đáng sợ lúc khởi động, động cơ xe chỉ vang lên khe khẽ một âm thanh suy nhất: “kịch”. Hoảng hốt, tôi lặp đi lặp lại động tác vặn chìa khoá, nhưng kết quả cũng chỉ như nhau.
Song, hình như… Tôi giật nảy mình, một sự động đậy nào đó chợt lọt vào nhỡn giới của tôi.
-Ối trời! – Tôi há hốc miệng ra vì kinh hãi, trong cabin không chỉ có một mình tôi.
Bên cạnh tôi, một pho tượng lờ mờ sáng trong bóng đêm muôn trùng, Edward ngồi im lìm, chỉ có mỗi đôi tay của anh là đang xoay xoay vặn văn một vật gì đó đen tuyền. Vừa chú mục vào vật đó, anh vừa lên tiếng giải thích.
-Alice gọi đấy – Anh thì thào.
Alice! Quỷ tha ma bắt thật. Tính tới tính lui vậy mà tôi cũng bỏ sót mất nhân vật luôn nấp sau cánh gà này. Hẳn Edward đã chỉ đạo cho cô bạn canh chừng tôi.
-Năm phút trước, cô ấy đã phát hoảng khi hình ảnh về em trong tương lai đột nhiên biến mất.
Đôi mắt tôi, đang trố ra vì ngạc nhiên, giờ lại căng tròn hết cỡ.
-Bởi lẽ Alice không thể trông thấy người sói, em biết mà – Edward giải thích, vẫn bằng một giọng nói khiêm tốn về âm lượng – Em quên mất rồi chăng ? khi em quyết định đem tính mạng của mình ra mà đùa với họ là em cũng mất tăm mất tích. Anh hiểu em không hề biết điều đó. Nhưng em có hiểu vì sao anh… bất an không ? Alice đã thấy em biến mất, cô ấy không thể biết em có còn ở nhà hay không nữa. Em không có tương lai, giống như họ vậy.
“Bọn anh không biết cớ sao lại như thế. Do tố chất đối kháng bẩm sinh vốn dĩ có sẵn trong máu của họ ư ? – Edward nói với tôi, nhưng dường như là đang độc thoại, tay anh vẫn mải miết nghịch cái chi tiết máy của chiếc xe tải, đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào nó – Nó hoàn toàn không đơn giản như việc anh đọc suy nghĩ của họ. Ít ra là với Bellaack. Bố anh đặt giả thiết rằng cuộc sống của họ đã bị sự hoá thân kia chi phối quá nhiều. Dó là một phản ứng tự nhiên trong cơ thể, hoàn toàn nằm ngoài ý muốn của họ. Sự biến đổi ấy là không thể đoán trước được nhưng có thể làm thay đổi tất cả mọi thứ liên quan đến họ. Trong khoảnh khắc ấy, khi họ biến đổi từ một cơ thể này sang một cơ thể khác, họ thực sự không còn tồn tại nữa. Tương lại không thể nắm được họ, hay nói một cách khác, họ không có tương lai…”
Tôi lặng người lắng nghe giọng nói trầm buồn, mang đầy vẻ tư lự của anh.
-Anh sẽ đem xe trở lại để em đến trường, nếu em muốn tự mình lái xe – Anh thông báo sau một phút ngừng lời.
Môi vẫn bặm vào nhau thật chặt, tôi hậm hực rút chìa khoá ra, tức tối leo xuống xe.
-Hãy đóng cả cửa sổ nữa, nếu tối nay em không muốn gặp anh. Anh sẽ hiểu – Edward thì thào trước khi tôi kịp đóng như muốn phá cái cửa xe.
Tôi dậm từng bước châm huỵch huỵch vào nhà, rồi đóng sầm cánh cửa ra vào lại.
-Có chuyện gì thế ? – Ngài cảnh sát trưởng đang nằm trên chiếc ghế tràng kỷ, hỏi gặng.
-Xe con không khởi động – Tôi càu nhàu đáp.
-Có muốn bố xem qua cho không ?
-Dạ thôi. Để sáng mai, con sẽ thử lại.
-Hay dùng xe của bố nhé ?
Có nằm mơ tôi cũng không thể tưởng tượng ra được có ngày mình lại cầm lái chiếc xe tuần tra của bố. Hẳn là bố muốn tôi xuống La Push lắm. Nỗi mong mỏi của bố cũng suýt soát như của tôi vậy.
-Dạ thôi, con mệt rồi – Tôi làu bàu – Chúc bố ngủ ngon.
Vẫn giữ cái lối đi vùng vằng đó, tôi nện chân thình thịch xuống các bậc thang và đi thẳng ra cửa sổ. Một cách thô bạo, tôi kéo mạnh cánh cửa. “Rầm”, cửa sổ đóng lại, tấm kính cũng phải run rẩy.
Rồi cứ thế, tôi đứng ì ra đấy, mắt lừ lừ nhìn vào tấm kính đen đang bần bật rung, đến cả một lúc lâu sau; cuối cùng, tấm kính đã đứng yên trở lại. Thở dài, tôi lại mở cửa sổ ra, thật rộng.

toi di tim toi phan 2, truyen tranh cong chua xu hoa phan 2, công chua xu hoa, cong chua xu hoa phan 2, truyen cong chua xu hoa phan 2, đọc truyện công chúa xứ hoa phần 2 online, doc truyen cong chua xu hoa phan 2, truyen tranh cong chua xu hoa, doc truyen oan hon ben chuong xi, truyen tranh toi di tim toi phan 2

Nhật thực Chương 1 BỨC THƯ CUỐI CÙNG

Bella,
Em không hiểu tại sao chị lại nhờ chú Charlie đưa mấy bức thư tay cho bố em, hệt như chúng ta đang là học trò lớp hai vậy – nếu em muốn nói chuyện với chị, em sẽ trả lời.
Chị cứ quyết định đi, chị nhé. Chị không thể sống nước đôi như vậy được, chị không thế cứ…
Chuyện về “những kẻ tử thù” xem ra làm khó cho chị
Chị, em vẫn biết mình là kẻ quê kệch, nhưng em không thể sống khác.
Chúng ta không thể là bạn chừng nào mà chị vẫn còn ở bên cái bọn…
Nếu em cứ nghĩ mãi về chị thì mọi thứ sẽ càng tệ hơn, vậy nên chị đừng viết nữa
Vânggg em cũng rất nhớ chị. Nhớ nhiều lắm. Nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả. Em xin lỗi.
Jacob
Tôi khẽ lướt tay lên mặt giấy, cảm nhận rõ mồn một những nét hằn, nơoi người bạn nhỏ ấn mạnh cây bút muốn thủng cả giấy. Trước những dấu hiệu rành rành ấy, tôi có thể dễ dàng mường tượng ra được cảnh viết thư hồi âm của Jacob – câu ta quệch quạc ngoáy bút viết những lời lẽ tràn đầy nỗi tức giận, rồi sau đó gạch lấy gạch để những dòng chữ không vừa ý, mà cũng có khi cây bút nhỏ bé ấy đã bị bẻ gãy vụn trong bàn tay to lớn của cậu ta rồi cũng nên; đó là lý do vì sao lại có những đốm mực, tôi cho là như vậy. Tôi cũng có thể hình dung được nỗi thất vọng đã kéo xệch đôi lông mày của cậu ấy lại với nhau, và vò nhăn vầng trán của cậu lại thế nào. Nếu mà tôi có mặc ở đó, hẳn tôi đã phải phì cười rồi. Đừng để mình bị xuất huyết não đấy, Jacob – Chắc chắn tôi sẽ nói với cậu bạn nhỏ như thế – Muốn nói gì thì cứ nói huỵch tẹc ra cho rồi.
Ấy vậy mà vào đúng lúc này đây, khi nhẩm đọc lại những gì bản thân đã lưu vào bộ nhớ, tôi chẳng thể nào cười nổi. Câu trả lời của người bạn nhỏ cho bức thư thống thiết của tôi – được ngài cảnh sát trưởng chuyền qua tay ông Billy, để ông Billy đưa lại cho cậu, lòng vòng chẳng khác gì cách cư xử của học trò lớp hai, đúng như cậu bạn nhìn nhận – chẳng hề khiến tôi ngạc nhiên. Thậm chí tôi còn biết được cả nội dung bức thư trước khi mở nó ra đọc nữa.
Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là mỗi hàng chữ bị gạch đi ấy đã làm cho tôi đau đớn thấu tận tâm can – cơ hồ như những lời lẽ ấy là những lưỡi dao khứa vào da thịt. Và đau đớn hơn nữa là đằng sau khởi nguồn uất hận đó của cậu bạn nhỏ chính là nỗi buồn tê tái; nỗi đau của Jacob đã khoét sâu vào tận hồn tôi, sâu hơn cả nỗi đau của chính bản thân tôi nữa.
Đang suy nghĩ mông lung, tôi chợt nhận ra một mùi khói không lẫn vào đâu được đang toả ra từ căn bếp. Giả như đây là khói ở nhà khác, ắt hẳn vị hàng xóm bất cẩn đó cũng chẳng thể khiến cho tôi phải khiếp đảm đến thế này.
Nhét vội tờ giấy nhăn nhúm vào túi quần sau, tôi ba chân bốn cẳng phóng như bay xuống lầu.
“Bộp” – ôi trời ơi, món sốt dùng cho spaghetti của ngày cảnh sát trưởng trong lò vi ba đã bắt đầu biểu tình bằng phát nổ đầu tiên… Nhanh như cắt, tôi giật phắt lấy cửa lò, lôi hộp sốt ra ngoài.
-Bố đã làm gì sai à? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi.
-Bố cần phải mở nắp ra trước mới đúng. Đồ kim loại thì không được để vào lò vi ba – Vừa nói, tôi vừa mở nắp hộp, trút một nửa chỗ sốt vào cái chén, sau đó đặt chén vào trong lò vi ba, không quên cất chỗ sốt còn lại vào trong tủ lạnh; xong xuôi, tôi đặt thời gian, và nhấn nút khởi động.
Ngài cảnh sát trưởng mím chặt môi lại, lẳng lặng quan sát tôi từ nãy đến giờ.
-Bố nấu mì như vậy có đúng không con?
Bố vừa dứt lời, tôi đưa mắt chiếu thẳng vào cái xoong đang đặt trên bếp lò – nơi khởi nguồn của thứ mùi đã đánh động mối hoảng loạn trong tôi.
-Bố phải đảo đều – Tôi trả lời một cách nhẹ nhàng rồi với tay lấy muỗng, cố gắng khuấy vắt mì đang sôi bám dính lấy đáy nồi lên.
Ngài cảnh sát trưởng thở dài.
-Tất cả chuyện này là sao vậy hả bố? – Tôi cất tiếng hỏi.
Ngài cảnh sát trưởng khoanh tay lại trước ngực, mắt chuyển hướng ra phía cửa sổ, đăm đăm ngó vào màn mưa.
-Bố chẳng hiểu con nói gì cả – Ngài cảnh sát trường làu bàu.
Tôi không tránh khỏi bối rối. Bố phải vào bếp ư? Như vậy là sao? Edward đâu có ở đây; thường thường, bố vẫn tỏ rõ “thái độ thù địch” của mình cho “bạn trai” của tôi hiểu, bố làm đủ mọi cách, từ nói năng cho đến hành động… Tất cả đều chỉ nhằm bộc lộ mỗi một quan điểm duy nhất là “mi không được đón tiếp ở nhà ta” đối với anh. Tất nhiên, mọi nỗ lực của bố hoàn toàn không cần thiết – bởi lẽ chẳng cần có những “màn biểu diễn” đó, Edward vẫn có thể biết được chính xác bố đang nghĩa gì.
Tôi vẫn không ngừng khuấy mì, trong lòng chợt dậy lên những đợt sóng xôn xao quen thuộc khi nghĩ đến cái từ bạn trai kia. Đó không phải là một từ chính xác, chẳng chính xác một chút nào. Tôi cần một từ mang hàm ý vĩnh cửu hơn… Nhưng những từ như vận mệnh hay số phận, trong những cuộc trò chuyện thông thường, nghe thấy cường điệu quá.
Trong ý nghĩ của Edward thì lại có một từ khác, và chính cái từ đó là nguồn gốc của những đợt sóng lòng tôi đang cảm nhận đây. Hai hàm răng của tôi nghiến lại khi nghĩ đến từ đó.
Vị hôn thê. Ôi trời ơi. Tôi rùng mình.
-Con đã quên cái gì rồi chăng? Bố phải nấu bữa tối từ khi nào vậy ạ? – Tôi bày tỏ nỗi thắc mắc của mình trong lúc vẫn không ngừng tay. Những sợ mì cứ thế mấp mô trong nước sôi theo từng động tác khuấy của tôi – Hay là cố gắng nấu cho được bữa tối. Con nói như vậy thì chắc là đúng hơn.
Ngài cảnh sát trưởng nhún vai, đáp trả:
-Chẳng thấy điều luật nào nói rằng bố không được phép nấu ăn trong nhà mình cả.
-Rồi bố sẽ biết – Tôi đáp lời bố rồi toét miệng ra cười, mắt liếc nhìn chiếc huy hiệu gắn trên áo da bố đang mặc.
-Haha. Hay đấy – Vừa nói, ngài cảnh sát trưởng vừa cởi ngay chiếc áo ra, cơ hồ như tia nhìn của tôi đã khiến “ngài” nhớ lại rằng “ngài” vẫn còn đang mặc chiếc áo công vụ. Rất nhanh nhẹn, ngài cảnh sát trưởng treo áo lên móc, chiếc móc chuyên giữ các vật dụng của riêng “ngài”. Cái thắt lưng giắt súng vẫn nằm yên lặng lẽ ở đấy – mấy tuần vừa rồi, ngài cảnh sát trưởng tự cảm thấy không cần phải mang nó đến sở làm. Thị trấn Forks, nó thuộc tiểu bang Washington, đã không còn những vụ mất tích động trời; cũng như những con sói khổng lồ, bí hiểm trong những cánh rừng bạt ngàn, tứ thời rả rích, mịt mùng những mưa là mưa, tự nhiên cũng biến đi đằng nào mất không một vết tích…
Tôi lẳng lặng đảo mì, đoán rằng ngài cảnh sát trưởng thể nào cũng sẽ đi loanh quanh và ta thán về những điều khiến “ngài” phiền muộn. Là đoán định vậy thôi chứ kì thực, ngài cảnh sát trưởng nhà tôi không phải tuýp đàn ông nhiều lời. Mỗi khi sắp xếp ngồi được vào bàn ăn tối với đứa con gái cưng quý của “ngài”, phải cố gắng lắm “ngài” mới có thể mở lời trò chuyện, và lúc ấy, vốn liếng từ ngữ của “ngài” mơói được dịp bộc lộ ra… Chúng chẳng được là bao!
Như thường lệ, tôi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ – đây là điều mà cứ vào tầm này, phút này, tôi lại thực hiện một lần. Không còn đầy ba mươi phút nữa…
Buổi chiều là khoảng thời gian “gian khổ” nhất của tôi trong ngày. Kể từ ngày người bạn thân nhất của tôi (cũng là người sói) – Jacob Black – bán đứng tôi, bằng cách kể với bố tôi chuyện tôi lén lút tập đi xe máy – một sự phản bội hòng để cho tôi bị “cấm cung”, để cho tôi không còn được ở bên “bạn trai” của tôi (và cũng là một ma-cà-rồng), Edward Cullen. Edward chỉ được phép gặp tôi vào buổi tối, từ bảy giờ đến chín giờ ba mươi phút, còn địa điểm lúc nào cũng là… ở ngay trong nhà tôi, mà phải dưới sự kiểm soát gắt gao của ngài cảnh sát trưởng… với đôi mắt lúc nào cũng mang hình viên đạn của “ngài”.
Đây là sự trừng phạt thuộc vào loại “bên tám lạng, bên nửa cân” đối với tội lỗi mà tôi đã gây ra, ấy là dám bỏ nhà ra đi tới ba ngày liền không một lời giải thích, rồi cộng thêm cái vụ dám lao đầu ra khỏi vách đá nữa.
Lẽ tất nhiên là tôi vẫn thường xuyên gặp Edward ở trường, ngài cảnh sát trưởng chẳng thể nào nhúng tay vào ngăn chặc việc đó được. Và rồi hầu như tới nào anh cũng có mặt ở trong phòng riêng của tôi, lại cũng là lẽ tất nhiên, ngài cảnh sát trưởng không bao giờ biết được chuyện đó. Năng lực chạy, nhảy, trèo tường của anh qua cửa sổ tầng hai của phòng tôi cũng cừ khôi y hệt năng lực đọc suy nghĩ trong đầu ngài cảnh sát trưởng của anh vậy: êm ru, không một tiếng động.
Buổi chiều là khoảng thời gian duy nhất tôi phải xa Edward, đó cũng là khoảng thời gian tôi đứng ngồi không yên, và cũng là khoảng thời gian dài nhất, trôi chậm nhất trong ngày. Tuy nhiên, tôi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám thở than lấy một lời – bởi lẽ – tôi biết chính tôi là nguyên nhân của hình phạt đó, và tổn thương thêm một lần nữa, nếu như tôi dọn ra khỏi nhà, nhất là cuộc chia ly vĩnh viễn với người thân, mà bố tôi không hề hay biết, đang bắt đầu lượn lờ xâm nhập vào thế giới của tôi.
Ngài cảnh sát trưởng làu bàu ngồi vào bàn, sẵn ngay đó có một tờ báo âm ẩm nước, “ngài” buồn tay giở ra xem; và chỉ vài giây sau, “ngài” bắt đầu lên tiếng chê bai.
-Con không hiểu tại sao bố lại xem tin tức. Nó chỉ khiến cho bố bực mình thêm mà thôi.
Ngài cảnh sát trưởng phớt lờ tôi, vẫn tiếp tục càu nhàu về nội dung của tờ báo đang nằm trong tay mình.
-Đây là lí do vì sao mọi người lại muốn sống ở thị trấn nhỏ đấy! Buồn cười thật.
-Mấy thành phố lớn lại có gì bất ổn hả bố?
-Settle đang trên đường vươn tới “danh hiệu” cứ điểm giết chóc của đất nước mình đó. Trong hai tuần qua đã có tới năm vụ giết người mà chưa giải quyết được vụ nào. Con có hình dung nổi cuộc sống ở một thành phố như vậy không?
-Trong danh sách những vùng vó tỷ lệ giết người cao thì Phoenix đứng cao hơn Settle mà bố. Và con cũng đã sống ở nơi đó rồi – (Nhưng chưa bao giờ con suýt trở thành nạn nhân của vụ giết người nào cả… cho đến khi con chuyển đến cái thị trấn an toàn bé nhỏ của bố) Và hiện tại thì tên tôi cũng đang hiện diện trong vài… danh sách những nhân vật sẽ bị sát hại… Chiếc thìa trong tay tôi bất chợt rung rẩy, nước trong nôòi bỗng nổi những làn sóng nhỏ.
-Hừ hừ, công lao của bố, chẳng ai có thể trả nổi – Ngài cảnh sát trưởng “kết luận”.
Cứ thế, tôi hì hụi nấu bữa ăn tối và chuẩn bị mọi thứ để dọn ra bàn; tôi dùng dao có răng cưa để cắt đôi phần mì cho ngài cảnh sát trưởng và cho mình, còn “ngài” thì quan sát mọi động tĩnh của tôi với thái độ ngượng ngùng và lúng túng. Cuối cùng “ngài” cũng nghĩ được một cách phụ tôi, đó là rưới sốt lên mì rồi trộn đều. Làm bộ ngây ngô, nhưng không đến nỗi thái quá, tôi “bắt chước” làm y như “ngài”. Sau đó, cả hai bố con im lặng ngồi ăn. Bố tôi tiếp tục để mắt lên tờ báo, còn tôi thì chộp ngay lấy bản sao quyển Đỉnh gió hú của mình. Tội nghiệp cho quyển sách, nó đã bị giở tới giở lui đến muốn hư cả bìa, rách cả trang; lúc sáng sớm, khi ngồi ăn ở bàn, tôi đã để nó ở đây, và bây giờ thì tôi muốn thả hồn mình về xứ sở sương mù Anh quốc hồi thế kỷ thứ mười chính… trong khi chờ đợi ngài cảnh sát trưởng mở lời.
Đúng lúc đọc đến phần Heathcliff trở về thì “ngài” hắng giọng và ném xoạch tờ báo xuống sàn nhà.
-Được rồi – Bố tôi lên tiếng – Bố có lý do để làm việc này – Vừa nói bố vừa dùng nĩa khoả khoả lên phần mì đầy sốt – Bố muốn nói chuyện với con.
Bố vừa dứt lời, tôi đặt ngay quyển sách sang một bên; “phạch”, quyển sách dày đóng lại khá ồn ã.
-Bố cứ tự nhiên đặt thẳng vấn để đi ạ.
Ngài cảnh sát trưởng gật đầu, đôi lông mày nhíu sát vào nhau.
-Ừ. Lần sau bố sẽ nhớ. Thật ra, bố nghĩ rằng nếu không cho con nấu nướng thì con sẽ mềm lòng.
Không kìm được, tôi phá ra cười khúc khích.
-Vâng, bố đã thành công rồi – tài nghệ nấu nướng của bố đã khiến cho con mềm ra như kẹo dẻo rồi đây. Bố ơi, bố đang có chuyện gì phải không?
-Ừm, chuyện về thằng Jacob.
Tôi cảm nhận rất rõ rằng mặt của mình đang đanh lại.
-Cậu ta làm sao vậy hả bố? – Tôi hỏi, đôi môi cứng đờ.
-Bình tĩnh nào, Bells. Bố biết rằng con vẫn còn buồn về chuyện thằng bé mách bố về con, nhưng mà nó làm thế là đúng. Nó phải có trách nhiệm.
-Trách… h… h nhiệm… m… m – Tôi trố mắt, lặp lại lời bố một cách mỉa mai – Vân. Thế thì cậu ta làm sao ạ?
Và câu hỏi thốt ra một cách tự nhiên ấy cứ lặp đi lặp ại trong đầu tôi, vậy là có chuyện rồi, lại là chuyện không nhỏ. Jacob làm sao kia? Tôi sẽ phải làm gì với cậu ta? Người bạn thân nhất của tôi giờ đã… ra sao nhỉ? Trở thành kẻ thù của tôi rồi sao? Bất giác tôi co rúm người lại.
Gương mặt của ngài cảnh sát trưởng tức thì trở nên cảnh giác:
-Đừng có giận bố, được không?
-Giận ư?
-Ừm, cũng là chuyện về Edward nữa.
Đôi mắt tôi tất nhiên là sa sầm xuống.
Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng trở nên gay gắt hơn:
-Bố đã cho phép nó vào nhà ta, có phải vậy không?
-Vâng – Tôi xác nhận – Bố có cho phép anh ấy được vào nhà ta một lúc. Vâng, và thi thoảng bố cũng có cho con được ra ngoài một lúc nữa – Tôi tiếp tục nói… một cách ma mãnh; tất nhiên là tôi biết mình sẽ còn tiếp tục bị cấm cung dài dài cho đến hết năm học – Và con vẫn tuân thủ đúng luật lệ thời gian mà.
-Ừm, thì bố đang nói đến chuyện đó… – Chưa nói hết câu, gương mặt của ngài cảnh sát trưởng bỗng bành ra với một nụ cười tít cả mắt; trong giây phút ấy, bố tôi trong trẻ lại những hai mươi tuổi.
Hình như trong nụ cười đó có ẩn hiện một tia sáng le lói thì phải, song, tôi vẫn chậm rãi, rành rọt đáp lời:
-Con thấy khó hiểu quá bố à. Chúng ta đang nói về Jacob, hay Edward, hay là chuyện con bị cấm không được ra khỏi cửa?
Nụ cười tươi rói của người đang ngồi đối diện với tôi lại được dịp loé sáng:
-Cả ba chuyện đó.
-Làm sao mà chúng liên quan đến nhau được ạ? – Tôi không thể không hỏi lại, bắt đầu chú ý hơn.
-Thôi được rồi – Ngài cảnh sát trưởng thở dài, giơ cả hai tay lên như thể đang đầu hàng – Bố nghĩ rằng con xứng đáng được tha sớm vì đã tỏ ra rất ngoan. Ở lứa tuổi thanh thiếu niên như con mà bền bỉ chịu đựng được như thế kế ra cũng đáng nể lắm.
Hả? Giọng nói cũng như đôi lông mày của tôi tức thời nhướng cao lên.
-Thật vậy sao bố? Con được tự do rồi ư?
Nhưng vì sao lại như thế được nhỉ? Tôi vẫn đinh ninh rằng mình sẽ còn phải ru rú ở nhà dài dài, trừ khi là khăn gói ra khỏi nhà; vả lại, Edward cũng đâu có thu lượm được gì từ những suy nghĩ của bố… Và kia, ngài cảnh sát trưởng giơ một ngón tay lên:
-Tất nhiên là có điều kiện.
Bố vừa dứt lời, bao háo hức trong tôi đột ngột biến đi đằng nào mất tăm.
-Thật không thể nào tưởng tượng ra được – Tôi rên rỉ.
-Bella, đây là lời đề nghị hơn là một lời yêu cầu, như thế được chưa? Con được tự do làm những gì con muốn. Nhưng bố hy vọng rằng con dùng quyền tự do đó một… cách sáng suốt
-Bố nói như vậy là sao ạ?
Ngài cảnh sát trưởng lại thở dài, nói:
-Bố biết lúc nào con cũng chỉ muốn dành thời gian cho Edward…
-Con cũng dành thời gian cho cả Alice nữa mà bố – Tôi xen ngay vào. Em gái của Edward thì không bị ràng buộc giờ giấc đến thăm tôi. Cô bạn ấy đến và đi lúc nào cũng được. Cô bạn rất có tài thuyết phục ngài cảnh sát trưởng.
-Đúng vậy – Bố tôi thừa nhận – Nhưng ngoài lũ trẻ nhà Cullen ra, con cũng còn có những bạn bè khác, Bella. Con đã từng… như thế còn gì.
Im lặng. Bố con tôi nhìn nhau, dễ có đến cả một lúc lâu.
-Lần cuối cùng con còn nói chuyện với Angela Weber là khi nào? – Cuối cùng, bố lên tiếng hỏi tôi bằng một giọng hơi sẵng.
-Da, thứ sau, trong giờ ăn trưa ạ – Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.
Trước khi Edward trở về, các bạn học của tôi đã chính thức phân thành hai nhóm. Tôi đặt biệt danh cho hai nhóm này là nhóm thiện và nhóm tà. Tôi cũng thường gọi là nhóm chúng tôi và nhóm bọn họ. Nhóm thiện gồm có Angela, người bạn trai đứng đắn của cô – Ben Cheney – và Mike Newton; ba người bạn này đã rộng lượng bỏ qua những hành vi kỳ quái của tôi khi Edward bỏ đi. Phe bọn họ thì có Lauren Mallory là nòng cốt, và hầu hết những người còn lại, trong đó có cả cô bạn đầu tiên tôi quen khi mới chân ướt chân ráo đến Forks; Jessica Stanley có vẻ như vẫn còn muốn tiếp tục hành trình chống lại Bella.
Edward trở lại, sự chia rẽ ấy lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Sự trở về của Edward đã làm sứt mẻ tình bạn nơi Mike, nhưng cô bạn Angela thì vẫn kiên định trong tình cảm, và Ben thì tất nhiên là cùng phe với cô ấy. Dù cho hầu hết học sinh trong trường đều ác cảm với nhà Cullen, nhưng hôm nào, trong giờ ăn trưa, Angela cũng nhiệt thành chọn ngồi bên cạnh Alice. Sau vài tuần, có vẻ như Angela đã rất thích cái chỗ ngồi ấy. Quả thật khó lòng mà cưỡng lại được sức hút của những người nhà Cullen – một khi đã để cho các thành viên của nhà ấy có cơ hội tiếp cận với mình.
-Thế khi ra khỏi trường thì sao? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi tới, cắt đứt cơn mơ màng của tôi.
-Tan trường, con có được gặp ai đâu bố. Con bị cấm cung mà, bố nhớ không? Với lại, Angela cũng có bạn trai nữa. Lúc nào bạn ấy cũng đi chơi với Ben. Nếu mà con được tự do thật… – Tôi nói thêm, giọng nói lẩn quất những nghi ngờ… – tụi con sẽ trở thành hai cặp.
-Ờ. Nhưng mà… – Ngài cảnh sát trưởng ngập ngừng – Con với Jake đã từng thân với nhau như hình với bóng, vậy mà bây giờ…
Tôi cắt ngang lời bố:
-Bố ơi, bố có thể đi thẳng vào vấn đề chính được không ạ? Chính xác thì điều kiện của bố là gì?
-Bố nghĩ rằng con không nên chỉ chơi với bạn trai rồi bỏ rơi tất cả bạn bè của mình, Bella ạ – Ngài cảnh sát trưởng trả lời bằng một giọng nghiêm khắc – Như thế thật không hay chút nào; bố nhận thấy nếu cuộc sống của con có chỗ cho những người bạn khác thì sẽ hoàn thiện hơn. Chuyện xảy ra vào tháng Chín năm ngoái…
Tôi bị rúng động toàn thân.
-Ừm – Ngài cảnh sát trưởng nói tiếp một cách dè chừng – Giả như khi ấy con có thêm những mối quan hệ khác, không cứ gì cái thằng Edward Cullen ấy, thì có lẻ sự thể đã không diễn ra như vậy.
-Nó cũng sẽ diễn ra y hệt như vậy thôi, bố ạ – Tôi lầm bầm đáp lời bố.
-Có thể là như thế, mà cũng có thể không.
-Vấn đề chính ấy… bố? – Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở ngài cảnh sát trưởng.
-Dùng tự do mới này để gặp gỡ các bạn khác. Phải sống hài hoà.
Tôi gật đầu một cách chậm rãi.
-Sống hài hoà là điều rất nên làm. Bố có chỉ định thời gian cụ thể nào cho con về việc gặp gỡ bạn bè không ạ?
Ngài cảnh sát trưởng nhăn nhó một lúc rồi lắc đầu:
-Bố không muốn chuyện này thành ra lằng nhằng rắc rối. Chỉ cần con đừng quên bạn bè là được…
Thật là khó xử đối với tôi vì phải đố́i diện với một tình huống dở khóc dở cười. Bạn bè của tôi… Vì sự an toàn của mọi người, sau ngày lể tốt nghiệp, tôi sẽ không bao giờ có thể gặp lại các bạn nữa.
Vậy thì cách tốt nhất tôi nên làm là gì? Trong lúc mà tôi còn có cơ hội, tôi sẽ dành nhiều thật nhiều thời gian cho các bạn, phải không? Hay chăng tôi nên lơi dần các mối quan hệ để tránh cuộc chia tay một cách đường đột? Bất chợt, tôi co rúm người lại trước ý nghĩ về sự lựa chọn thứ hai.
-… Đặc biệt là Jacob – Ngài cảnh sát trưởng nói thêm, trước khi tôi kịp nghĩ thêm những điều khác.
Thế thì lại càng tiến thoái lưỡng nan. Mãi đến một lúc lâu sau, tôi mới có thể cất nổi lời:
-Jacob, có lẽ… là khó.
-Nhà Black thân với nhà mình chẳng khác nào những người trong gia đình, Bella ạ – Bố tôi vặc lại, vừa tỏ ý nghiêm khắc lại vừa tỏ ý bảo ban – Vả lại, Jacob cũng đả từng là một người bạn rất rất tốt của con.
-Con biết điều ấy, bố ạ.
-Con không thấy nhớ nó sao? – Bố hỏi tới, giọng nói đượm màu thất vọng.
Cổ họng tôi hốt nhiên có cảm giác như bị sưng phồng; phải sau những hai lần thanh lọc lại cuống họng, tôi mới dám lên tiếng trả lời:
-Con rất nhớ cầu ấy – Tôi thật thà thừa nhận, mắt vẫn không ngước lên – Con nhớ cậu ấy nhiều lắm.
-Thế thì sao lại khó?
Đây không phải là điều có thể thẳng thắn bộc bạch được. Những người có thân phận bình thường – những người bình thường như bố và tôi – không thể hiểu được điều này, rằng trong lòng vũ trụ mà loài người đang sống đây vẫn âm thầm tồn tại một thế giới bí mật, một thế giới có đầy những truyền thuyết cùng các nhân vật huyền bí.
Tôi đã có cơ hội biết được về cái thế giới ấy – nên hiện thời đang bị vướng vào không ít các rắc rối, đó chính là cái giá mà tôi phải trả. Và tôi hoàn toàn không muốn bố cũng mắc mứu vào.
-Lòng Jacob… khác lắm, bố ạ – Tôi từ tốn giải thích – Con muốn nói rằng khác về tình bạnấy. Với Jake, có vẻ như tình bạn không bao giờ đủ – Tôi cố vòng vo những gì thuộc về sự thật và tất nhiên là không quan trọng, chẳng đáng kể gì so với cái sự thật rằng đội người sói của Jacob ghét cay ghét đắng gia đình ma-cà-rồng của Edward, nên vì thế mà ghét lây cả tôi, khi tôi có ý định trở thành một thành viên của nhà Cullen. Đây không phải là điều tôi có thể trình bày với Jacob qua thư tay, mà người bạn nhỏ cũng chẳng thèm nhận điện thoại của tôi nữa. Kế hoạch trò chuyện thẳng thắn với người sói của tôi rõ ràng là đã phản tác dụng, đem lại một dự cảm không tốt cho ma-cà-rồng.
-Edward không làm gì cản trở đến cuộc cạnh tranh lành mạnh này đấy chứ? – Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng chuyển sang cung bậc mỉa mai.
Tôi đáp lại “ngài” bằng một cái nhìn hậm hực:
-Chẳng có cuộc cạnh tranh nào cả, bố ạ.
-Con tránh mặt Jake như thế là làm tổn thương đến nó đấy. Nó thà chấp nhận làm bạn con còn hơn chẳng là gì cả.
Ôi trời ơi, bây giờ thì chuyển hoá thành tôi là người đang tránh mặt cậu ta cơ đấy!
-Con dám cam đoan với bố rằng Jake không hề muốn chúng con chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè – Những lời nói tự nhiên thốt ra ào ạt khỏi đôi môi của tôi – Bố lấy nguồn tin đó ở đâu ra vậy ạ?
Lúc này, ngài cảnh sát trưởng lúng túng thấy rõ.
-Hôm nay, bố và ông Billy có điểm qua…
-Bố và ông Billy sao mà hay bàn ra tán vào giống các cụ bà quá – Tôi không kìm nén được lời phàn nàn, bực dọc xọc mạnh cái nĩa vào phần mì quánh sốt của mình.
-Ông Billy rất lo cho Jacob – Ngài cảnh sát trưởng giải thích – Hiện giờ nó đang khổ sở lắm… Nó như người mất hồn ấy.
Tôi nhăn mặt lại, nhưng vẫn chú ý lắng nghe cho bằng hết lời của bố:
-Vậy mà ngày trước, sau khi gặp Jake, con lúc nào cũng tươi vui – Ngài cảnh sát trưởng thở dài.
-Bây giờ con cũng đang tươi vui đây – Tôi tức tối làu bàu trong miệng.
Và hốt nhiên, chính cái điểm đối chọi giữa nội dung lời nói và âm điệu giọng nói kia của tôi bất ngờ xua tan được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm trong gian nhà bếp. Ngài cảnh sát trưởng bỗng phá ra cười khanh khách, tôi cũng không kìm được, bật cười như nắc nẻ.
-Vâng, vâng – Tôi tán thành – Cần phải sống hài hoà.
-Nhưng phải có cả Jacob nữa cơ – ngài cảnh sát trưởng vẫn một mực khăng khăng.
-Con sẽ cố gắng.
-Ngoan lắm. Cần phải hoà đồng, Bella ạ. Và, ồ, đúng rồi, con có thư – Bố thông báo, kết thúc vấn đề một cách tự nhiên – Ở chỗ cái bếp lò ấy.
Nghe rõ là mình có thư, nhưng tôi vẫn cứ ngồi lỳ ra đấy, đầu óc rối tinh rối mù với những suy tưởng xoay quanh cái tên Jacob. Có lẽ cái thư ấy chỉ là tài liệu, hay quảng cái gì đó thôi. Hôm qua, tôi đả nhận được bưu kiện của mẹ rồi, nên hiện thời, tôi chẳng trông mong gì nữa cả.
Cuối cùng, ngài cảnh sát trưởng đẩy ghế ra khỏi bàn, nhổm người đứng dậy. “Ngài” bỏ đĩa vào bồn rửa chén, và trước khi vặn nước rửa đĩa, “ngài” sựng lại rồi đột ngột tung một cái phong bì dày cộp về phía cô con gái rượu. Phong thư trượt dài trên mặt bàn và đánh “kịch” vào khuỷu tay tôi.
-Ơ, à, con cảm ơn bố – Tôi lẩm bẩm, thầm ngạc nhiên trước thái độ sốt sắng của bố. Để xem nào, tôi liếc nhìn địa chỉ nơi gửi… Ôi trời ơi, là thư của Đại học Đông Nam Alaska – Nhanh thật đấy. Con cứ tưởng mình cũng đã lỡ kỳ hạn nộp đơn vào trường đại học này rồi chứ.
Ngài cảnh sát trưởng bật cười khúc khích.
Tôi lật cái phong bì lại, và nhìn bố chằm chằm:
-Có người mở rồi?
-Tại bố tò mò quá.
-Thường dân rất bất ngờ đấy, ngày cảnh sát trưởng ạ. Đây là tội liên bang chứ chẳng phải nhỏ gì đâu, thưa ngài.
-Thôi nào, con đọc đi.
Tôi rút lá thư ra, trong đó có một bảng chương trình về cái lớp học đã được gấp lại.
-Chúc mừng con gái – Ngài cảnh sát trưởng reo vui trước khi tôi kịp đọc một chữ nào – Cánh cửa trường đại học đầu tiên đã mở.
-Con cảm ơn bố.
-Bố con mình bàn đến chuyện học phí nhé. Bố đã dành dụm được một ít t…
-Không, không, không đâu bố. Con sẽ không đụng đến tiền phòng thân của bố đâu. Con cũng đã để dành tiền học đại học rồi – Lương hàng tháng của ngài cảnh sát trưởng đã chẳng được bao nhiêu rồi… thế nên “quỹ phúc lợi” của “ngài” ắt hẳn cũng bé tí teo thôi…
Ngài cảnh sát trưởng tức thì chau m ày lại:
-Cũng có vài nơi lấy học phí cao đấy, Bella. Bố muốn giúp con. Con không cần phải chọn học ở Alaska chỉ vì học phí rẻ đâu.
Rẻ ư, không, không hề rẻ một chút xíu nào. Nhưng được cái là nó ở xa, và thành phố Juneau thì trung mnình một năm có tới ba trăm hai mươi mốt ngày u ám, mây giăng đầy trời. Trước hết, đây là điều kiện tiên quyết của tôi, kế đến là của Edward.
-Con xoay xở được mà. Với lại, ở đó cũng có nhiều chương trình giúp đỡ tài chính. Vay dễ lắm, bố – Tôi hy vọng bố không nhìn ra được cái trò xạo xư này của mình. Sự thật thì chuyện cho vay hay giúp đỡ tài chính gì gì đó, tôi vẫn chưa tìm hiểu kỹ lắm.
-Vậy… – Ngài cảnh sát trưởng lại lên tiếng, nhưng rồi ngay tức khắc, “ngài” bặm môi lại, quay mặt đi.
-Vậy, sao hả bố?
-Không có gì. Chỉ là bố… – Bố tôi cau mày – Bố thắc mắc… không biết Edward có dự định gì trong năm tới?
-Ồ.
-Sao?
Cộc! Cộc! Cộc! Không gian chợt vang lên ba tiếng gõ cửa. Thật đúng lúc, âm thanh ấy vừa kịp cứu tôi thoát khỏi một bàn thua trông thấy. Ngài cảnh sát trưởng trố mắt ra nhìn, còn tôi thì vùng đứng bật dậy.
-Em đến đây! – Tôi nói to cùng lúc với tiếng lầm bầm của bố, hình như là “Mi đi đi cho ta nhờ” thì phải. Phớt lờ ngài cảnh sát trưởng, tôi ra mở cửa cho Edward.
Tôi nôn nóng một cách ngốc nghếch, giật mạnh cánh cửa như muốn phá – và, anh đang hiện hữu trước mặt tôi. Anh – điều kỳ diệu của lòng tôi.
Thời gian không hề khiến tôi vợi bớt nỗi say đắm trước vẻ quyến rũ trên gương mặt toàn bích của anh, tuy nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ xem mọi điều về anh là chuyện đương nhiên cả. Đôi mắt tôi lướt nhìn lên gương mặt trắng phau một cách lạ lùng, lần theo từng đường nét hoàn mỹ: đôi quai hàm góc cạnh; đôi môi cân đối, mềm mại – đang nở một nụ cười lúc nào cũng làm hút hồn người khác; sống mũi thẳng; hai gò má xương xương cùng vầng trán cao, phẳng lỳ – loà xoà trước trán mái tóc rối bù màu đồng thiếc đang sẫm lại vì mưa…
Và đôi mắt là nơi cuối cùng tôi gửi hồn mình vào, bởi lẽ tôi biết chắc chắn rằng khi nhìn vào đó, toàn bộ lý trí của tôi sẽ không còn hiện hữu trong đầu tôi nữa. Đôi mắt anh mở rộng, long lanh, ấm áp với gam màu vàng mật ong, dưới hàng mi dày đen nhánh. Cứ mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tôi lại cảm nhận được rất rõ rằng trong con người mình đang có sự đổi khác hẳn đi – cơ hồ như toàn bộ các đốt xương trong người tôi bỗng trở nên xốp như bọt biển… cùng một cảm giác hồi hộp khó tả. Cũng phải thôi, vì tôi đã quên mất động thái hô hấp là thế nào rồi. Và lúc này đây, tình trạng ấy đang diễn ra ở nơi tôi.
Đây là gương mặt mà bất cứ một nam người mẫu nào trên thế giới cũng phải ao ước được sở hữu, và sẵn lòng đánh đổi tất cả để có được. Tất nhiên, cái giá duy nhất phải trả và chỉ có một mà thôi, đó chính là linh hồn.
Không. Tôi không tin như vậy. Tôi cảm thấy là tội lỗi cho dẫu chỉ mới nghĩ đến điều đó mà thôi; và tôi cảm thấy vui – như tôi vẫn thường hay có cảm xúc này – khi nhận thức được rằng suy nghĩ của mình mãi mãi là một ẩn số đối với Edward.
Tôi nắm ngay lấy tay anh, muốn nấc lên khi những ngón tay lạnh giá của anh đan vào tay mình. Sự đụng chạm của anh đã thổi vào hồn tôi một nội niềm thanh thản đến tận cùng – nó giống như tôi đang phải chịu đựng một cơn đau, thế rồi bất ngờ cơn đau ấy vụt tan biến đi vậy.
-Anh – Tôi cười ngượng nghịu trước tiếng chào cụt lủn của mình.
Anh đưa nắm tay của chúng tôi lên, quệt nhẹ mu bàn tay của anh lên má tôi.
-Buổi chiều của em thế nào?
-Buồn tẻ lắm.
-Buổi chiều của anh cũng vậy.
Chúng tôi vẫn đan tay nhau, Edward lại dịch chuyển nắm tay của chúng tôi về phía anh. Đôi mắt anh nhắm nghiền khi chiếc mũi mơn nhẹ lên vùng da nơi cổ tay tôi, và rồi vẫn ở tư t hế trầm mặc ấy, anh khẽ mỉm cười. Có lần anh đả giải nghĩa như thế là thưởng thức hương thơm của một loại rượu vang chỉ có một không hai trên đời.
Tôi cũng ý thức được rằng đó là mùi máu trong cơ thể mình – với anh, nó ngọt ngào hơn tất cả các mùi máu khác, giống như rượu vang hảo hạng mà đặt bên cạnh nước hay rượu nhạt mùi vậy – khiến anh phải khổ sở vì khát. Nhưng bây giờ thì dường như anh không còn phải tránh né nhiều như hồi đầu nữa. Tôi lờ mờ nhận ra được rằng đằng sau hành động tưởng chừng như có vẻ rất dễ dàng ấy là một nỗ lực phi thường.
Tôi cũng ý thức được rằng đó là mùi máu trong cơ thể mình – với anh, nó ngọt ngào hơn tất cả các mùi máu khác, giống như rượu vang hảo hạng mà đặt bên cạnh nước hay rượu nhạt mùi vậy – khiến anh phải khổ sở vì khát. Nhưng bây giờ thì dường như anh không còn phải tránh né nhiều như hồi đầu nữa. Tôi lờ mờ nhận ra được rằng đằng sau hành động tưởng chừng như có vẻ rất dễ dàng ấy là một nỗ lực phi thường.
Và chính cái nghị lực ấy của anh không lúc nào khiến tôi thôi buồn. Nhưng giờ thì tôi đã có thể tự an ủi mình được rồi, rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ không còn khiến anh phải khổ sở như thế này nữa.
“Thịch, thịch, thịch, thịch…” Tiếng nện chân của ngài cảnh sát trưởng vang vọng đến tai tôi, vẫn là thứ tiếng động quen thuộc biểu hiện cho sự khó chịu của “ngài” đối với vị khách của chúng tôi. Mở bừng mắt, Edward hạ nắm tay của chúng tôi xuống, nhưng vẫn giữ nguyên hiện trạng đan tay với tôi.
-Cháu chào ông, thưa ông Charlie – Lúc nào Edward cũng giữ phép lịch sự theo đúng nghĩa, dù rằng ngài cảnh sát trưởng chẳng bao giờ thấy nên đối xử với anh ngược lại như vậy.
Ngài cảnh sát trưởng làu bàu rồi dừng chân ngay bên cạnh tôi, hai tay khoanh thật chặt trước ngực. “Ngài” vẫn tiếp tục làm tròn nghĩa vụ phụ huynh, ấy là phải “luôn để mắt đến con cái” tối đa như những ngày qua ngài vẫn thường xuyên thực hiện.
-Anh mang đến cho em mấy bộ đơn mới – Edward nói với tôi rồi giơ ra một xấp phong bì làm bằng sợ cây chuối. Không quên để lộ thêm cả một mớ tem đang quấn quanh ngón tay út của anh.
Tất nhiên là tôi không thể tránh khỏi phản ứng kêu than tự nhiên. Không biết có còn trường nào là anh chưa bắt tôi làm đơn nữa không nhỉ? Và làm sao anh lại cứ tiếp tục cất công tìm kiếm mấy ngôi trường kéo dài hạn nộp đơn như thế nhỉ? Chẳng phải là đã quá trễ rồi đấy ư.
Làm như đọc được suy nghĩ torng đầu tôi, anh mỉm cười; hẳn những suy nghĩ này lộ rõ lắm trên nét mặt của tôi thì phải.
-Vẫn còn kịp hạn nộp đơn vào mấy trường. Với lại cũng có vài nơi sẵn sàng du di thêm thời hạn nộp đơn.
Tôi hoàn toàn có thể hình dung được động cơ phía sau những cái gọi là “du di” ấy. Thế nào mà chẳng có đôla dính vào.
Edward bật cười trước vẻ mặt khờ khệch có le lói một chút hiểu biết của tôi.
-Mình làm nha em? – Anh đề nghị, rồi dạn dĩ dẫn tôi bước thẳng đến chiếc bàn ăn.
Ngài cảnh sát trưởng hậm hực bước theo sau, dù rằng “ngài” chẳng phàn nàn gì về “lịch làm việc” tối nay của con gái “ngài”. Chẳng là dạo này, hễ cứ thấy mặt tôi là “ngài” lại ra rả cái điệp khúc hối thúc chọn trường mau mau.
Tôi vội vã dọn bàn, trong lúc Edward sắp xếp xấp đơn có bề dày đáng sợ. Khi tôi cầm quyển Đỉnh gió hú đem sang kệ bếp, Edward nhướng một bên mày lên. Tôi biết anh đang suy nghĩ đến chuyện gì, nhưng trước khi anh kịp buông lời, ngài cảnh sát trưởng đã mau mắn lên tiếng trước.
-Mấy cái đơn đó, Edward – Ngài cảnh sát trưởng nói, âm điệu nghe rầu rầu; bấy lâu nay, “ngài” vẫn hằng cố tránh nói chuyện trực tiếp với anh, giờ đã phải mở lời, tất nhiên là “ngài” càng lấy thế làm khó chịu lắm – Bella và tôi nãy giờ đang bàn tính chuyện năm sau. Cậu đã quyết định học trường nào chưa?
Edward ngước mắt nhìn ngài cảnh sát trưởng, nụ cười lại xuất hiện trên môi anh, và giọng nói của anh lại tràn ngập sự thân thiện:
-Thưa ông, cháu đng xem xét lại ạ. Cháu vừa nhận được mấy thư chấp thuận, nên buộc phải cân nhắc.
-Trường nào chấp thuận thế? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi tới.
-Dạ thưa ông, Đại học Syracuse… Đại học Harvard… Đại học Dartmouth… Hôm nay thì cháu nhận được thêm lời chấp thuận của Đại học Đông Nam Alaska ạ – Nói đến đây, anh hơi xoay mặt sang phía tôi và nháy mắt. Còn tôi thì cố kềm chế để không phải bật cười.
-Harvard hả? Dartmouth nữa? – Ngài cảnh sát trưởng lầm bầm, không che giấu được nỗi vị nể của mình – E hèm, cũng có hơi… à, thế cũng được. Ờ, cái trường Đại học Đông Nam Alaska gì đấy… cậu thực sự chẳng cần phải cân nhắc đến nó đâu khi mà cậu đã được chấp thuận ở Ivy League. Ý tôi muốn nói là thể nào bố cậu cũng muốn cậu học ở…
-Thưa ông, bố cháu luôn ủng hộ quyết định của cháu ạ. – Edward nhẹ nhàng đáp lời ngài cảnh sát trưởng.
-E hèm.
-Anh đoán đi, Edward? – Tôi lên tiếng, giọng nói không giấu được vẻ tươi vui cùng một chút chòng ghẹo.
-Có chuyện gì vậy, Bella?
Tôi chỉ tay vào chiếc phong bì dày cộp nằm trên kệ bếp.
-Em vừa nhận được lời chấp thuận của Đại học Alaska!
-Chúc mừng em! – Edward cười toe toét – Thật là trùng hợp.
Đôi mắt ngài cảnh sát trưởng lập tức sa sầm xuống, hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang Edward.
-Được rồi – “Ngài” lên tiếng sau một phút để cho đôi mắt hoạt động – Bố đi xem mấy trận đấu đây, Bella. Chín giờ ba mươi phút.
… Lại là mệnh lệnh quen thuộc của ngài cảnh sát trưởng mỗi khi để chúng tôi ngồi lại với nhau.
-Ủa, bố? Hồi nãy bố có nói với con về tự do…?
Bố tôi thở dài:
-Ừưư. Biết rồi, mười giờ ba mươi. Buổi tối ở trường học cũng có quy định giờ giấc cụ thể mà.
-Bella không còn bị phạt nữa ư, thưa ông? – Edward hỏi lại. Dù rằng tôi biết tỏng anh thật sự chẳng ngạc nhiên đâu, song vẫn không thể tìm ra được một mảy may dấu hiệu nào cho thấy là anh không bị bất ngờ khi biết chuyện ấy.
-Có điều kiện – Ngài cảnh sát trưởng lầm bầm chỉnh lại – Chuyện ấy thì liên quan gì đến cậu?
Tôi nhăn nhó nhìn bố, nhưng bố không nhìn tôi.
-Dạ, chỉ là cháu rất vui khi biết điều này thôi ạ – Edward nhẹ nhàng giải thích – Alice cũng đang mong có bạn đi mua sắm cùng, và cháu cũng nghĩ là Bella đang rất muốn trông thấy lại những ánh đèn đô thị – Nói đến đây, anh mỉm cười nhìn tôi.
Nhưng ngài cảnh sát trưởng thì gầm gừ qua kẽ răng:
-Còn lâu! – Gương mặt “ngài” trong thời khắc đó bỗng chuyển hẳn sang màu tím.
-Bố! Bố làm sao vậy?
Cố gắng lắm, ngài cảnh sát trưởng mới mở được quai hàm ra:
-Bố không muốn con tới Settle.
-Sao cơ?
-Bố đã nói với con về thông tin trên báo rồi mà… Bây giờ ở Settle, tình trạng giết người xảy ra nhiều ghê lắm, bố muốn con tránh xa cái thành phố đó ra, có được không?
Mắt tôi càng lúc càng mở to theo từng lời nói của ngài cảnh sát trưởng.
-Bố à, con chỉ đi có một lúc thôi chứ đâu có lê la cả ngày ở Settle đ…
-Không, ông nghĩ rất đúng, thưa ông Charlie – Edward vội lên tiếng, ngắt lời tôi – Quả tình cháu cũng không hề nghĩ đến Settle. Thành phố mà cháu nghĩ đến là Portland kia ạ. Vả lại, cháu sẽ không để cho Bella đến Settle đâu. Tất nhiên là không đâu ạ.

doc truyen nhat thuc, truyen nhat thuc, tiểu thuyết nhật thực, đọc truyện nhật thực, cam nghi ve do choi, truyen nhat thuc chuong 1, tieu thuyet nhat thuc chuong 1, đọc nhật thực, doc truyen eclipse, cam nghi ve tuoi tho

Nhật thực – Mở Đầu

LỬA và BĂNG

Nhiều người vẫn hằng tin rằng thế gian này rồi sẽ bị lụi tàn trong biển lửa,
Nhưng vẫn có những ai đó cho rằng thế giới này sẽ bị đắm chìm trong băng.

Từ những dục vọng của nhân thế, tôi đã hay,
Tôi có cùng lòng tin với những ai nghĩ rằng sẽ là lửa.
Nhưng giả như vạn vật phải gánh chịu cả hai phen tai hoạ,
Ôi hận thù của lòng người, chẳng phải tôi đã biết rồi đấy ư,
Tôi cũng tin rằng biển băng ấy,
Rất dữ dội,
Sẽ chẳng thua gì biển lửa kia đâu.

MỞ ĐẦU

Tất cả mọi nỗ lực lẩn tránh của chúng tôi đã không còn tác dụng gì nữa.
Với trái tim đã đông cứng lại, tôi lặng lẽ nhìn anh sắp sửa đưa người ra bảo vệ mình. Dẫu rằng chỉ một mình trơ trọi, nhưng sức tập trung nơi anh vẫn không vì thế mà giảm sút. Vào thời khắc này, tôi biết rằng chúng tôi chẳng cậy nhờ được ai cả – bởi vì chính bản thân gia đình anh cũng đang phải chiến đấu vì mạng sống của họ, hệt như anh đang làm để bảo vệ mạng sống của hai chúng tôi đây.
Liệu tôi có biết được kết quả của trận chiến này hay không? Tôi có thể biết ai là kẻ chiến thắng và người nào buộc phải chấp nhận làm kẻ bại trận? Liệu tôi có còn sống được đến giau phút cuối cùng của cuộc chiến?
Tỷ lệ thắng – thua dường như không có sự chênh lệch quá lớn.
Đôi mắt đen cuồng với khát vọng muốn kết liễu cuộc đời tôi, đang rình rập thời khắc thiên thần hộ mệnh của tôi mất tập trung. Đó là cái thời khắc tôi sẽ phải vĩnh biệt nhân thế một cách chắc chắn.
Ở đâu đó, xa xăm, xa thật xa, trong cánh rừng lạnh lẽo, có tiếng một con sói đang tru lên.