Bạn gái của thiếu gia (Tập 2 )

+1 để truyện được tải nhanh hơn | >>>

Chap 11: Hẹn
.
…..:::Tại ghế đá sau nhà xe:::…..

- Có gì thì anh nói nhanh đi!

- Ha ha ha ….

- Ơ hay nhỉ? gọi người ta ra đây để xem mình cười à? Có đứt dây chỗ nào không đó??

- Em ….ha ha….dữ quá! Thật…chưa thấy cô gái nào mà dữ như em ha ha …

- Uh , tôi dữ đó, ảnh hưởng gì tới anh hả?

- Thì đúng là không ảnh hưởng thật nhưng….

- Nhưng gì?

- Mà thôi ! Để khi khác nói. Em cũng được lắm! rất có phong cách để gây sự chú ý. Cao tay..cao tay !!

Tên này . thật không hiểu hắn ta đang nghĩ gì nữa…Đôi khi tôi thấy tên này thật đểu cáng, khi lại trông giống một công tử hào hoa, còn bây giờ thì chả khác nào một tên …buôn người .

- Nói xong rồi hả? Vậy thì tôi lên đây! Chào !

- Khoan đã ! – hắn ta đứng dậy gọi với theo.

- Gì nữa? .

- Gìều nay, tan trường, tôi sẽ đợi em trước cổng.

- ??? anh vừa nói gì vậy, đợi ư???

Hắn ta nhanh chóng chuyển sắc mặt, cái vẻ hối lỗi biến mất thay vào đó là sự ngạo mạn vốn có . Và vẫn y như buổi đầu: không nói không rằng hắn ta bỏ đi . để lại tôi ngơ ngác như con …mát +.=

Nhưng lần này có đỡ hơn, tôi chỉ cần 2 phút là có thể bình tĩnh lại….

Mặc xác anh ta . lên lớp thôi.

Lại cô bạn lớp Văn . không biết có chuyện gì nữa đây .

- Mày ghê thật đấy ! Cái mặt ngơ ngơ thế mà cáo thật !

- Lại muốn kiếm chuyện sao? Sao bạn rảnh vậy?

- Bộ mày định cua hot boy của cả 3 khối luôn à? Sao ham thế cưng.

- Hot …boy??? ( Sao trường này kì cục thế nhỉ? Khi nào cũng hot cũng boy) Bạn nói rõ nghe coi!
- Còn bày đặt ngây thơ nữa , buồn cười quá đi mất !

Không phải mày đã có Thoại hot boy 11 rồi sao, giờ lại muốn cả hot boy 12 nữa . Thật là không thể tha thứ!

@_@ loạn ….loạn…

- Hot boy hay lạnh boy gì cũng vậy thôi ., tôi đã đủ rắc rối rồi ! Bạn đừng có làm tôi mệt mỏi thêm nữa !

Nói đoạn tôi đi thẳng một mạch, dính vô ba cái người hot hot này thì chỉ có …cháy thôi .
Bạn gái của thiếu gia (Tập 2 ) %2861%29 WebDocTruyen.Com
….::: Vào lớp:::……

Mới bước chân vào cửa.

- ĐI ĐÂU GIỜ NÀY MỚI VỀ?????????

@_@ chới với…………
cả Senil và Trần Thoại đồng thanh trừng mắt …hỏi tôi.

- À, à, không đi đâu hết! Chỉ…chỉ là mình xuống căn tin..à …xuống căn tin ấy mà .. ( phải nói thế thôi, chứ 2 đứa này mà biết mình đi cùng ông anh phá hoại thì chỉ có nước bùng nổ chiến tranh .)

Reng …reng…

Cuối cùng cũng hết tiết . một ngày rắc rối !

- Hôm nay tôi đưa Di về nhé! .. – Senil vừa đeo cặp vừa nói.

- Xin lỗi à, việc đó tôi đảm nhiệm rồi ! – tên quái vật sau 5 tiết im lìm cuối cùng cũng lên tiếng.
2 cặp mắt cứ đứng đó mà trừng nhau +_+

- Thôi thôi, Senil nè, xe mình mất nên tạm thời Thoại sẽ phụ trách chở mình về, có xin phép ma ma pa pa mình rồi.

- Hừ, ra thế, ông anh nhanh tay lắm, nhưng đừng hòng cướp được Di của tôi!

- Cô bạn kì quá, cái giọng điệu y như con trai thế kia thì chả trách tôi nhầm. Xin lỗi nhé, Di của tôi rồi !

- Cái gì?!????

- Thôi thôi, nhà Di hôm nay có việc nên Di phải về sớm, tối có gì Senil qua nhà mình chơi nhé ! Bye! về thôi quái vật .

- Khoan!!!!!!!

- ???

Chụt……….( lại hôn nữa rồi )

- Yêu Di!!!!!!!!!!!!!!

Để tránh tình trạng gây gổ, tôi nhanh chóng bịt miệng tên quái vật đang nổi sảy đứng bên rồi lôi hắn ta ra cửa. Khổ !

Ra cổng tôi phải đứng đợi tên kia lấy xe. Hôm nay lớp nào cũng học 5 tiết nên tình hình có vẻ chật chội ! Mà kể cũng lạ, phần lớn học sinh trường này đều đi xe máy, thấp thì xe máy điện, cao cấp thì ô tô con đến đón, hiếm hoi lắm mới nhìn thấy bóng dáng chiếc xe đạp ! Nhà trường không quy định sao nhỉ? Đúng là trường con nhà giàu mà !

Bỗng…một cánh tay nào đó lôi tôi đi….( *-*, sao cứ bị lôi hoài vậy nè)

Quá bất ngờ nên tôi…cấm khẩu. Chỉ khi chủ nhân của cánh tay lạ mặt dừng lại thì tôi mới hoàng hồn .
Chap 12: Ngỡ ngàng
.
không ai khác….TÊN PHÁ HOẠI!!!!!!!!!!!!!!

- Em đúng giờ nhỉ?

Tôi giằng mạnh tay.

- Buông ra! Anh vừa phải thôi, muốn gì thì nói đừng có lôi đi như thế .

- Ơ , không phải tôi đã hẹn em đợi tôi trước cổng rồi sao? Mà em cũng đợi rồi đấy thôi !

- ., không, không phải !!!!!!

- Đừng nói nhiều! Lên xe đi !

Lại cái giọng ra lệnh đó .. Lần này thì đừng hòng tôi lên xe! Có dại thì chỉ dại một lần thôi .

- Không!! Tôi không lên ! .

- Có lên không thì bảo? . Em làm cao quá đấy!!!

- KHÔNG!
-
Tin nổi không? Hắn ta…hắn ta bế tôi lên xe và thả vào xe .! ( chưa nói với các bạn đây là xe ô tô chứ không phải là xe môtô) trước hàng trăm ánh mắt của mọi người xung quanh. Nước này thì chỉ có nước độn thổ thôi .

- Mở cửa xe cho tôi ra !!!!! Anh làm cái gì thế???

- Ngồi im!

- Xin anh đừng có chơi ba cái trò này nữa, tôi nợ nần gì anh mà cứ bám tôi mãi thế ???

- Bám em ư??? Hay là em bám tôi ???

- ???

- Thôi đi! Tài xế, cho xe đến Bar 2TM!

- Bar ? Làm cái gì thế ????
-
Tôi cứ như con giun quẫy đạp khắp nơi, nhưng có quẫy đạp mấy vẫn phải chịu sự ngăn cản của…cái cửa xe ô tô .!

Tên kia thì cứ ngồi im và cười một mình. Đúng là biến thái mà .

Thôi chết ., tên Thoại mà ra không thấy tôi đâu cả là máu quái vật sẽ nổi lên cho mà coi ! Lo lắng chết đi được! .

- Đến nơi rồi, xuống thôi !

Phù ~.~ tới rồi, tôi định bụng mở cửa một phát là sẽ co giò chạy ngay lập tức . Nhưng….có nhanh cũng không bằng tay của tên phá hoại ., hắn lôi phắt tôi lại rồi kéo vào trong., lại còn quàng vai tôi nữa chứ .. Trông cách đi đứng của hắn ta chả ai tin là học sinh cấp 3 đâu, giống một dân chơi thứ thiệt hơn .!

Bước vào trong là một thế giới khác, ánh đèn lấp lánh chớp nhoáng liên hồi, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc, còn nhữg con người kia thì cứ quằn quại trong những vũ điệu rùng mình ..

- Đừng sợ! Bọn chúng bằng tuổi em cả đấy !

- ., khiếp thật, nhưng trông sành điệu thế kia mà!
-
…..haizzz, những con ma …của bóng đêm!

Hắn ta dẫn tôi vào sâu bên trong . Ở đó có một nhóm nguời đang nói cười rôm rả ôm vai bá cổ nhau nhìn thân mật lắm. Lại còn uống rượu nữa kìa .

- Sếp! tới rồi à?

- Chào! – hắn ra chào theo kiểu Hit –Le trông ngạo gớm

- Hura ! Hôm nay lại có bé nào nữa đây? Trông giống hàng cổ nhỉ? Ha ha…. – bọn họ cứ cười khúch khích nhìn khó chịu quá .

- Xin giới thiệu, bạn gái mới của Phong Ken

. Lại bạn gái ? Cái từ này trở thành phổ thông từ khi nào vậy trời? . tôi trợn tròn mắt nhìn hắn ta, thật không thể hiểu nổi nữa !

- Ô la la! Lại một em nữa sập bẫy. Anh Ken thật là có số đào hoa! Nhưng em này coi bộ không giống mấy em trước!
-
Nhìn đám người này tôi phát sợ lên được, từ đầu tóc đến áo quần đều khác nguời, sao hắn ta có thể làm bạn được với những người này nhỉ?

Tôi giận tím mặt, vùng mạnh thoát khỏi tay hắn.

Có vẻ ngạc nhiên, hắn vừa cười vừa nói:

- Sao thế em gái? Đây không phải là điều em muốn sao ?

- Tôi muốn ư? Anh khùng hả???

- Thôi đừng làm bộ nữa, chẳng phải em tìm mọi cách tiếp cận tôi, gây ấn tượng với tôi chỉ với một mục đích được tôi để ý, được làm bạn gái của tôi sao? Giờ tôi cho em toại nguyện rồi đấy! Loại con gái giả ngơ như em tôi gặp nhiều rồi. Đừng thấy tôi vô tư mà lầm em ạ !

- Hà hà! Sếp lại sợ gặp chuyện cũ sao? Nhưng em trông bé này chắc không phải đâu!

Tôi nghe mà choáng váng, tai ù đặc, tim đập loạn xạ. Tôi giận…giận như chưa bao giờ phải giận như thế! Tại sao lại dám đánh giá tôi như vậy chứ? Tại sao lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy chứ? Hắn ta là ai? Nhân cách con người ta mà bị hạ thấp đến thế ư?

Mình đã hứa với “sư phụ” không được dùng võ để đánh người, nhưng lần này ….Xin lỗi “sư phụ”, con không thể nhịn được nữa .

BỐP BỐP BỐP….

Hắn ta đo sân ngay tức khắc!

Trông tôi lúc đó chắc ai cũng phải sợ ….

- Này! Anh thật may mắn vì hôm nay tôi đói chưa được ăn gì nên lực xuất ra không bao nhiêu nhưng ngần ấy chắc cũng đủ để anh tỉnh ra rồi chứ? Anh to đầu thế rồi mà vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày sao? bạn gái? Gây sự chú ý? Loại con gái giả ngơ? Anh có điên hay hoang tưởng thì cũng vừa thôi chứ? Sẵn đây có đông đủ người , tôi nói luôn để anh khỏi bảo tôi giả vờ để gây sự chú ý: tôi tuyên bố với anh là ngay cả việc học chung trường với anh cũng đủ để tôi cảm thấy xấu hổ chứ đừng nói gì đến việc bạn gái với bạn bạn trai. Đừng tưởng cứ nhà giàu đẹp trai là ngon hơn người khác, là có thể bắt người khác phải theo ý mình? Anh nên nhớ, muốn đánh giá một người nào đó thì trước tiên phải nhìn lại mình có đủ tư cách để đánh giá không đã! Nên về nhà đóng cửa mà suy nghĩ lại hành động tội lỗi của mình. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu !

- Mà khoan đã! Những anh kia! Tôi không phải là đồ cổ mà tôi là đồ quý , chính các anh mới là đồ cổ đó! Đúng là bất lịch sự ! >
Thật quá mệt mỏi với những hạng người này . ( Mà mình cũng không ngờ là có thể nói một hơi dài như thế +_+)

Tôi quay lại nhìn một lần nữa con người đã xúc phạm mình, giờ đang nằm trên sàn hai tay ôm mặt , bằng tất cả sự tức giận xen thất vọng. Thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!

Xong , tôi quay lưng và chạy nhanh ra khỉ cái nới đáng sợ này và tối tăm này. Kì lạ là tôi không khóc.. Đúng là đã đến tuổi tôi cần phải va chạm với cuộc đời và tạo cho mình một bản lĩnh vững vàng để đối chọi và đón nhận. Tất cả mới chỉ là bắt đầu ….

Nhưng …hình như tôi bị lạc đường , khổ nỗi lúc nãy bị hắn ta bắt đi tôi chỉ lo vùng vẫy để thoát ra chứ không kịp để ý mình đã đi qua những đâu, giờ thì mù tịt, không tìm được phương hướng .
Trời lại tối nữa chứ , người qua đường cũng ít ỏi, chỉ thấy ánh đèn đường hiu hắt cố vươn lên khỏi mấy lùm cây, không gian sao mà đáng sợ quá .

BỤP BỤP BỤP

Nghe như tiếng đánh nhau, lại còn cả tiếng la nữa chứ .. Nguy hiểm…nguy hiểm!

Hình như được phát ra từ cái hẻm đầu kia!

Sau vài giây đắn đo là nên đi thẳng hay dừng chạy lại con hẻm đó thì cuối cùng sự sợ hãi trong tôi cũng phải chịu thua cái tính tò mò cha sanh mẹ đẻ ., và tôi rón rén bước tới…

Trong màn đêm dày đặc tôi chỉ nhìn thấy rất nhiều người đang vây đánh một người, hình như người bị đánh đã không còn khả năng chống cự. Máu anh hùng nổi lên, đã rất lâu tôi không đánh nhau vì bị sư phụ cấm, nhưng bây giờ thì đã thất hứa một lần rồi, thất thêm lần này cũng không sao . ( giờ thì không còn biết sợ là gì nữa)

BINH BINH BỐP BỐP.

Trong lúc lũ côn đồ đang còn nổ đom đóm vì bị tấn công bất ngờ thì tôi nhanh chóng chạy lại cầm lấy tay kẻ xấu số và lôi đi. Không biết chúng tôi đã chạy được bao nhiêu km rồi nhỉ? Tôi nghĩ là cũng xa lắm rồi .. Bây giờ chân tôi không còn cảm giác gì nữa, mỏi rã rời.

! Nhưng…sao mình thấy tay mình trống trống thế nào ấy????………..Thôi chết!!!!!!!!! hắn ta đâu rồi?!???

Thật là ., sao kéo người ta chạy mà giờ vất người ta lại lúc nào không biết!!! Cái tính hậu đậu này….. !!!!

., may quá! hắn ta vẫn còn nằm ở góc đường trước mặt. Tôi liền chạy lại để đỡ hắn ta lên. Dưới ánh đèn đường le lói hất qua mặt, tôi ngỡ ngàng nhận ra gương mặt của kẻ xấu số….là một trong số những người mà tôi quen….Tại sao lại là ….
Chap 13: Bệnh viện
.
Tôi vừa run rẩy vừa vỗ vào má cậu em trai xấu số vì sợ rằng cậu ta ko bao giờ tỉnh lại được nữa.
.
Thật may, cuối cùng đôi mắt ấy cũng mở ra và nhìn tôi. Tôi mừng đến phát khóc.
.
- em ơi! Em tỉnh lại rồi à?
.
- Chị khóc? – ánh mắt cậu ta nhìn tôi, nhìn rất sâu
.
- Tại lo cho em quá! Mà em làm sao mà bị đánh thế này??
.
- Không …biết…
.
bỗng tôi thấy đầu cậu ta chảy máu. Tôi hoảng loạn…
.
- Đầu em….đầu em chảy máu rồi kìa! Không thể không thể, em đừng ngủ nhé!
.
Toàn thân tôi run lập cập. Ở đây vắng người, lại là ban đêm nữa, làm sao nhờ vả ai được đây!
.
Trong phút hoảng loạn tôi liền ôm chầm lấy cậu ta vào lòng, ko hiểu sao lúc này tôi cảm thấy cần phải làm như thế!
.
- Em đừng sợ, có chị ở đây, em sẽ ko sao đâu!
.
cậu nhóc ko nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt lờ đờ, xong lịm hẳn.
.
Tôi hoảng loạn thật sự! Bỗng tôi nhìn thấy chiếc di động từ trong bọc cậu ta rơi ra…
.
Tôi liền cầm lấy và bấm số…số xe cứu thương là mấy nhỉ ??? @_@
/
……….113……không phải 0_o………..115……..
.
Loạn loạn….
.
Ò e ò e ò e…….
.
Tai bệnh viện.
.
- Bác sĩ ơi! Bác sĩ làm ơn cứu em cháu với! Đừng để nó chết! ><
.
Tôi vừa khóc vừa níu áo vị bác sĩ đang khám cho cậu em trai (chắc khi đó áo ông ấy bị sút cả vạt chỉ ko chừng +_+)
.
Vị bác sĩ đáng kính sau một hồi khám đi khám lại liền quay sang mỉm cười:
.
- Cháu cứ bình tĩnh! Cậu ấy ko sao đâu! Ko chết được đâu!
.
Nói đến đây thì mấy cô y tá xung quanh cứ bụm miệng cười +_+
.
- Cậu ấy chỉ bị gãy tay thôi, ko nặng lắm, xây xước ngoài da và bầm tím một vài nơi thôi!
(vậy mà nói là nhẹ sao??!??? +_+)
.
- Nhưng đầu em cháu chảy máu kìa!
.
- Đó chỉ là va đập nhỏ, ko gây tổn thương vùng trong, chỉ cần ở đây khoảng 2 ngày để theo dõi là có thể xuất viện, nhưng cần tĩnh dưỡng lại đấy! Có lẽ cậu ta bị suy nhược và trầm cảm trong thời gian dài nên mới bị như vậy…
.
- Cám ơn bác sĩ!
.
- Không sao! ^^
.
Tôi nhìn sang giường bệnh, cậu nhóc vẫn hôn mê, tội nghiệp….
.
Hồi nãy lúc điền thong tin bệnh nhân, cũng may là tôi chụp được quyển vở trong cặp cậu nhóc, nhìn cái nhãn mới biết họ tên cậu ấy là gì để mà khai với y tá, ko thì rắc rối to! Mà tên cậu ta là gì nhỉ??? À…à …
.

**
Profile
Họ và tên: Vương Vũ Quốc Hy
Linh vật đại diện: Gấu Bắc cực
Đặc điểm nhận dạng: hai cái *** chai trên mặt +_+
Chỉ số TC: không xác đinh
Chỉ số BA: 50
**
.
Đói! Cái bụng đang biểu tình! Từ chiều đến giờ có được ăn gì đâu! Phải kiếm cái gì đó ăn thôi!
May quá! Chị y tá…
.
- Chị ơi! Cho em hỏi căn tin nằm ở đâu ạ???
.
.
- Em cứ đi thẳng rồi rẽ trái ^^
.
.
- Cám ơn chị nhiều! ^^
.
Tôi mò ra căn tin bệnh viện, toàn người là người. Cũng may tôi cũng kiếm được một bàn trống.
.
Chao ôi! Cơm ngon quá là ngon ( không biết có ngon thiệt không nữa, nhưng chắc tại đói quá nên cái gì cho vào bụng được đều ngon tất+_+)
.
- Bàn này còn trống, chúng ta ngồi ở đây cũng được!
.
Một giọng nói quen quen, ko, rất quen thì đúng +_+. Nhưng tôi không ngẩng đầu lên. Ăn đã +_+
.
- Không biết ba con thế nào rồi đây! Sao mà tai hoạ lại ập xuống đầu mình như thế này chứ! – đó là giọng của một người phụ nữ trung niên
.
- Mẹ đừng quá lo! Ba sẽ vượt qua! Ba còn phải sống vì mẹ con mình nữa mà! Có con ở đây, ba sẽ không sao đâu!
.
Trời đất! Con ai mà nói năng có hiếu thế nhỉ! Khâm phục thật!
.
Tôi ngẩng mặt lên định nhìn dung nhan của đứa con trai có hiếu đó là ai. Nhưng khi chạm mặt thì toàn bộ số cơm trong họng tôi bị phun ra ngoài….Không thể nào là hắn được! +_+
Xin lỗi mọi người ,vì một số lý do, mình không thể viết lại phần giữa, nên mình sẽ tóm tắt cho mọi người. Nói chung phần giữa cũng chưa hẳn là phần trọng tâm, phần cuối mới là phần mình bỏ nhiều tâm huyết, vì thế mọi người cứ yên tâm nha!

Người mà nó vừa cứu chính là Quốc Hy, cậu nhóc bị một băng nhóm trong trường thanh toán do gây hấn với một đại ca trong trường, sau đó nó đưa Hy tới bệnh viện và phải ở lại đó hai ngày để chăm sóc cậu nhóc do không có thông tin gì về người thân của Hy. Tại bệnh viện nó lại bắt gặp Phong Ken và mẹ của anh ta, thì ra ba Phong Ken bị ốm nặng và đang điều trị tại bệnh viện. Nhưng anh ta và nó không hề nói chuyện với nhau một câu, cứ hễ thấy mặt nó trong bệnh viện hay ở bất kỳ nơi nào Phong Ken cũng quay mặt đi.
.
Trong phần giữa này thì các bạn sẽ được biết về quá khứ của chị Diên, một người mẹ 24 tuổi có con là nhóc Bin 6 tuổi và không chồng.. Đó là kết cục của một sự lầm lỡ. Chị Diên là một cô gái tài sắc vẹn toàn, nếu so sánh thì nó là “vực” còn chị Diên là “ trời”. Nhưng hồng nhan thường bạc mệnh, năm 18 tuổi, chị Diên yêu lần đầu, và sự bồng bột của tuổi mới lớn đã khiến cho mọi hoài bão ước mơ đành dang dở, sau một cuộc đi chơi xa cùng với nhóm bạn, chị Diên có thai, và khi gia đình nó chuẩn bị việc đám cưới thì cha của đứa bé đã lên đường đi du học. Nỗi đau khổ, uất ức và hối hận tột độ đã khiến chị Diên thay đổi tính tình. Và cho đến bây giờ, đó vẫn là nỗi đau không thể nguôi ngoai mặc dù anh Vũ vẫn luôn yêu thương và muốn cuới chị Diên làm vợ.
.
Trần Thoại đã tuyên bố trước toàn thể học sinh rằng Di là “ bạn gái chính thức” của cậu ấy, Thoại là một con người rất hoàn hảo, điều đáng quý là cực kì chung tình và cực kì quan tâm Di, chỉ có tính ghen là khiến người khác hoảng sợ, dù ngoài mặt Di không để ý đến tình cảm của Thoại nhưng trong lòng nó luôn coi Thoại là một người đặc biệt ( nhưng chỉ là người đặc biệt thôi, chưa có biểu biện gì cụ thể).
.
Sau khi từ bệnh viện trở về vì một số lý do kì cục nhưng thuyết phục, Di phải đảm đương việc chăm sóc cho Quốc Hy do sự nhờ vả kèm van nài của của mẹ cậu nhóc, và nó có thêm một biệt danh mới mà chỉ có Quốc Hy là người gọi duy nhất : Ylen – tên con vẹt mà Hy đã từng yêu thương nhưng đã bỏ cậu ấy mà đi. Quốc Hy bắt đầu có những tình cảm “ mới” với nó. Đó là một cậu nhóc cá tính, và đôi chút kì bí.
.
Một hôm, có một người gửi cho nó một hộp quà với nội dung tấm thiệp cực kì sốc, đó là một lời tỏ tình với nó, và người đó kí tên là Ken. Điều này khiến Thoại giận vô cùng, và cậu ấy tìm đến lớp của Phong Ken vì chắc chắn rằng Ken không ai khác ngoài Phong 12 Tin cả ( Phong Ken học 12 Tin), nó đuổi theo ngăn cản nhưng không được. Nhưng khi đến lớp của Phong Ken, cả nó và Thoại đều bất ngờ khi biết rằng cả lớp 12 Tin ai cũng có chữ Ken phía sau tên làm biệt danh. Và “ đau” nhất chính là người tặng quà cho nó không phải là Phong Ken, mà là một người khác.
.
Ngày hôm sau, trong khi đang đứng đợi xe của nhà Quốc Hy đến đón ( vì nó phải đảm nhận công việc chăm sóc Hy 2 tiếng mỗi ngày nên được đưa đi đón về), nó nhận được một tờ giấy, và đó là của người đã gửi hộp quà ngày hôm qua, người ấy hẹn nó ra cổng sau để gặp mặt. Vì tò mò, nó đã tới chỗ hẹn. Kết quả là bị bắt cóc. Lũ người bắt cóc dẫn nó đến một ngôi biệt thự lớn nằm cách xa thành phố, trong lúc bị đưa đi nó đã kịp thời nhắn tin cho Quốc Hy ( Quốc Hy có đưa điện thoại cho nó để tiện việc liên lạc) bảo cậu nhóc báo cảnh sát. Khi bị đưa vào trong ngôi biệt thự, nó nhìn thấy một học sinh cùng trường với nó đang đứng chờ nó. Và sau này nó mới biết đó là Tùng – bạn thân của Phong Ken. Tùng xin lỗi vì đã tặng quà cũng như bắt nó đến đây, nhưng tất cả đều có nguyên nhân, anh ta muốn nó đợi một người nữa đến rồi sẽ kể cho nó nghe sự tình, và nó đồng ý. Không lâu sau nó nghe thấy Phong Ken đứng ngoài và đập cửa la lớn. Có lẽ Phong Ken tưởng nó bị người lạ bắt cóc thật. Và những biểu hiện của Phong khiến nó thấy vô cùng kỳ lạ, anh ta rất quan tâm đến nó. Khi Phong Ken biết Tùng sắp xếp mọi việc đã vô cùng tức giận, hoá ra Tùng làm tất cả để thử lòng Phong Ken, để giúp cậu ta thừa nhận tình cảm với nó, để có thể quên đi nỗi đau 2 năm về trước rằng đã bị một cô bé rất giống nó bỏ rơi ( Phong Ken đối xử tàn nhẫn với nó lúc ở quán bar là vì lý do này, vì nó quá giống cô bé ấy). Nhưng nỗi tức giận của cả nó và Phong trước những hành động của Tùng nhanh chóng biến mất khi cả hai biết rằng Tùng sắp phải sang Mỹ để mổ tim, và có lẽ câu ấy sẽ không bao giờ trở về được nữa, đây là việc duy nhất Tùng có thể làm để giúp cậu bạn thân trước khi lên máy bay. Một tình bạn thật cao cả.
.
Tối đó Phong Ken chở nó về nhà, sau khi hiểu ra tất cả nó không còn giận Phong nữa, anh ta cũng có nỗi khổ nên mới đối xử với nó như vậy. Trời đổ mưa, và nó đã đánh mất chìa khoá nhà lẫn chìa khoá cổng, chị Diên chở nhóc Bin sang nhà ngoại nên không thể về kịp trong thời tiết xấu như thế này (nhà ngoại cách nhà nó hơn 10 cây số), nó cũng không có bà con gì ở đây, không còn cách nào khác nó phải về nhà Phong Ken vì nhà anh ta còn một phòng trống dành cho khách. Trong lúc leo lên xe Phong Ken, nó bị trượt chân, và nếu không có Phong Ken níu lại kịp thời thì nó sẽ ngã nhào xuống đất. Nhưng thật không may, đúng lúc đó Quốc Hy xuất hiện và nhìn thấy tất cả, cậu nhóc đã hiểu lầm nó, tưởng rằng nó đang đùa giỡn với mình nên bỏ đi về.
.
Nó cố tìm cách giải thích cho Quốc Hy nhưng vô dụng, hình như nó đã gây một tổn thương quá lớn cho cậu nhóc. Khi bị bắt cóc, nó đã làm rơi điện thoại mà Hy đưa cho, sau một ngày làm người mẫu nghiệp dư cho một shop thời trang ( cái này là tình cờ), nó được trả tiền công và theo nó là đủ để mua đền lại chiếc điện thoại khác cho Quốc Hy. Nó nhờ Thoại chở đi mua, cậu ấy chở nó vào một quầy điện thoại lớn, và nó đã mua được một cái ưng ý và giống với cái cũ. Nhưng điều mà nó không biết rằng số tiền mà nó mua được chiếc điện thoại này chỉ bằng 1/3 số tiền thực tế. Đó là một chi nhánh của công ty của gia đình Trần Thoại. Nó đem điện thoại đi trả Quốc Hy và bắt gặp cậu nhóc đang đứng nói chuyện với Vy Linh, nhưng cậu nhóc đã ném chiếc điện thoại đó trước mặt nó. Và lần này thì nó không thể chịu đựng được nữa. Hy đã hạnh động quá đáng. Nó bật khóc chạy đi, nó không có lỗi gì cả nhưng lại phải chịu đựng sự sỉ nhục lớn như thế. Nhưng cũng nhờ chuyện này nó mới phát hiện ra người nó thích là Trần Thoại, nó đã quá mơ mộng ở xa xôi mà quên đi người bên cạnh, và lúc này sau khi gặp biến cố như thế nó mới hiểu ra tất cả. Và nó chọn Trần Thoại.
.
Sau một thời gian, Quốc Hy mới hiểu hết mọi chuyện và muốn xin lỗi nó, nhưng nó không tha thứ.
.
Đoạn tiếp sau đây là lúc Quốc Hy đến nhà nó để xin lỗi và bị nó đuổi về.
.
Mình đã tóm tắt xong phần giữa, đã cố gắng để mọi người có thể hiểu được nội dung. Mong mọi người thông cảm!

cho mình nói nhá: đây là chuyện 1 ng` khác vik, mình chỉ nguyên văn lại cho mọi ng` đọc nên bị mất khúc giữa. Mong mọi ngừi thong cảmBạn gái của thiếu gia (Tập 2 ) %2860%29 WebDocTruyen.Com
Chap 30: Xin lỗi
.
Tôi quay lưng bỏ đi, tôi không muốn nói gì thêm nữa…cậu nhóc vẫn đứng đó, trong lặng im và nhìn tôi…
.
Sáng mai.
.
Tôi đến lớp với tâm trạng khá tốt, bao nhiêu đau khổ tôi đã bỏ đi để sống vui vẻ hơn. Trần Thoại vẫn chưa đến, không hiểu sao lúc này tôi lại cảm thấy vui khi nhìn thấy cậu ấy, ít ra tôi cũng có một người để quan tâm…
.
Nam bàn trên đột ngột quay xuống hỏi tôi:
.
- Di này…, Trần Thoại có nói gì với cậu không?
.

- ??? Nói gì cơ??? – tôi cảm thấy khó hiểu
.
- Thế là không nói rồi, mà thôi, cậu cũng đừng quan tâm! – Nam nói với vẻ hơi ái ngại rồi quay lên.
.
Tôi chợt cảm thấy khó hiểu. Không biết Trần Thoại đang có vấn đề gì đây…
.
Đang loay hoay với đống bài tập Toán chợt có ai đó vỗ vai tôi…
.
Nhìn lên…đó là Vy Linh!
.
- Có chuyện muốn nói với cậu! ra đây!
.
- ???
.
- Đừng ngây ra như thế! Tôi bảo thì cậu cứ ra đây!
.
Mặc dù không biết chuyện gì như chỉ cần nhìn thấy Vy Linh là tôi cũng đủ thấy có chuyện chẳng lành!
.
Tôi đi theo cô nhóc ra lan can.
.
- Cậu đang quen với Quốc Hy 10 Pháp???
.
- Hả??? Quốc Hy???
.
- Có hay không?
.
- Đó là trước đây, bây giờ thì không còn quan hệ gì nữa!
.
- Đừng bỏ rơi nó lúc này…
.
- ???
.
- Tôi muốn cậu bên cạnh nó! Ít ra là trong thời điểm này!
.
- Vì sao chứ? Mà cậu với Quốc Hy có quan hệ gì???
.
- Nó là em họ tôi! Bây giờ nó đang phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần rất lớn, nó nói với tôi chỉ có cậu mới khiến nó thấy được an ủi phần nào…Nếu cậu bỏ rơi nó lúc này tôi sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra…
.
- Là sao chứ? Tôi không hiểu???
.
- Bố mẹ nó sắp ly hôn, từ nhỏ đến lớn nó luôn phải sống trong một bức tường giả tạo của tình thân, bố mẹ nó không như bao người khác, họ thương con bằng cách tạo áp lực cho con, anh và chị nó đều là nạn nhân đau khổ và bây giờ đến lượt nó.
.
- Nhưng tại sao lại ly hôn?
.
- Vì bố của nó có người khác! Thôi, cậu chỉ biết như thế là được… Đừng bỏ rơi nó vào lúc này.
.
Vy Linh nhìn tôi như van lơn rồi quay lưng về lớp, tôi thẫn thờ…
.
Vào lớp, Trần Thoại nhìn tôi cười rồi vẫy tay, có lẽ cậu ta lại có làm ra chuyện gì kì cục nữa đây!
.
- Có chuyện gì mà cười như đười ươi thế kia? – tôi cũng cười
.
- Tại vào lớp không gặp you đâu nên nhớ thôi!
.
- Có cần phải ướt át như thế không? – tôi nhăn mặt
.
- Tất nhiên! Ngồi xuống đây tôi đưa cho cái này! – Thoại lôi tôi ngồi xuống
.
Cậu ta móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ rồi đưa cho tôi.
.
- Cái gì thế này?
.
- Tặng you đó! – Thoại gãi gãi đầu
.
Tôi nhìn thắc mắc rồi mở ra…có lẽ các bạn sẽ nghĩ rằng đó là một chiếc nhẫn hay dây chuyền hay đại loại như thế nhưng không phải…đó là một chiếc huy hiệu in hình tôi và …Thoại dựa vai vào nhau+_+. Nhưng theo tôi nhớ thì đã khi nào tôi và cậu ta chụp ảnh chung đâu nhỉ???
.
- Cái này??? ở đâu ra thế?
.
- Cậu đúng là…ảnh ghép đó! Nhưng trông thật đấy chứ???
.
- Trời! khùng sao?
.
- Có gì đâu! Có cái đó khi nào tôi cũng cảm giác cậu ở gần tôi và cậu cũng thế! Chẳng lẽ chưa bao giờ cậu nhớ tôi à? – Thoại nhìn tôi với vẻ trách cứ.
.
- Ôi trời! Ngày nào mà chẳng gặp cái mặt cậu thì nhớ gì nữa chứ??? – tôi phì cười
.
- Cậu cứ nghĩ thế đi! Biết đâu không thấy tôi thì lúc đó đừng có khóc um lên nhé!
.
- Thôi thôi! Cậu cứ nói chuyện gì không đâu à! Từ khi tôi vào lớp này đến giờ đã bao giờ tôi thấy cậu tách tôi được một mét đâu! Khi nào cũng kè sát bên tôi! Làm sao mà biến đi được chứ! – tôi càng cười to hơn.
.
- Kệ cậu! Mà không cảm ơn tôi à?
.
- Quên! Cảm ơn quái vật đáng yêu!
.
Mặc dù hơi buồn cười nhưng tôi lại cảm thấy có cái gì không hay sắp xảy ra… Một linh tính kì lạ!
.
Ra về.
.
Tôi đứng trước cổng đợi mẹ đón, hôm nay tôi phải đi mua xe đạp mới, chiếc xe địa hình của bố đem ra Gia Lai tôi không đi được! Đúng là mệt mỏi với chuyện xe cộ!
.
Bỗng tôi thấy Quốc Hy bên kia đường, cậu nhóc đang đứng đối diện và nhìn tôi, chợt tôi nhớ đến những lời Vy Linh nói, cậu nhóc đó…có thật là đang phải chịu đựng những điều như thế không?
Chap 31: Đi học
.
Trên đường mẹ chở về tôi nhìn thấy một vụ đụng xe, có vẻ không nặng lắm, nhưng người bị dính đòn hinh như là … Phong Ken??? Và một cô gái nào đó. Tôi ngoái đầu nhìn nhưng mẹ đi nhanh quá. Không biết có phải Phong Ken không nữa!
.
Mấy ngày này Senil phải nghỉ học vì bố nó ốm nặng, nó phải sang Mỹ coi tình hình, không có cô nhóc tôi cảm thấy buồn buồn trong lòng, dù sao cũng là bạn thân nhất của tôi, nó chỉ có mình bố nó là người thân, mong cho bác ấy mau chóng khỏi bệnh.
.
Tôi ngồi vào bàn học, lôi chiếc huy hiệu Trần Thoại tặng ra ngắm nghía, cậu ta cũng thật thú vị. Bây giờ chẳng còn lo nghĩ gì nữa! Tôi đã chọn Trần Thoại để bắt đầu….
.
Sáng hôm sau…
.
Đang ngủ với nhóc Bin trong phòng, tôi chợt thấy nhức nhức lỗ tai khi nghe ai đó gọi tên mình.
.
- Giờ mà còn ngủ nữa hả? Dậy đi! Ylen dậy đi!
.
Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn lên, Ylen? Ylen? Cái tên này…chỉ có một người gọi tôi bằng cái tên này…nhưng đây là phòng tôi thì làm sao có thể??? Có lẽ là đang nằm mơ rồi! Thế là tôi trùm chăn và ngủ tiếp!
.
Nhưng cái chăn đã tự động rời bỏ tôi +_+. Lần này không muốn tỉnh cũng phải tỉnh, nhóc Bin bị đánh thức khóc um lên khiến tôi hốt hoảng dỗ dành, bây giờ mới nhìn rõ thực sự…kể đứng trước mặt tôi chính là Quốc Hy +_+. Tôi giật bắn mình!
.
- Làm sao….làm sao….cậu lại ở đây chứ?
.
- Tôi kếu mãi không thấy ai ra mở cửa, mà căn bản là cửa nhà mở toang ra nên phải lên tìm Ylen thôi chớ sao nữa!
.
- Ôi trời! cậu đang nói chuyện đùa à? Nhà tôi sao lại không đóng cửa chứ?
.
- Không tin xuống mà xem! Cũng may tôi tới sớm nếu không thì giờ Ylen không còn nằm được ở đây đâu mà đã bị ném ra ngoài kia rồi!
.
Tôi không tin. Nhưng thoáng giật mình. Người rời khỏi nhà cuối cùng trong sáng này chỉ có chị Diên thôi. Mà tính chị ấy thì đãng trí như người già. Thôi rồi, chắc chắn là chị quên khóa cửa nhà rồi!
Sau một hồi ra sức vỗ về kiêm dọa nạt tôi mới dừng được việc thằng Bin khóc ré lên. Thật là khổ sở. Tôi bế nó xuống nhà rồi rửa mặt đánh răng cho nó ăn sáng và cuối cùng là đưa nó đi học. Quốc Hy thì cứ ngồi trên ghế nhìn tôi tất bất như người mẹ trẻ thời @. Bực như con mực!
.
- Đi học thôi Bin!
.
- Dì Di ơi! Mình lại phải đi bộ à??? – thằng nhỏ phụng phịu.
.
- Chứ gì nữa? trường Bin gần xịt nhà mà!
.
- Nhưng Bin không thich đi bộ! – nó lắc lắc cái đầu, hai má tròn quay rung rung theo.
.
- Thì dì có muốn đi bộ đâu, nhưng mẹ Diên hôm nay có việc phải đi không chở Bin đi học được, dì lại không có xe đạp, chịu khó đi nhóc! – Tôi cũng ngán ngẩm
.
Thằng nhỏ tuy quậy nhưng khá vâng lời. Nó lon ton cầm cái cặp xách Doremon rồi chạy nhanh ra cửa. Tôi cũng cuốn quýt bước ra. Chợt chân tôi khựng lại. Hình như tôi quên cái chi đó. Là Quốc Hy!
.
Tôi quay lưng nói với cậu nhóc.
.
- Cậu ở đây chờ tôi!
.
- Không!
.
- Trời ơi! Sắp trễ học thằng nhỏ đến nơi rồi! làm ơn nghe lời chút đi! – tôi bực mình
.
- Này nhóc! Anh chở đi học nhé!
.
- Hơ! Nói cái gì thế???
.
- Tôi đi xe máy, chẳng có lý do gì để thằng nhỏ phải đi bộ cả!
.
Nói đoạn Quốc Hy tiến ra sân rồi dắt xe. Tôi nhấp nháy mắt khó hiểu. Nhóc Bin đứng bên cạnh cầm ống quần tôi lay lay.
.
- Dì ơi! Anh đó là ai thế? Bin có được đi với anh không dì?
.
- Thì…
.
Tôi nhìn đồng hồ, đúng là không còn nhiều thời gian. Ngẫm nghĩ năm giây…
.
- Uh! Nhanh lên kẻo trễ!
.
Thế là tôi bế thằng nhóc lên xe đặt nó ngồi sau lưng Quốc Hy, sau đó cũng leo lên. Chiếc xe rú ga chạy đi thoát khỏi con hẻm nhỏ.
.
Tới trường mẫu giáo, tôi bế nhóc Bin xuống rồi dẫn vào lớp giao cho cô giáo. Đứa nào học mẫu giáo hình như đều sợ cô hơn sợ mẹ. Cô giáo nói gì nó làm nấy trong khi mẹ nó la đến rát cổ nó cũng không nghe. Chị Diên bảo nó ăn cháo thi nó cởi áo, bảo nó đi ngủ thì nó lại đi mở tủ, bảo nó đứng thì nó ngồi, …nói chung là toàn hiểu sai ý mẹ nó.Trong khi cô giáo nói một là nó làm một, cho gì ăn nấy! Cũng như bây giờ nó cũng cứ nghe theo lời cô giáo bằng cách chào tôi như chào mẹ nó:
.
- Thưa mẹ con đi học! – nó cúi xuống chào tôi như vẫn làm với mẹ nó, tôi phì cười xoa đầu nó.
.
- Thằng nhỏ này! Thôi vào lớp đi!
.
Thằng nhóc nghoe nguẩy cái mông tròn quay chạy vào trong, hai tay tè tè hai bên, đứa nhỏ nào mập mạp hình như đều có tướng chạy giống nó thì phải.
.
Tôi lắc đầu mime cười rồi quay lại tiến về phía Quốc Hy, nhưng…
.
“ Mới tí tuổi đầu mà đã làm mẹ rồi, chậc! tụi trẻ bữa nay ghê quá! Thằng chồng nó cũng còn búng ra sữa nơi kìa, đúng là….”
.
Tôi và Quốc Hy như bị điện giật, đứng tê liệt nhìn xung quanh. Những bà mẹ xung quanh đang nói cái gì thế này….trời đất ơi….
Bạn gái của thiếu gia (Tập 2 ) %2829%29 WebDocTruyen.Com
Chap 32: Ăn sáng
.
- Các bác ơi! Cháu là dì của nó! Không phải mẹ! – tôi hốt hoảng phân bua.
.
Nhưng những ánh mắt vẫn không hể thay đổi….
.
- Kệ họ! lên xe đi! – Quốc Hy gọi lớn
.
Giờ có nói gì thì họ vẫn không tin…tôi đành lủi thủi leo lên xe, dư luận quả thật là đáng sợ….
.
Cậu nhóc dẫn tôi tới một nhà hàng toàn chữ Trung Quốc. Tôi bước xuống nhìn ngơ ngác. Một lát sau Quốc Hy lôi tôi vào trong…
.
Người phục vụ dọn ra một bàn đầy thức ăn, nhin khá bắt mắt.
.
- Ylen nhìn gì nữa! ăn đi!
.
- Ăn sáng đây à?
.
- Uh!
.
Tôi nhìn Quốc Hy rồi cúi xuống nhìn đống thức ăn. Một giây sau tôi cầm đũa và bắt đầu bữa sáng.
.
- Ực! – tôi trợn mắt.
.
- Sao thế?
.
- Ực …ực…
.
- Này! Ylen làm sao thế?
.
Tôi không nói được gì, hai tay quạt quạt, mặt đỏ hơn gấc chín.
.
- Trời ơi! Có gì thì nói cho tôi biết chứ?
.
Tôi chỉ tay lên cái áo mà mình đang mặc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng….
.
Quốc Hy nhìn chằm chằm nhưng vẫn chưa hiểu…
.
- Đỏ? Nước mắt? ….Chẳng lẽ cay sao?
.
Lạy trời cậu nhóc đã hiểu ….
.
Tôi gục gục…
.
Quốc Hy liền chạy như bay tới quầy phục vụ mang về cho tôi một chai nước.
.
- Xin lỗi! tôi quên nói! Đây là nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng với những món ăn cay!
.
Tôi nhăn mặt…uống một hơi gần hết chai nước, vị cay vẫn còn trong miệng, thế là bữa sáng hôm nay của tôi là nước!
.
Tôi và cậu nhóc rời khỏi nhà hàng đó để lại nguyên si đống thức ăn trên bàn…
.
- Có đến nỗi phải như thế không? – Quốc Hy vừa ái ngại vừa buồn cười khi thấy khuôn mặt thảm sầu của tôi.
.
- Sao lúc nào cậu cũng chơi tôi một vố đau thế chứ?
.
- Tôi có biết đâu! Tại tôi quên thôi! Đi nơi khác không cay ăn vậy!
.
- Thôi thôi! Cậu dừng lại đây! Tôi vào trong mua cái này cho ăn!
.
Chiếc xe dừng lại trên vỉa hè, tôi nhảy xuống chạy vào trong, mười phút sau…
.
- Đây là cái gì thế?
.
- Mì! Không còn câu hỏi nào có duyên hơn nữa à?
.
- tôi không ăn được mấy thứ này! Mất vệ sinh lắm!
.
- Công tử nó vừa thôi! Cầm lấy và ăn đi!
.
- Nhưng…
.
- Cái gì nữa???
.
- Chẳng lẽ đứng như thế này mà ăn????
.
- Ừ nhỉ!
.
Thế là cậu nhóc chở tôi vào đường đanh cho người đi bộ, dựng xe bên lề rồi kiếm một cái ghế đá và thưởng thức buổi sáng +_+
.
- Sao trông cậu ăn khổ sở thế??? Chẳng nhẽ chưa bao giờ ăn mì ổ à?
.
- Uh!
.
Tôi suýt nghẹn.
.
- Bó tay! Cậu đúng là công tử thuần túy!
.
Tôi và cậu nhóc ngồi nói huyên thuyên, ổ mì cứ vơi dần, vơi dần…
.
Chợt cậu nhóc quay sang phía tôi.
.
- Ylen thích tôi chứ?
.
Tôi nuốt luôn miếng chả xuống cổ.
.
- Sáng sớm cậu bị đứt sợ nào trong đầu rồi à?
.
- Mất cả hứng! – cậu nhóc khó chịu – Tôi hỏi thật! Thích tôi chứ?
.
- Thích thì không! Nhưng có cảm tình! – tôi cười khì.
.
- Thôi! Tôi không cần!
.
Có vẻ cậu ta giận, tôi liền lấy tay chọt chọt vào hông cậu nhóc.
.
- Làm cái gì thế?
.
- Không nhột à?
.
- Đúng là đồ con nít!
.
- Không biết ai con nít hơn ai đâu! – tôi bật cười ha hả, cậu nhóc ban đầu nhíu mày nhưng sau đó cũng cười.
.
Chợt điện thoại Quốc Hy đổ chuông.
.
- Alo!
…………
.
Mặt cậu nhóc bỗng dưng tối sầm lại. Chiếc điện thoại tuột khỏi rơi xuống.
Chap 34:
.

- Có chuyện gì thế?
.
Cậu nhóc im lặng, cúi mặt xuống rồi ngẩng lên, cười một cách đau khổ.
.
- Họ đang ở tòa…
.
Tôi im lặng…
.
- Tôi không hiểu họ lấy nhau để làm gì nữa! hôn nhân quả là một sự hành hạ!
.
- ….
.
- Anh hai chị ba đều phải chịu đựng cả rồi! có lẽ đã đến lượt tôi!
.
- …
.
- Họ muốn chúng tôi là những đứa con khác thường, họ không cho chúng tôi một cuộc sống bình thường như bao người khác.
.
Tôi cứ im lặng nghe những lời nói ngắt quãng của Quốc Hy, có lẽ cậu ra không quen tâm sự với người khác. Qua dòng tâm sự đứt rời đó tôi mới hiểu được rằng cuộc sống của cậu nhóc quả thật không bình thường. Ba mẹ Quốc Hy không cho cậu ta kết bạn với bất kì ai từ khi lên năm cậu ta đã phải làm quen với những phương pháp học khắc nghiệt. Chẳng bao giờ trong gia đình có được một bữa cơm đầy đủ thành viên, ba mẹ Quốc Hy trên danh nghĩa là vợ chồng nhưng họ đều có những mối tình vụng trộm. Điều kì lạ là họ chấp nhận và coi đó là chuyện bình thường. Giữa họ chỉ có sự ràng buộc bằng con cái. Một cặp vợ chồng không cãi nhau, không ghen tuông, tháng ngày trôi qua chỉ là sống với nhau bằng nghĩa vụ. Cuộc đời của cả ba đứa con đều được họ sắp đặt sãn như là một sự lên lịch công tác. Và bây giờ đùng một phát họ li hôn, cũng không lý do, không thông báo.
.
Một gia đình kì lạ.
.
Có lẽ vì sống trong một môi trường như thế nên tính cách Quốc Hy đôi chỗ khó hiểu, cậu ta nói ra tất cả bằng một giọng đều đều, gương mặt lạnh tanh, tôi nhìn mà đau lòng…còn quá trẻ để cậu nhóc phải chịu đựng những điều như thế!
.
Cậu nhóc chở tôi về nhà, trước khi quay xe đi, tôi nói:
.
- Sẽ không sao chứ?
.
- Có lẽ…
.
Chiếc xe vút thẳng về phía trước, khuất dần sau con hẻm để lại những vết khói mờ mờ.
.
Tôi chợn nghĩ: nếu cậu ta cứ mãi cô đơn một mình như thế thì sẽ có lúc không còn cảm giác với cuộc đời này nữa thì làm sao đây.
.
Chiều.
.
Chị Diên chở tôi đi học. Không biết mấy ngày nay có chuyện gì mà chị ấy cứ thẫn thờ như người mất hồn, hỏi thì lại không nói…
.
Mới ló mặt vào trường đã nhìn thấy Trần Thoại đứng dựa vào thành ghế đá vẫy tay cười toe toét. Đầu tóc vàng hoe dưới ánh năng trông càng đậm màu hơn. Cũng maqy cậu ta trắng trẻo chứ mà đen đủi thì nhìn chẳng khác nào quái vật.
,
Tôi tiến lại, chưa kịp chào hỏi câu nào thì Trần Thoại đã vác tay lên vai tôi dẫn vào trong.
.
- Làm cái gì thế? Họ nhìn kìa!
.
- You quan tâm làm gì!
.
- Sao hôm nay động trời đi học sớm vậy?
.
- Cũng không biết nữa! Chắc tại nhớ you!
.
- Lại thế nữa!
.
- Tôi có cái này muốn cho you, vào đây nhanh lên!
.
Thế là cậu ta lôi rôi vào lớp, với chiều cao trên một mét tám của mình, cậu ta đứng với tôi trông chẳng khác nào cha con! Nói thế thôi chứ tôi cũng được một mét sáu chơ bộ! nhưng có lẽ vì Thoại to con quá, cái lưng dài và rộng của cậu ta che gần hết người tôi như một cái bóng lớn trùm lên giữa trời nắng gắt…
.
- Thoại lôi trong cặp ra một chiếc điện thoại khá xịn trươc mặt tôi.
.
- Có ý gì thế?
.
- Cho you đấy! Không có điện thoại liên lạc phiền phức lắm!
.
- Thôi! Đắt tiền lắm!
.
- Trời! không đắt sao tặng you chứ?
.
- Nhưng tôi thấy không cần thiết!
.
- Kì cục nhỉ? Bạn trai tặng thì cứ nhận, cần gì phải e dè thế chứ?
.
- Có thích nhau đi chăng nữa thì vẫn phải độc lập, của cậu cậu dùng của tôi tôi dùng, cái việc cho nhận kiểu này chẳng khác gì lợi dụng nhau. Tôi không thích!
.
- Thật là! Tôi cho you mượn tạm, khi nào you có thì trả cho tôi! Ok? Chứ nhiều đêm đang ngủ đột nhiên nhớ you thì biết làm sao???
.
- Trời đất!
.
- Cầm đi! Cứ cho là mượn vậy! Bạn bè còn mượn được của nhau huống gì tôi và you…
.
- Thôi được!
.
Tôi cầm lấy điện thoại. Trần Thoại mỉm cười xoa xoa đầu tôi.
.
- Có thế chứ!
.
- Cái cậu này! – tôi bực mình.
.
- Tường Di! – tiền Senil từ ngoài cửa lớp, nó về rồi!
Chap 35:
.
Cô nhóc cười híp mắt định chạy vào ôm tôi nhưng….
.
- Nguyễn Hàn Băng! – lần đâu tiền tôi nghe một thành viên trong lớp gọi tên Việt của cô nhóc, và đó là giọng của Nam, cậu ta đang đứng trước mặt Senil.
.
- Này anh bạn cùng bàn! Cần gì phải tiếp đón tôi “nồng hậu” như thế chứ? – Senil sau một phút giật mình bỗng cười khì vỗ vai Nam như một chiến hữu.
.
- Mình tặng cậu! Hãy làm bạn gái của mình!
.
Tất cả những ai có mặt trong lóp lúc này đều đứng bất động khi nhìn thấy Nam quỳ xuống trước mặt Senil chìa bó hoa cùng hộp quà giấu sau đưa lên cho cô nhóc cùng một lời tỏ tình không thể “trực tiếp” hơn! Chuyện gì thế này???? Có người tỏ tình với Senil, với “hoàng tử” sao??? Một đứa con trai tỏ tình một đứa còn “con trai” hơn cả “con trai”…đúng là kì tích ngàn năm có một! Khỏi nói thì các bạn cũng biết Senil sốc đến mức nào! Cô nhóc trợn tròn đôi mắt, khuôn mặt dần dần chuyển sắc….Trần Thoại và tôi nhìn nhau năm giây rồi bật cười…
.
- Cậu…cậu đang làm cái gì thế này? – Senil nhìn Nam không chớp mắt.
.
- Tôi thích cậu! Thích cái vẻ nữ tính ẩn sau chất nam tính của cậu! Đồng ý làm bạn gái của tôi nhé! – Nam rành mạch, nói với một thái độ nghiêm túc.
.
- Cậu! cậu điên thật rồi! – Senil lăp bắp, quả thật cô nhóc đang xấu hổ, khuôn mặt đỏ lừ.
.
Cả lớp sau khi há hốc mồm kinh ngạc thì đồng loạt vỗ tay và rú lên. Một phần là chúc mừng Senil đã có người theo đuổi, nhưng phần nhiều là để tuyên dương sự quả cảm tuyệt với của Nam.
.
Tôi chạy lại phía Senil, cố gắng nhịn cười vỗ vai cô nhóc:
.
- Thôi! Người ta đã có nhã ý tặng thì nhận cho phải phép!
.
- Cậu cũng có vấn đề rồi sao? – Senil nhìn tôi trách cứ xong rồi bỏ đi xuống chỗ ngồi để mặc cậu Nam quỳ dưới chân cũng bó hoa to oạch.
.
Sau khi Senil về chỗ, Nam đứng dậy, nhìn Senil rồi hùng hổ tuyên bố:
.
- Tôi biết trước thế nào cậu cũng hành động như vậy nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc!
.
Nói rồi cậu nhóc cũng chạy về chỗ ngồi đặt bó hoa cùng hộp quà lên phần bàn của Senil rồi ngồi xuống bên cạnh…lôi sách vở ra học @_@! Đúng là không thể hiểu nỗi!
.
Suốt buổi học tôi và Trần Thoại ngồi phía sau nhìn lên cặp đôi kì quặc đó mà cứ tủm tỉm cười. Tình iu kiểu như thế thật thú vị. Senil làm bộ lạnh lùng không nói câu nào với Nam, mặt lúc nào cũng quay đi hướng khác, Nam cũng không nói năng gì, cứ hễ Senil có hơi hướng quay về phía mình là cậu ta lại cười toe toét. Làm sao mà không buồn cười được chứ???
.
Ra chơi…
.
Senil dẫn tôi ra ghế đá, vẻ mặt cô nhóc trông không thể thảm hơn.
.
- Sao thế? Lần đầu tiên được người khác giới tỏ tình chứ không phải người cùng giới nên bất ngờ à? – tôi cười.
.
- Cả Di mà cũng chọc tôi nữa sao? – Senil bực mình.
.
- Thì đúng mà!
.
- Làm sao có thể như thế được chứ? Thằng nhóc đó quả là có vấn đề!
.
- Ai lại đi nói người thích mình là có vấn đề chứ! Nam cũng dễ thương mà!
.
- Dễ thương cái con lươn. Di nghĩ đi: tôi chỉ yêu có mình Di thì làm sao có thể???
.
- Cậu đừng như thế nữa! Cậu có yêu tôi đến như thế nào thì cũng chỉ là tình bạn, cao lắm thì tình thân, cậu không thể chỉ mãi biết có tôi, cậu cũng là con gái, đó là sự thật không thể chối cãi được! vậy nên cậu cũng phải có cho mình một tình yêu đúng nghĩa chứ!
.
- Nhưng …
.
- Hay là cậu ghét Nam? Có lẽ thế! Cậu chỉ coi con trai như những đứa bạn cùng giới nên khó chấp nhận là phải. Nhưng nếu như thế thì sao hồi nãy cậu không từ chối thẳng thừng luôn đi, hay là nói cậu ghét cậu ta, cớ gì mà lại im lặng???
.
- Ơ!…Chuyện này… – như bị tôi rà trúng tim đen, cô nhóc ấp úng như gà mắc tóc.
.
- Sao? Ghét người ta hay thích người ta đây???
.
- Tôi không nói chuyện với cậu nữa!
.
Senil giận dỗi bỏ đi, cái dáng con trai ấy khuất sau cửa lớp, tôi lắc đầu mỉm cười…Senil đã đến lúc phải trở về với hình ảnh con gái rồi….
Chap 36: Hẹn hò…
.
Ra về.
.
Trần Thoại nắm tay tôi giữ lại.
.
- Có chuyện gì thế? – tôi ngạc nhiên quay lại.
.
- Sáng mai nghỉ học, tôi với you hẹn hò nhé!
.
- Cái gì??? Hẹn hò???
.
- Cần gì mà phải ngạc nhiên đến thế nhỉ? Nếu nói một cách thẳng thắn thì tôi với you đã khi nào đi chơi với nhau đâu??? Quả thật là một thiếu sót trầm trọng.
.
- Cái này…nhưng tôi sợ không được, ba mẹ với chị hai không cho tôi đi đâu!
.
- Tôi không biết! Hay you muốn tôi tới tận nhà năn nỉ gia đình you như khi trước? phiền phức cho you lắm đó!
.
- Cái cậu này! Thôi được! để tôi coi thử xem sao!.
.
Buổi tối tôi cố gắng tìm mọi cách để nói chuyện đi chơi với ba mẹ và chị hai nhưng cứ sợ sợ, ba mẹ thì không sao, chứ chị Diên thì….
.
Nhưng cũng phải thử xem sao, dù sao mai ở nhà một mình cũng chán lắm!
.
- Ba mẹ này!
.
- Có chuyện gì thế?
.
- Ngày mai trường con thi học sinh giỏi nên con được nghỉ học, ba mẹ cho con đi chơi với bạn nhé!
.
- Thế à? Mà bạn nào thế?
.
- Dạ bạn cùng lớp con ạ!
.
- Cũng được! nhưng coi chị con có đồng ý không đã!
.
Tôi quay sang nhìn chị Diên, chị ấy hình như không để tâm mấy đến câu chuyện giữa tôi và ba mẹ, khuôn mặt cứ như đang suy nghĩ chuyện gì, nhân cơ hội tôi liền hỏi:
.
- Chị Diên! Mai em đi chơi với bạn nhé!
.
- Mày ưng đi đâu thì tùy! Hỏi chị làm gì!
.
Tôi há hốc mồm ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên chị ấy cho phép tôi đi chơi với thái độ dễ dàng như vậy. Đúng thật là chị ấy đang có chuyện gì rồi. nhưng dù sao thế cũng tốt, tôi nhảy cỡn lên sung sướng.
.
Đang ngồi trong phòng học bài, chợt chị Diên gõ cữa phòng rồi đưa cho tôi hai cái áo.
.
- Là gì vậy chị?
.
- Hàng mẫu của công ty tao, áo đôi kiểu mới nhất năm nay, tao được tặng một bộ nhưng không biết làm gì, cho mày với con Senil mặc đó!
.
Tôi nhìn chằm chằm hai cái áo trên tay, màu đen, kiểu dáng đúng là model thật…hay là….
.
1h30 sáng.
.
Tôi đang ngon giấc thì tiếng chuông điện thoại reo lên inh ỏi, tôi mắt nhắm mắt mở rời khỏi giường đi tìm nguồn gốc của thứ âm thanh đáng nguyền rủa. nó phát ra từ chiếc cặp yêu dấu của tôi! Đúng rồi! Điện thoại của Trần Thoại. +_+
.
Tôi cầm lên rồi bật nắp đặt lên tai:
.
- Alo!
.
- You đang nghe đấy à! Nhớ you quá! Giờ thì đỡ rồi! Thôi ngủ đi! Mai tôi tới đón!
.
Ngắt cái cụp.
.
Tôi ngơ ngác nhìn cái điện thoại, cậu này thật quá sức kì cục! phá hỏng giấc ngủ của người ta, mai gặp rồi chết với tôi!
.
Và tôi thả điện thoại lên bàn, nhảy vào giường trùm chăn ngủ….
.
Sáng hôm sau.
.
- Sao? Điện thoại nghe tốt chứ? – Thoại cười tươi nhìn tôi.
.
- Cậu khùng nó vừa thôi! Đồ độc ác! – tôi nhăn mặt
.
- Sorry! Tại lúc đó nhớ quá nên không kìm chế được cảm xúc! Tha lỗi cho tôi nhé! – Thoại nói với thái độ thành khẩn khiến tôi không thể không bật cười.
.
- Thôi đi! Trông ghê quá!
.
- Đi thôi! còn đứng đây làm gì nữa!
.
- Khoan! Tôi có cái này!
.
Mặc dù rất xấu hổ nhưng tôi cũng chìa cái áo đôi ra cho cậu ta.
.
- Cái gì thế này? – Thoại cầm nó nhìn chằm chằm.
.
- …
.
- À! Tôi hiểu rồi! You khiến tôi bất ngờ đấy! – Thoại cười sung sướng khi nhìn sang cái áo tôi đang mặc.
.
Thật không thể xấu hổ hơn. Lần đầu tiên tôi hành động kì cục như thế này! Đúng là khi “yêu” thì có nhều thay đổi….
.
- Thế nào! Trông tôi đẹp trai chứ? – sau khi thay xong áo cậu ta cười toe toét hỏi tôi.
.
- Trời! thật không thể chịu nỗi nữa mà! – tôi nhăn mặt lắc đầu trước sự tự tin của Thoại, nhưng sự thật thì cậu ta mặc cái gì cũng đẹp hết +_+
.
Thoại chở tôi đến…sở thú!
.
- Cậu đưa tôi đến đây làm gì? – tôi thắc mắc
.
- Đi thăm khỉ! – Thoại thản nhiên.
????
Chap 37: “Tai nạn”
.
- Chúng ta phải đi thăm tổ tiên của mình chứ?
.
Thoại cầm tay tôi dẫn vào trong, tôi thở dài trước sự kì cục của cậu bạn trai. Tôi biết Thoại có một nỗi buồn nào đó rất lớn, và cậu ấy cũng có một bí mật rất lớn mà chưa bao giờ nói cho tôi biết, đôi khi cậu ấy rất kì lạ….
.
Đi ngang qua mấy chuồng sư tử rồi cá sầu, rồi hổ tôi tái mặt hoảng sợ, mấy con thú này lỡ may mà bị xổng chuồng thì chắc nó xé tôi thành trăm mảnh mất, càng nhìn càng sợ, càng sợ lại càng nắm chặt tay của Trần Thoại.
.
- Tới rồi! – Thoại reo lên.
.
Tôi cùng cậu ta tiến sát hàng rào sắt, những con khỉ đang leo trèo thoăn thoắt trên những cành cây, con nào con nấy nhìn nhanh nhảu, linh động vô cùng, cái mông rồi cái mũi cứ đỏ đỏ hây hây nhìn cực kì ngộ nghĩnh.
.
Bỗng một con tiến lại phía chúng tôi. Thoại nhìn rồi gõ gõ tay vào thành hàng rào.
.
- Khỉ con! Lâu ngày không đến thăm mày! Thế nào! Vẫn ăn rồi “ị” bình thường chứ? Chắc mày nhớ tao lắm! tao cũng vậy!
.
Mặc dù không nói được tiếng người nhưng dường như chú khỉ này hiểu được những gì mà Thoại nói, mắt nó cứ ánh lên, hai cái tay khèo khèo trước mặt Thoại.
.
- Đây là bạn gái của tao! Người yêu duy nhất của cuộc đời tao! Mày thấy rồi chứ?
.
Tôi ngạc nhiên nhìn sang Thoại, cậu ta đang nói cái gì thế nhỉ? Giới thiệu bạn gái với…khỉ à?
.
Con khỉ nhỏ nhìn sang phía tôi, cái đầu nó nghiêng nghiêng, ánh mắt đăm chiêu soi xét, tôi nhìn nó mà cứ nhấp nháy mắt.
.
Đột ngột nó nhảy sang phía tôi, dùng tay khèo cái khuy áo giật giật khiến tôi chúi người vào thành rào, tôi hốt hoảng nhìn Trần Thoại, con khỉ nhỏ càng lúc càng giật mạnh hơn.
.
- Thoại! cậu còn đứng đó nữa à??? Mau cứu tôi đi chứ?
.
- You đừng sợ! nó đang chào “xã giao” you đấy!
.
Và rồi năm sáu con khỉ khác cũng nhảy tới chỗ tôi, đứa nắm quần đứa nắm tay áo, thậm chí có đứa nắm cả tóc tôi lôi lôi vào trong khiến cả người tôi dính chặt vào thành rào. Miệng tôi la oai oái, còn Thoại thì bắt đầu hốt hoảng.
.
- Thôi thôi! Chúng mày hơi quá rồi đấy! Đừng làm bạn gái tao sợ chứ? – Thoại vừa nói vừa lấy tay tách tôi và lũ khỉ ra, nhưng chúng nắm chặt quá.
.
- Thế này mà cậu bảo là xã giao à? Chúng đang muốn xé tôi ra thì có! Mấy con khỉ này! Chúng mày thả tao ra không thì bảo!– tôi nhăn mặt đau khổ vừa cố gắng lôi tay mấy con khỉ ra.
.
- Ai mà biết nó “nồng nhiệt” đến độ này! – Thoại ra sức tách mấy con “đít đỏ mũi to” này khỏi người tôi.
.
- Chúng mày quá đáng rồi nhé! Mau thả ra không tao đánh bây giờ! – Thoại nổi giận thật sự, lũ khỉ hình như biết được điều này nên dần dần thả tôi ra.
.
Sau khi con khỉ cuối cùng chấm dứt việc “níu kéo” , tôi và Thoại mới bắt đầu thở phào nhẹ nhỏm, mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng.
.
- Xin lỗi you! Tụi nó bình thường không như vậy đâu! Chắc hôm nay mới bị tiêm thuốc nên vậy! – Thoại bào chữa.
.
- Hix! Giờ tôi mới biết khỉ cũng đáng sợ! – tôi nhăn mặt nhìn lại dung nhan mình….đúng là tơi tả.
.
- Thôi! cậu ngồi đây để tôi đi mua kem! – Thoại lau mồ hôi rồi chạy đi.
.
Tôi ngồi trên ghế đá chờ. Từ lúc tới chuồng khỉ này đến giờ tôi để ý có một người đàn ông lạ cứ hay nhìn tôi.

—————————–

Chap38: Gặp gỡ.Tôi cũng không để ý đến ông ta, nhưng cách mà ông ta nhìn tôi thì quả thật là kì lạ….Đột nhiên người đàn ông đó tiến đến phía tôi, cách tôi chừng năm bước chân rồi dừng lại, dang hai tay như kiểu một thi sĩ sau khi tìm được nguồn cảm hứng liền “xuất khẩu thành thơ”:.- Trời thu trong xanh gió bay bayDáng người mong manh thoáng yêu kiềuThấy em đứng cạnh bên chuồng khỉNhìn em giống khỉ thế là yêu!.Tôi trợn mắt nhìn người đàn ông lạ…”chuồng khỉ”….”yêu” ….tôi giật mình nhìn lại ông ta: đầu đội mũ bèo đen, trên mặc áo vest rách toe tua, dưới mặc quần đùi bông, chân mang…guốc! Người đó đang nhe răng cười với tôi….Tất nhiên là tôi bỏ chạy! tôi dùng hết sức bình sinh ba chân bốn cẳng chạy, mới sáng ra đã gặp người khùng….Tôi hoảng sợ cắm đầu chạy mãi, và hậu quả là va vào người ta. Ngẩng đầu lên, là Phong Ken……Profile:.Họ và tên: Nguyễn Khải Phong..Tuổi: 18..Đặc điểm nhận dạng: một lúm đồng tiền bên trái..Chỉ số TC: 100.Chỉ số BA: 100…- Hơ! – tôi ngỡ ngàng.- Em sao lại ở đây?.Không nói nhiều tôi chạy lại phía sau lưng Phong Ken núp, tôi sợ ông ta sẽ đuổi theo mình..- Có chuyện gì thế? – Phong Ken quay lui hỏi với vẻ lo lắng..- Hix! Tôi vừa gặp một người điên!.- Hả???.Tiếng Trần Thoại sau lưng khiến cả tôi và Ken giật mình..- You đang làm cái gì thế?Nói đoạn cậu ta chạy tới lôi tôi ra, máu ghen nổi lên rồi đây! Tôi không để ý nhiều liền câm khuỷu tay Thoại nép vào..- You bị gì thế?.- Người điên!.- Nói nhảm gì nữa đây!.- Tôi nói thật! ở chuồng khỉ tôi gặp người điên! – tôi đau khổ..Thoại cùng Phong Ken ngơ ngác nhìn tôi. Có lẽ họ không tin hoặc không hiểu những gì tôi nói. Chợt tôi nghe tiếng còi hú lên, một đám người đang đuổi theo một ai đó…nhìn kỹ thì chính là người đàn ông lúc nãy..- Đó! Đó!.Tôi huơ tay chỉ chỉ về phía kẻ đang mang guốc mặc quần đùi chạy trốn khỏi đám người truy đuổi. Trần Thoại cùng Phong Ken nhìn theo..Sau một hồi rượt đuổi cuối cùng đám người đó cũng bắt được ông ta. Hóa ra là bệnh nhân trốn trại. Trước khi bị đưa đi ông ta còn vừa nhìn tôi vừa lảm nhảm mấy câu thơ khiến tôi nổi da gà:.“ Nhìn em đứng cạnh bên chuồng khỉThấy em giống khỉ thế là yêu! “.Thoại và Ken sau một hồi ngơ ngẩn cuối cùng phá lên cười. Nỗi đau khổ của tôi mà họ lại cười được vui vẻ như thế! Thật là….- Dám gọi bạn gái tao là giống khì à? Ông khùng này muốn chết thật rồi! – sau một hồi cười như chưa bao giờ được cười Thoại mới bắt đầu “nhận thức” ra..Tôi bực mình đứng phụng mặt. Thoại chìa cây kem trước mặt an ủi:.- Thôi! ăn đi! Còn cái gì nữa đâu!.Tôi cầm lấy rồi cắn một cái thật mạnh cho bõ tức, chạy như bị ma đuổi chỉ vì một ông khùng. Thật là xui xẻo..Bây giờ tôi mới nhận ra Phong Ken không đi một mình mà với một người nữa. Một cô gái rất xinh, tóc nhuộm nâu, dáng cao cao và đang quàng vào tay anh

——————–

Chap 39: Người lạ
.
- Cô bé này là ai thế? – cô gái đó bây giờ mới lên tiếng.
.
- À! Một cô bé học cùng trường với anh, sau anh một lớp!
.
- À! Chào em! Chị tên là Tuệ Trân! Bạn gái của Ken! – chị ta nhìn Ken cười rạng rỡ.
.
- Chào chị! tôi là Tường Di! ( nhìn thôi cũng biết chị ta với Phong Ken là quan hệ đó cần thiết gì chị ra phải nói như vậy nhỉ???)
.
- Còn đây là bạn trai em à? Đẹp trai thật đấy! Còn mặc áo đôi nữa! Trông hai em dẽ thương thật! – chị ta khen mà tôi nghe sao cứ như mỉa mai ấy.
.
- Vâng! Tôi là bạn trai của Di! – Thoại không mấy thiện cảm với chị này thì phải.
.
Ken bỗng nhìn tôi và Thoại, ánh mắt dò hỏi. Chị này chẳng lẽ là mối tình hai năm của Phong Ken sao??? Mà sao tôi không thấy giống tôi chút nào vậy nhỉ, chỉ có đôi mắt to to là còn giống một chút, còn lại thì…
.
Thế là cuộc hẹn hò của hai người trở thành cuộc hẹn hò của bốn người.
.
Hôm nay không hiểu sao khu giải trí đông người hơn bình thường ( sở thú này nằm sát khu giải trí). Tôi đi mà như lội lụt ( tại đông quá đi không nỗi), Thoại cầm chặt tay tôi dẫn đi. Cũng may người cậu ấy cao to nên cũng đỡ cho tôi phần nào.
.
Tại sân trượt patin.
.
Sự thật là tôi không biết trượt. Trong khi Thoại, Ken và Tuệ Trân đều trượt rất siêu. Tôi đành ngồi xem.
.
- Em đeo giày trượt vào đi, rồi ra đây tôi tập cho mà trượt! – Ken đứng ở rìa sân chìa tay ra.
.
- Hơ! Không cần đâu! Anh cứ trượt đi! – tôi cười.
.
- Không thử thì làm sao biết mình làm không được chứ! nhanh lên!
.
Tôi ái ngại rồi nhìn xuống đôi giày. Nếu ngồi không thế này kể cũng chán thật. Thế là tôi lấy giày mang vào và tiến ra phía Phong Ken.
.
Mới định chìa tay ra nắm tay Phong Ken thì Trần Thoại từ đâu lù lù trượt tới bế tôi lên rồi trượt thẳng ra sân khiến tôi choáng váng ôm chặt cổ cậu ta.
.
- Trời ơi là trời! Cậu khùng hả? Thả tôi xuống mau! – Tôi la oái oái.
.
- Nếu you không trượt được thì tôi bế you cùng trượt vậy! Như thế sẽ vui hơn! – Thoại vừa lượn lượn vừa nói.
.
- Cái cậu này! Họ đang nhìn kìa! Mà lỡ may ngã thì sao???
.
- Yên tâm! Tôi bế you thế này cả đời cũng được! Mà you nhẹ như bông bế khỏe như khoai!
.
Thế là tôi không thể thắng được cái tính cứng đầu của cậu ta. Mọi người trượt xung quanh đều nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ ( không biết có đúng không ), Tuệ Trân và Phong Ken cứ nhìn tôi và Trần Thoại như thể chuyện lạ Việt Nam. Không thể chịu đựng được nữa, tôi la lớn:
.
- Cậu thả tôi xuống để tôi tập trượt chứ? Không thả là tôi vùng cho ngã luôn đấy!
.
- Thật là!
.
Thế là cậu ta đành phải đặt tôi xuống. Vừa chạm mặt đất chân tôi liền mất thăng bằng đứng chao đảo. Trần Thoại cười ha hả đỡ tôi:
.
- Thấy chưa? Ngay cả đứng mà you còn đứng không vững huống gì đòi trượt! Thà chịu để tôi bế có sướng hơn không!
.
- Nhưng không biết mới phải tập chứ? – tôi gân cổ cãi.
.
Vậy là Trần Thoại hướng dẫn tôi từng bước từng bước, tôi chẳng khác nào chim non đến ngày tập bay. Tình hình có vẻ khá hơn chút đỉnh. Tôi bắt đầu đứng vững và trượt từng bước đầu tiên.
.
Thoại mỉm cười cầm tay tôi dẫn đi, nền trượt trơn trơn làm tôi có cảm giác mình đang lướt trên mặt nước. Tôi bảo Trần Thoại để cho tôi trượt một mình, cậu ra từ từ thả tay tôi ra và tiến về phía trước, tôi ở đằng sau, cố gắng giữ thăng bằng và trượt về phía trước.
.
Thật hạnh phúc là tôi đã làm được. Phong Ken nhìn tôi thoáng cười cổ vũ, Thoại vỗ tay hú hú động viên, tôi bật cười. Nhưng một sự va đập bất ngờ đã khiến tôi ngã nhào xuống đất. Tuệ Trân đã va vào tôi.

——————–

Chap 40: Cố tình
.
Chân tôi bị chấn xuống nền khá mạnh nên rất đau, tôi ngồi ôm chân. Tuệ Trân tiến lại rối rít:
.
- Xin lỗi em! Chị…chị không cố ý! Em không sao chứ? – chị ta cúi cúi người xuống định lấy tay đỡ tôi dậy nhưng Trần Thoại đã chạy lại hất tay chị ta ra và bế tôi lên.
.
- You không sao chứ? – cậu ta lo lắng nhìn tôi.
.
- Không sao!
.
Thoại bế tôi rời khỏi sân trượt rồi để tôi ngồi trên ghế. Ken cùng Tuệ Trân cũng tiến lại. Sau đó Ken chạy đi đâu đó. Thoại cởi giày trượt ra cho tôi rồi nhìn vào đầu gối ( cũng may hôm nay tôi mặc quần lửng).
.
- Trời đất! Bầm tím hết cả rồi! – Thoại hốt hoảng.
.
Tôi nhìn xuống chân mình, đúng là không nhẹ thật!
.
Ánh mắt Trần Thoại hướng về phía Tuệ Trân, một ánh mắt đầy giận dữ. Dường như biết cậu ta sắp làm gì nên tôi đã nắm tay Thoại ngăn lại và nhìn vào đôi mắt cậu ta với ý ngăn cản, cũng may cậu ấy còn biết nghe lời tôi. Có lẽ Thoại cũng như tôi đều biết rằng hành động của Tuệ Trân không phải là một sự vô ý.
.
Ken trở về với một túi nhỏ. Anh ta đưa cho Thoại. Dù không biết là cái gì nhưng sau khi đắp nó lên thì chân tôi đỡ đau hẳn.
.
Một lát sau, tôi đã có thể đứng dậy và đi được như bình thường mặc dù chân vẫn thấy hơi nhức nhức. Mới đi trượt lần đầu mà đã như thế này thì có đến già tôi cũng không dám trượt nữa.
.
Bốn chúng tôi vào một tiệm ăn nhỏ gần đó ăn trưa.
.
Tôi để ý rằng Phong Ken rất hay nhìn tôi với một ánh mắt kì lạ.Tôi không hiểu vì sao lại như thế nhưng cũng dám hỏi.
.
Sau một hồi dạo chơi khuôn mặt tôi dính nhiều bụi, rát rát khó chịu, thế là tôi phải vào nhà vệ sinh để rửa mặt. Lúc bước ra, tôi nhìn thấy Tuệ Trân đang đứng ở cửa sau của tiệm ăn nghe điện thoại, ban đầu tôi cũng định bỏ đi về bàn nhưng những gì lọt vào tai khiến tôi không thể không…nghe trộm!.
.
- Alo! Bố à? Sao bố cứ gọi cho con hoài vậy???
.
- Con biết phải làm thế nào mà, bố cứ tin ở con là được, Ken giờ vẫn tin và yêu con như trước thôi, cậu ta bây giờ không còn là vấn đề nữa!
.
- Rồi! rồi! không lâu nữa bố sẽ biết con gái bố hoàn toàn có khả năng để cứu vớt cái công ty này! Thôi bố nhé!.
.
Tôi lặng im đứng nghe, những gì chị ta nói quả thật không bình thường tí nào. Tuệ Trân tắt máy bước vào, tôi hốt hoảng chạy lại vào nhà vệ sinh, may mắn là chị ta không nhìn thấy tôi!.
.
Tôi trở về bàn ăn với tâm trạng không mấy tốt đẹp, Trần Thoại lúc nào cũng vậy, luôn cười tươi khi nhìn thấy tôi.
.
- Thế nào? Giải tỏa xong thì ổn chứ?
.
- Đừng có nói chuyện tào lao! – tôi vừa cười cười vừa đánh vào vai cậu ta.
.
- Hai em trông hạnh phúc nhỉ? – tiếng Tuệ Trân cất lên khiến tôi và Thoại tắt ngúm nụ cười.
.
- Ăn gì thì các em cứ kêu tự nhiên nhé! Hôm nay tôi đãi! – Ken mặt cứ như có chuyện buồn nhưng vẫn cố gắng mỉm cười mời mọc.
.
Bốn người chúng tôi ngồi ăn trong im lặng, cơ bản là không có chuyện gì để nói với nhau. Chốc chốc tôi lại nhìn sang Tuệ Trân, chị ta hình như không phải là người tốt! tôi chợt thấy lo lắng cho Ken, nhưng làm sao để nói cho anh ta biết bây giờ??? Mà có nói chắc gì anh ta đã tin tôi? Thật là…
.
Mải mê suy nghĩ tôi không để ý rằng Trần Thoại đã gắp cho tôi một chén đầy ứ thức ăn. Tôi nhăn mặt nhìn sang:
.
- Nè! Tôi là người chứ có phải heo đâu mà cậu tống cho một lố thức ăn thế này hả?
.
- Tôi cũng mong you giống heo cho tôi nhờ, người đâu mà ốm tong teo nhìn ghê quá!
.
- Hơ! Nhiều người mong ốm không được đó! Mập mới là ghê!
.
- Ai bảo vậy chứ? you không nghe người ta nói à? “Mập đẹp, ốm dễ thương, cao sang, lùn quý phái”, mập mới là đẹp hiểu chưa!
.
Câu tuyên bố của Thoại khiến tôi suýt nghẹn, tất cả mọi người cười ha hả. Cậu ta đúng là luôn đem đến những điều kì lạ và ngộ nghĩnh mà!
.
Sau bữa ăn chúng tôi đi lang thang trong công viên để tiêu hóa mớ thức ăn trong bụng. Thoại cứ nhảy tưng tưng không lúc nào yên được. Hai người đó thì vẫn cứ kè kè bên nhau, không nói chuyện gì nhiều chỉ năm tay và cứ đi như thế. Trong tôi vẫn còn băn khoăn có nên nói với Phong Ken những gì tôi nghe được hay không…
———————–

Chap 41: Đu quay
.
Điểm đến tiếp theo là trò chơi đu quay cảm giác mạnh. Tôi ngước nhìn cái vòng tròn khổng lồ trước mặt mình mà hải hùng. Thoại thì có vẻ vô cùng hứng thú. Tôi một hai cương quyết không chịu leo lên nhưng cậu ta không cho tôi được toại nguyện. Và cuối cùng tôi vẫn phải tham gia cái trò chơi “dã man” này!
.
Bước lên và ngồi xuống, tôi ngồi bên cạnh Trần Thoại, nhìn khuôn mặt nhăn như khỉ ăn ớt của tôi cậu ta phì cười rồi quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Tuệ Trân và Phong Ken ngồi sau lưng chúng tôi. Và vòng quay bắt đầu…
.
Khỏi nói thì các bạn cũng biết tôi đã la hét đến mức nào, cảm giác lướt vụt vụt trên không khiến tôi như bị nghẹt thở, mặt mày tái xanh, mắt nhắm tít lại, cũng có nhiều người hét giống tôi nhưng có lẽ tôi là người hét vĩ đại nhất!.
.
Bước xuống từ vòng quay tôi như người mất thăng bằng nhìn một hóa hai, loạng choạng chẳng khác nào kẻ say, ba người còn lại có vẻ hoàn toàn bình thường. Tôi chạy nhanh đến ghế đá ngồi thở. Trần Thoại đi theo tôi rồi ngồi xuống trước mặt, lấy hai tay ôm má tôi lên rồi hỏi:
.
- Nhìn mặt you ghê quá! Không sao chứ?
.
- Tại cậu hết! tôi đã bảo không đi được rồi mà! – tôi nhăn nhó.
.
- Rồi rồi! Tôi xin lỗi! Lần sau không lôi you lên cái này nữa là được chứ gì!
.
Tôi vẫn còn tức tức nên quay mặt đi, chợt tôi nhìn thấy cánh tay trái của Thoại có những vết trầy xước đang rỉ máu, giống như những vết cào. Tôi hốt hoảng:
.
- Tay cậu bị sao thế này???
.
- Ờ ờ! Không có gì cả!
.
Tôi chợt nhớ lại lúc mới xuống từ ghế đu quay, Thoại đã ôm tay mặt hơi nhăn lại, tôi nhìn lại bàn tay mình…thôi rồi! những vết thương đó đều là tác phẩm của tôi! Lúc ngồi trên đó tôi vừa hoảng sợ vừa la vừa bấu chặt vào tay Thoại, móng tay tôi lại chưa cắt! Chắc là đau lắm!
.
- Hix! Xin lỗi cậu nhé! Tôi không cố ý đâu! Mà sao cậu không nói? – tôi xót xa cầm tay Trần Thoại lên nhìn.
.
- Có gì nặng nề đâu mà you quan trọng thế! Nếu you có giết tôi thì cũng chỉ thế thôi! Chả có thằng con trai nào mà rên rỉ vì mấy cái vết thương lặt vặt này cả. Mà đây lại là của you gây ra, cứ cho đó là một sự đánh dấu cũng được mà!
.
- Hả? Đánh dấu???
.
- Uh! Có thế thì mãi mãi you sẽ nhớ rằng mình là bạn gái của tôi chứ!
.
Tôi bật cười. Thoại đáng yêu thật!
.
Chúng tôi ngồi nói chuyện như thế cho đến khi nhận ra rằng hai người kia đã “ không cánh mà bay”. Nhưng như vậy cũng khỏe, tôi không thích Tuệ Trân chút nào cả.
.
Chiều.
.
Thoại đi lấy xe còn tôi đứng chờ. Vui chơi thế là đủ rồi, tôi còn phải về nhà để thanh toán đống bài tập cho ngày mai.
.
- You! Lên xe thôi! – Thoại gọi
.
Tôi lăn xăn chạy lại, cầm mũ bảo hiểm rồi đội lên. Nhưng chiếc xe vừa di chuyển được vài bước thì…
.
Xì…….
.
Tôi nhảy xuống, nhìn cái lốp sau xẹp lép không còn tí hơi nào cả. Thoại dựng xe cúi xuống xem xét.
.
- Đúng là xui xẻo! Không biết thằng nào dám châm thủng lốp xe mình! – cậu ta bực mình.
.
- Chừ làm sao bây giờ? Gần đây lại không có chỗ sửa xe! – tôi than thở.
.
- Đành phải dắt bộ chứ sao nữa!
.
Thế là Thoại dắt xe, tôi đi bên cạnh. Hoàng hôn dần dần buông tấm màn đỏ lên mặt đất. Trong ánh chiều tà, tôi và Thoại cùng chiếc PS trải từng bước dài.
.
- Nếu cứ đi với you thế này đến hết cuộc đời thì có lẽ tôi sẽ thấy hạnh phúc hơn khi được tồn tại.
.
- Cậu nói cái gì thế??? Tôi không hiểu!
.
- You không cần hiểu đâu. Chỉ cần cứ bên tôi như thế này là được rồi!
.
Đôi lúc tôi nhìn thấy cậu ta buồn, nhưng chỉ là trong những khoảnh khắc vụt qua. Có lẽ Thoại có điều gì đó vẫn chưa nói với tôi. Nhưng dù sao, bên cạnh cậu ta, tôi cảm thấy thật sự thanh thản…
.
Chiều hôm sau.
.
Tôi vẫn phải nhờ mẹ đưa đi đón về, không hiểu đến khi nào mới có chiếc xe mà đạp đi học nữa.
.
Vào lớp tôi đã trông thấy Senil và Nam cãi nhau chan chát. Sự thật thì chỉ nghe có mỗi giọng của Senil, Nam vẫn đứng như thế … “chịu trận
—————

Chap 42: Sân thượng
.
- Tôi đã nói với cậu rồi! Tôi muốn được làm con trai! Tôi thích làm con trai! Tôi chỉ yêu có mỗi mình Tường Di thôi!
.
- Nhưng cậu vẫn là con gái! – Nam phủ nhận.
.
- Thì… Nhưng tôi không thích con trai! Cậu đừng có bày đặt nữa đi! Hết con gái rồi sao mà cậu lại bám lấy tôi hả? ( giọng điều này nghe chẳng khác nào … con gái thứ thiệt+_+)
.
- Vì tôi thích cậu! thế thôi! – Nam nhún vai trả lời.
.
- Thật là! Tôi phát điên vì cậu mất!
.
Senil nổi khùng lấy tay quơ hết đống quà trên bàn mà Nam tặng xuống đất rồi bỏ ra ngoài. Hành trình chinh phục Senil của Nam coi bộ là lắm chông gai đây. Tôi thở dài ngao ngán, thương cho cậu nhóc tội nghiệp. Thoại thì lại cười toe toét vỗ vai Nam “động viên”:
.
- Mày được lắm! như thế mới là bạn thân của Trần Thoại này chứ! Phải biết chọn đối tượng để chinh phục, mày chọn Senil là tao khâm phục lắm đấy!
.
Tôi nhìn Thoại trừng trừng. Cậu ta một khi thấy tôi là như thể kim loại bị thanh nam châm hút, chạy ngay đến nói liên thanh:
.
- You tới rồi à? Chào bạn gái dễ thương!
.
Tôi suýt ngất. Càng lúc cậu ta càng biểu hiện thái quá.
.
Tôi vừa bực mình vừa xấu hổ lôi cậu ấy về chỗ.
.
- Này nhé! Cái gì cũng phải có mức độ thôi nhé! Đừng có chọc tôi nổi khùng!
.
- Ha ha, mỗi lần you giận trông đáng yêu dễ sợ! Cứ giận như thế hóa ra lại hay đấy!
.
- Cậu…
.
Tôi bó phép với cậu bạn trai kì quặc của mình. Nhưng không kì quặc thì không phải là Trần Thoại…
.
Nhìn Nam lặng lẽ nhặt mấy hộp quà lên mà tôi đau ruột. Senil kể cũng quá đáng, không thích thì thôi sao lại vơ hết đi như thế.
.
Mấy phút sau cô nhóc trở về lớp, mặt vẫn hầm hầm, Nam thì luôn điềm đạm, không nói năng gì cả. Chắc có lẽ vì thái độ “chai như sạn” không nhả nó ra như thế của Nam mới khiến Senil bực mình như vậy.
.
- Tôi xin lỗi!
.
Cả tôi, Thoại và Nam đồng loạt há hốc mồm nhìn Senil. Cậu ấy vừa thốt ra cái gì thế nhỉ???.
.
- Nhưng lần sau đừng mang tặng tôi những thứ đó nữa!
.
Nam ngẩn người. Thoại sau một hồi im lặng chợt phán:
.
- Ý Senil nói là mày đừng tặng mấy thứ đó, tặng thứ khác đặc biệt hơn kìa!
.
Tôi cùng Senil “ngất trên giàn quất”. Cậu ta luôn nghĩ mọi chuyện theo hướng khác người thường.
.
Ra chơi.
.
Thoại không biết đã bỏ đi đâu. Cậu ta vẫn hay biến mất đột ngột như vậy mỗi khi ra chơi. Tôi ngồi trong lớp gậm nhấm ổ bánh mỳ mẹ nhét trong cặp. Senil và Nam cũng ra khỏi lớp. Chợt có ai đó vỗ vai tôi, nhìn lên thì thấy Ken đang cười:
.
- Tôi mời em đi ăn!
.
- Ăn???
.
- Đúng!
.
Chưa kịp trả lời là có đi hay không thì anh ta đã lôi tôi đứng dậy và kéo ra khỏi lớp, ổ bánh mỳ đang ăn dở cũng phải vất lại.
.
Vì căn tin đông quá nên anh ta mua ra một đống thức ăn rồi kéo tôi tới ghế đá ngồi. Vừa nhai bánh tôi vừa hỏi:
.
- Anh gặp lại chị ấy khi nào thế??? ( Tuệ Trân chính là cô bé đã bỏ Phong Ken đi 2 năm trước)
.
- Ai cơ? À! Vào chiều hôm kia, tôi vô tình đụng phải cô ấy trên đường, ban đầu còn tưởng là nhầm người, hóa ra là cô ấy thật!
.
- Thế không phải anh giận chị ấy lắm à? ( câu hỏi này đúng là hơi không tế nhị một chút nhưng dù sao cũng phải hỏi)
.
- Trân bỏ tôi đi là có lý do. Lúc ấy gia đình Trân gặp phải khó khăn về kinh tế nên phải bán nhà chuyển đi nơi khác sống. Vì mọi chuyện quá gấp gáp nên không báo được cho tôi biết.
.
- Nhưng sao trong suốt thời gian qua chị ấy không liên lạc gì với anh?
.
- Cô ấy không muốn tôi phải chờ đợi vì không biết khi nào sẽ quay về! Bây giờ gia đình đã vực được lại. vì thế nên cô ấy trở về tìm tôi!
.
- À! Ra thế!
.
Tôi không biết có nên nói với Ken về những gì tôi nghe được hay không. Nhưng không nói thì tôi cảm thấy có lỗi thế nào ấy.
.
- Tôi có chuyện này muốn nói với anh! Nhưng anh phải tin rằng tôi không hề có ý làm tổn hại đến tình cảm hai người, tôi chỉ muốn nói ra những điều tôi nghe thấy thôi.
.
- Em nói đi!
.
Vậy là tôi thu hết can đảm rồi kể ra cuộc điện thoại của Tuệ Trân mà tôi nghe được. Điều đáng nói là anh ta dường như không có phản ứng gì đối với việc này.
.
- Hình như anh không ngạc nhiên???
.
- Chuyện này…
.
Đúng lúc anh ta định nói chuyện gì đó với tôi thì tiếng của những học sinh xung quanh la hét khiến chúng tôi giật mình.
.
“ Có đứa muốn tự tử, có đứa muốn tự tử…”

Chap 42: Ghen
.
Tôi hốt hoảng nhìn lên phía tần thượng, đúng là có một dáng người đang ngồi trên đó, rất gần với mép ngoài và đang nhìn xuống đất. Nhìn kĩ hơn, tôi tá hỏa nhận ra kẻ liều mình trên kia! Không! Không thể nào!.
.
Tôi chạy như bay lên trên đó, vừa chạm nền sân thượng tôi run người nhìn Quốc Hy. Cậu ta đang ngồi đó…
.
- Quốc Hy! Cậu làm gì thế? Xuống đây nhanh!
.
- Ylen đến rồi à? – cậu ta cười buồn nhìn tôi.
.
- Cậu bình tĩnh lại đi! Tôi biết cậu buồn chuyện gia đình nhưng cái gì cũng phải tìm cách giải quyết chứ? Đừng dại dột như thế! – tôi cố gắng thuyết phục.
.
- Dại dột ư? – cậu ta vừa nói vừa nhìn xuống dưới. Nơi Quốc Hy đang ngồi cách mặt đất đúng năm tần lầu.
.
- Trời ơi! Làm ơn xuống đi! Cậu đừng làm tôi sợ chứ? – tôi hét lớn.
.
- Ha ha…
.
Quốc Hy đột nhiên cười to, cười một cách sảng khoái!
.
- Ylen nghĩ là tôi sẽ nhảy xuống đó à? Ha ha…nực cười quá! Tôi có phải là thằng điên đâu!
.
- Thế thì cậu ngồi đó làm gì??? – tôi ngạc nhiên hỏi.
.
- Tôi muốn nhìn xem giữa trên này và dưới đó có gì khác nhau, tôi muốn thử một chút cảm giác mạnh. Thế thôi!.
.
- Cậu…
.
Chợt cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, một giọt nước mắt đột ngột chảy dài từ đôi mắt. Tôi biết cậu ta buồn nhiều, đau khổ nhiều, nhưng hình như cái đau khổ ấy đã quá thường trực quá dai dẳng nên Quốc Hy không thể biểu lộ hết được. Cậu nhóc đứng dậy, bỏ hai tay vào túi quần, nhìn xuống dưới đó một lần nữa rồi quay lưng tiến về phía tôi. Một gương mặt lạnh đầy xót xa, và như một sự bám víu, cậu ta ôm chầm lấy tôi tìm kiếm hơi ấm tình người.
.
- Họ đã không còn là vợ chồng, họ đã là người xa lạ, tôi không muốn ở với ai hết. Tôi muốn sống một mình!.
.
- Đó là sự lựa chọn của cậu! Hãy làm điều gì mà cậu cảm thấy được bình yên!
.
- Nhưng họ không cho tôi cái quyền đó! Họ bắt tôi phải làm theo ý muốn của họ.
.
Tôi không biết nói gì, những điều mà cậu ta đang trải qua tôi chưa bao giờ gặp phải, vì thế tôi không có cách nào để an ủi câu ấy, chỉ biết làm một chỗ dựa nhỏ nhoi để Quốc Hy có thêm sự đồng cảm.
.
- You đang làm cái gì thế này?
.
Tôi hoảng hồn nhìn lại, Trần Thoại đứng đó, khuôn mặt đỏ bừng, cậu ta nhìn tôi, ánh mắt giận dữ…
.
- Không! Không! Cậu đừng hiểu lầm!
.
- Nhìn you thế này, thật sự tôi không chịu nỗi! You đã quá tàn nhẫn với tôi!.
.
Những tưởng với cá tính của mình Thoại sẽ xông vào đánh Quốc Hy rồi lôi tôi đi nhưng cậu ấy chỉ nói như vậy rôi bỏ đi, tôi đứng trân trân nhìn theo, thật sự tôi đâu có muốn thế này…
.
Trần Thoại không về lớp, đúng hơn là cậu ấy đã chuồn giờ, chiếc cặp xách màu đen vẫn nằm dưới hộc bàn. Tôi nhìn sang mà thấy đau lòng. Thật sự tôi chỉ coi Hy là một đứa em trai đáng thương. Tôi chỉ có mình cậu ấy. Nhưng mọi việc đều diễn ra theo hường chẳng tốt đẹp tí nào. Giá mà Thoại để tôi nói thì chắc tình hình sẽ khá hơn…
.
Ra về.
.
Tôi gọi điện cho Thoại nhưng cậu ấy không bắt máy. Tôi đành cầm theo chiếc cặp xách của cậu ấy rồi hỏi Nam những nơi mà Thoại hay đến. Hành trình “xin lỗi tình yêu” của tôi bắt đầu…
.
Nam chở tôi đi tìm Thoại. Chúng tôi đã đi gần hết những nơi cậu ấy có thể đến nhưng đều không có. Nơi cuối cùng Nam dẫn tôi đến là một quán Bar sang trọng với cái tên “Alone”, Trần Thoại hay đến những chỗ như thế này sao? Tôi đi theo Nam vào trong. Một quán Bar không ồn ào, không nhạc nhẽo, chỉ là những bản hòa tấu nhẹ nhàng mà trầm buồn. Nhưng người ở đây hầu như đều đi một mình, không khí toát lên vẻ cô độc đúng như cái tên của nó. Từ dãy thứ nhất, khuất sau bức tường màu kem nhạt chúng tôi nhìn thấy Thoại. Đúng là cậu ta ở trong này. Tôi thu hết can đảm để tiến lại nhưng những gì tôi nhìn thấy khiến cho đôi chân không thể nhấc thêm bước nữa. Cậu ấy không ngồi một mình…mà với một người con gái khac

Chap 45: Lạ…
.
Thoại chở tôi về nhà. Trước khi bước xuống, tôi nghe thấy Thoại nói nhỏ:
.
- Những gì you nói lúc nãy chứng tỏ you đang ghen phải không?
.
Tôi tròn mắt rồi bối rối. Hình như cậu ta nói đúng.
.
- Tầm bậy! Cậu đừng có tưởng bở!
.
- Không cần biết có tưởng bở hay không nhưng chỉ cần nghe you nói chỉ có mình tôi thì cũng đủ rồi! Ngủ ngon nhé! Tôi sẽ mơ về you!
.
Chiếc xe phóng vù đi, tôi đỏ mặt. Thoại nhìn sâu quá. Tôi không thể che dấu được.
.
Những ngày sau đó mọi chuyện hình như vẫn diễn ra như bình thường. Tôi và Thoại vẫn gây gổ suốt ngày nhưng toàn là vì những lý do “củ chuối” của con nít. Nam với Senil thì ngày nào cũng như ngày nào, vẫn từ chối rồi đeo đuổi, không biết chuyện tình kì cục này rồi sẽ đi về đâu. Còn Quốc Hy sau đó đã bình tâm trở lại, hình như anh trai và chị gái của cậu nhóc từ Hàn Quốc đã trở về. Phong Ken thì không thấy liên lạc gì, những gì tôi nói với anh ta không biết có đem lại điều gì xấu hay không nữa.
.
Ngày mai là Valentin…
.
Có lẽ đây là Valentin đầu tiên trong cuộc đời tôi không “alone”. Nói gì thì nói Trần Thoại đúng là một cậu bạn trai tốt. Cậu ta lo lắng cho tôi từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, luôn biết làm cho tôi cười và luôn “vỗ béo” cho tôi. Hình như cậu ta là thằng con trai duy nhất thích bạn gái mình “càng tròn càng tốt”. Nhưng cái tính hay ghen cũng càng ngày càng tăng. Không biết tự khi nào mà tình cảm của tôi dành cho cậu ấy đã lớn dần lớn dần thậm chí ngay cả tôi cũng không nhận ra được.
.
- Chiều mai you phải ở bên tôi đó!
.
- Vì sao chứ?
.
- You khờ thiệt hay giả khờ thế? Mai là Valentin!
.
- Thì sao chứ? Có liên quan với nhau à?
.
- You làm tôi bực mình rồi nhé! Thế Valentin là ngày lễ dành cho ai?
.
- Cái này thì tôi biết! cho những đôi tình nhân!
.
- Vậy quan hệ giữa tôi và you là quan hệ gì?
.
- Bạn bè!
.
- Cái gì? – Thoại nổi nóng thật sự.
.
- Thì hơn mức bạn bè một chút!
.
- You…you thật là! – cậu ta bắt đầu “bức tóc móc mắt”.
.
- Ok Ok! Là cái quan hệ đó! Được chưa? – tôi đỏ mặt nhưng cũng đành thú nhận.
.
- Có thế chứ! Chiều mai tôi không đến đón you được, tôi có việc bận chút xíu, vì thế you tới sở thú nơi có cái chuồng khỉ đợi tôi nhé!
.
- Cái gì??? Tới lại cái chuồng khỉ chết tiệt đó hả??? Tôi không chịu đâu!
.
- Không chịu cũng phải chịu! You mà không đến là chết với tôi!
.
Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Mỗi khi cậu ta cương quyết cái gì thì tôi không thể cãi lại được. Nhưng tôi ghét mấy con khỉ đó!
.
Ra chơi…
.
Tôi đang định ra ngoài thì Nam gọi lại bảo có chuyện muốn nói.
.
- Có chuyện gì thế?
.
- Ời…ờ …mình có chuyện này muốn cậu biết…
.
- Có chuyện gì cậu cứ nói, sao cứ lắp bắp thế???
.
- Tôi …tôi muốn nói chuyện của Trần Thoại!
.
- Trần Thoại ư???
.
- Thì là…
.
- Nam! Mày đang làm gì đó!
.
Thoại đứng đằng sau la lớn rồi chạy lại ôm vai Nam cười khì khì.
.
- Nó định nói xấu tôi đó! You đừng quan tâm làm gì!
.
Nói rồi cậu ta lôi Nam ra ngoài. Tôi đứng ngơ ngẩn. Hai cậu ta đang làm cái trò gì thế nhỉ???

Chap 46: Bất ổn
.
Chuyện là…Nam mời Senil đi chơi lễ Valentin….
.
Tất nhiên cô nhóc cương quyết từ chối. Đến khổ với hai cái con người này…
.
Chiều mai…
.
Dù không nói ra nhưng thật lòng tôi cảm thấy hồi hộp, không biết vì sao mà ruột tôi lại cứ nóng nóng khó chịu, chắc đây là lân đầu tiên đi chơi Valentin bên cạnh một người khác giới nên thế! Thoại thì từ sáng đến chiều cứ gọi điện thoại rồi nhắn tin liên tục, chiều nay gặp nhau rồi mà cậu ta làm như không còn cơ hội nào gặp nhau nữa a! Tôi buồn cười với cái sự kì cục của cậu nhóc này…
.
Tin nhắn của Thoại.
.
“ Tôi thích you! “
.
Tôi trả lời:
.
“Tôi biết”
.
“ Cả đời này tôi chỉ có mình you thôi!”
.
“Tôi cũng biết! tôi cũng vậy!”
.
“ Cho đến khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có you mà thôi”
.
“Đừng nói tầm bậy nữa! Nghe ghê quá! “
.
“ Phải nhớ là bên cạnh you luôn có tôi”
.
“ Rồi! tôi biết rồi!”
.
Đó là những tin nhắn kì quặc nhất mà từ trước đến nay Thoại nhắn cho tôi.
.
6h30 tối.
.
Tôi thay áo quần, không biết phải ăn mặc như thế nào nên tôi phá tan cái tủ áo quần, hết lục rồi tìm. Cuối cùng tôi cũng tìm ra được một bộ cánh ưng ý ( sự thật thì nó cũng tàm tạm thôi). Nhìn lên đồng hồ, tôi vội vàng quơ cái túi xách rồi đóng cửa phòng . Nhưng chiếc huy hiệu Thoại tặng cho tôi không biết từ đâu lại rơi xuống đất. Thoáng chốc tôi thấy rùng mình. Một cảm giác kì lạ. Nhưng tôi không đẻ ý nhiều, Senil đang đợi tôi dưới nhà, tôi vội nhặt nó lên rồi đặt trên bàn…
.
Tôi nhờ Senil chở đến sở thú, cô nhóc hình như hôm nay cũng có hẹn nên ăn mặc trông khác khác, nhìn nữ tính hẳn. Chắc là có hẹn với Nam ^^.
.
Tôi tới chào mấy con khỉ đáng ghét, nhưng có vẻ sự xuất hiện của tôi hôm nay không khiến chúng hứng thú như lần trước. Con nào con nấy ngồi chồm hổm mặt buồn so. Thế càng khỏe. Nhưng tôi lại cảm thấy không vui tí nào.
.
7h30.
.
Thoại đã trễ một tiếng đồng hồ. Trời bắt đầu nhá nhem tối. Sở thú hôm nay đông người hẳn. Nhưng ai cũng có đôi có cặp, ngay cả mấy con khỉ cũng ngồi lại thành đôi (chẳng nhẽ khỉ cũng biết đây là ngày lễ tình nhân sao???), chỉ riêng tôi là một mình.
.
8h30
.
Thoại đã trễ hai tiếng đồng hồ, chưa bao giờ cậu ta bắt tôi phải đợi. Đây là lần đầu tiên. Cũng bởi vậy nên tôi phải đợi. Gió dã bắt đầu thổi rít hơn.
.
9h.
.
Tôi bắt đầu thấy bực. Một mình tôi ngồi ở đây. Thế này thì còn đi chơi gì nữa. Chợt trời đổ mưa…mưa rất lớn…tôi hốt hoảng tìm nơi trú mưa. Tiếng ai đó gọi tôi, trong màn mưa tôi nhìn thấy Nam….
.
- Di! Nhanh lên! Lên xe mau!
.
- Nam! Sao cậu lại ở đây???
.
- Đừng nói nhiều nữa! Thoại sắp không ổn rôi!!!!!!!!!!!!!!!!!
……………………………..

Chap 46: Bất ổn
.
Chuyện là…Nam mời Senil đi chơi lễ Valentin….
.
Tất nhiên cô nhóc cương quyết từ chối. Đến khổ với hai cái con người này…
.
Chiều mai…
.
Dù không nói ra nhưng thật lòng tôi cảm thấy hồi hộp, không biết vì sao mà ruột tôi lại cứ nóng nóng khó chịu, chắc đây là lân đầu tiên đi chơi Valentin bên cạnh một người khác giới nên thế! Thoại thì từ sáng đến chiều cứ gọi điện thoại rồi nhắn tin liên tục, chiều nay gặp nhau rồi mà cậu ta làm như không còn cơ hội nào gặp nhau nữa a! Tôi buồn cười với cái sự kì cục của cậu nhóc này…
.
Tin nhắn của Thoại.
.
“ Tôi thích you! “
.
Tôi trả lời:
.
“Tôi biết”
.
“ Cả đời này tôi chỉ có mình you thôi!”
.
“Tôi cũng biết! tôi cũng vậy!”
.
“ Cho đến khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có you mà thôi”
.
“Đừng nói tầm bậy nữa! Nghe ghê quá! “
.
“ Phải nhớ là bên cạnh you luôn có tôi”
.
“ Rồi! tôi biết rồi!”
.
Đó là những tin nhắn kì quặc nhất mà từ trước đến nay Thoại nhắn cho tôi.
.
6h30 tối.
.
Tôi thay áo quần, không biết phải ăn mặc như thế nào nên tôi phá tan cái tủ áo quần, hết lục rồi tìm. Cuối cùng tôi cũng tìm ra được một bộ cánh ưng ý ( sự thật thì nó cũng tàm tạm thôi). Nhìn lên đồng hồ, tôi vội vàng quơ cái túi xách rồi đóng cửa phòng . Nhưng chiếc huy hiệu Thoại tặng cho tôi không biết từ đâu lại rơi xuống đất. Thoáng chốc tôi thấy rùng mình. Một cảm giác kì lạ. Nhưng tôi không đẻ ý nhiều, Senil đang đợi tôi dưới nhà, tôi vội nhặt nó lên rồi đặt trên bàn…
.
Tôi nhờ Senil chở đến sở thú, cô nhóc hình như hôm nay cũng có hẹn nên ăn mặc trông khác khác, nhìn nữ tính hẳn. Chắc là có hẹn với Nam ^^.
.
Tôi tới chào mấy con khỉ đáng ghét, nhưng có vẻ sự xuất hiện của tôi hôm nay không khiến chúng hứng thú như lần trước. Con nào con nấy ngồi chồm hổm mặt buồn so. Thế càng khỏe. Nhưng tôi lại cảm thấy không vui tí nào.
.
7h30.
.
Thoại đã trễ một tiếng đồng hồ. Trời bắt đầu nhá nhem tối. Sở thú hôm nay đông người hẳn. Nhưng ai cũng có đôi có cặp, ngay cả mấy con khỉ cũng ngồi lại thành đôi (chẳng nhẽ khỉ cũng biết đây là ngày lễ tình nhân sao???), chỉ riêng tôi là một mình.
.
8h30
.
Thoại đã trễ hai tiếng đồng hồ, chưa bao giờ cậu ta bắt tôi phải đợi. Đây là lần đầu tiên. Cũng bởi vậy nên tôi phải đợi. Gió dã bắt đầu thổi rít hơn.
.
9h.
.
Tôi bắt đầu thấy bực. Một mình tôi ngồi ở đây. Thế này thì còn đi chơi gì nữa. Chợt trời đổ mưa…mưa rất lớn…tôi hốt hoảng tìm nơi trú mưa. Tiếng ai đó gọi tôi, trong màn mưa tôi nhìn thấy Nam….
.
- Di! Nhanh lên! Lên xe mau!
.
- Nam! Sao cậu lại ở đây???
.
- Đừng nói nhiều nữa! Thoại sắp không ổn rôi!!!!!!!!!!!!!!!!!
……………………………..

Chap 47: Nỗi đau
.
(Các bạn thông cảm! từ đây trở về sau tôi sẽ dùng ngôi “nó” thay cho ngôi “tôi” vì như thế mới thể hiện rõ nét tâm trạng cũng như tính cách nhân vật! )
.
Mắt nó nhòe đi, mưa rơi ướt đãm chiếc áo mới tinh của nó. Trong đôi mắt nó bây giờ chỉ nhìn thấy duy nhất khuôn mặt Thoại, khuôn mặt luôn luôn mỉm cười với nó, nhưng bây giờ…
.
- Thoại! Thoại ơi! – nó vừa hét vừa lấy tay vỗ vỗ má Thoại.
.
- Cậu tỉnh lại đi chứ? Cậu đã nói là sẽ không bao giờ thất hứa với tôi! Sẽ không bao giờ để tôi một mình mà??? Thoại ơi! Cậu không thể như thế này được!
.
Nó nhìn khuôn mặt đẹp trai của Thoại bây giờ chỉ toàn là máu…đôi mắt sâu, cái mũi cao,…tất cả đi nhòe đi dưới mưa và nước mắt của nó…Thoại không thể nắm tay nó bây giờ, ngay lúc này, không thể….
.
- Xe cứu thương đến rồi! – Tiếng Nam hét lên khiến nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu.
.
Bây giờ nó đang ở trong bệnh viện, toàn thân ướt đãm, máu của Thoại dính sang nó, những vệt dài…
.
Chiếc xe đẩy chở Thoại nằm trên từ từ tiến vào cánh cửa phòng cấp cứu. Nó chạy theo, từng bước đau khổ, nó vẫn nắm chặt lấy tay Thoại, nó không để ý đến bất cứ thứ gì xung quanh, nó chỉ nhìn Thoại, ước nguyện duy nhất của nó bây giờ là Thoại có thể mở mắt ra để nhìn thấy nó, để biết rằng nó không bao giờ rời xa cậu ấy, ngay cả trong lúc này…
.
Nó đã khóc rất nhiều, từ khi nhìn thấy Thoại nằm giữa đường cho đến khi vào bệnh viện, và lúc này nó vẫn khóc, nó không nói được gì, chỉ biết khóc, cái hình ảnh đáng sợ của Thoại cùng với chiếc xe máy không còn nguyên vẹn cứ hiện lên trong đầu nó, chưa bao giờ cái cảm giác sắp mất Thoại đến với nó thực và gần như lúc này… Đột nhiên nó nhìn thấy ánh mắt Thoại đang nhìn nó…
.
- Thoại! Thoại! Cậu thấy tôi không? Cậu không thể bỏ tôi mà đi như thế này được! tôi không cho phép cậu đối xử như thế với tôi! – nó vừa nấc vừa nói như van xin một điều kì diệu.
.
Thoại chỉ nhìn nó, bàn tay nắm chặt hơn, nó cảm thấy nỗi đau từ Thoại đang truyền sang nó rõ mồn một, tim nó thắt lại, tình yêu đầu đời của nó, làm sao đây….
.
- Tôi biết là cậu sẽ không để tôi một mình! Cậu sẽ mãi bên tôi! Đúng không??? Vì thế làm ơn hãy nói với tôi, hãy ôm tôi như bao lần cậu vẫn làm, cậu đừng nằm như thế này! Thoại ơi! – nó đau đớn tột độ khi nhìn thấy Thoại đang tiến ngày một gần vào cái phòng trắng muốt trước mặt, nếu như cách cửa đó đóng chặt và Thoại mãi mãi không trở về với nó thì làm sao đây… nó sẽ chết mất!
.
Thoại vẫn chỉ nhìn nó, có lẽ những vết thương đã không cho phép cậu ấy nói được với nó, và nó nhìn thấy một giọt nước mắt chảy dài trên khóe mắt Thoại, đôi mắt nó bây giờ không còn nhìn thấy gì cả, trắng xóa….”Cho đến khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có you mà thôi”… tin nhắn của Thoại hiện về trong tâm trí nó….
.
- Không! Cậu phải mãi mãi bên cạnh tôi! Mãi mãi! – nó hoảng loạng khi nhìn thấy bàn tay Thoại đang từ từ rời khỏi tay nó, Nam níu nó lại, bác sĩ đưa Thoại vào trong phòng cấp cứu, nó nhìn theo….nó đang phải chịu đựng cái gì thế này…
.
Thoại đã cách xa nó…đôi mắt toàn nước ướt nhòe của nó cứ nhìn theo, có lẽ nó không còn sức để la thêm nữa….và nó nhìn thấy bàn tay của Thoại chỉ về phía nó, rồi nắm lại, rồi mở ra và hướng về phía trái tim của Thoại….nó ôm mặt ngã khuỵu xuống đất…nó hiểu Thoại đang muốn nói với nó điều gì….Cậu ấy xin lỗi nó và ”Cho đến khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có you mà thôi”…
.
Cánh cửa đóng lại, Nam dẫn nó đến hàng ghế ngồi chờ…sau khi bình tĩnh được một chút nó mới biết được toàn bộ sự việc…
.
Gia đình Thoại không giống như những gia đình bình thường, Thoại mất mẹ từ nhỏ, sống với bố, một người anh trai và một chị gái. Mỗi đứa con trong gia đình này đều có một người mẹ, giống như những đứa con rơi rớt lại sau những chuyện tình qua đường, bố Thoại không quan tâm đến xây dựng gia đình, đối với ông ta tất cả chỉ có sự nghiệp. Anh trai của Thoại bị bố khinh ghét và không quan tâm, đơn giản vì theo ông ta, đó là một đứa “bất tài vô tướng”. Sống trong sự ghẻ lạnh, anh trai Thoại chán đời bỏ nhà ra đi, sống như một tay xã hội đen thứ thiệt. Người anh này chỉ thương mỗi mình Thoại, và Thoại cũng vậy, rất yêu thương anh. Thật ra Thoại cũng có quen biết với những người trong giới giang hồ và cũng là một trong những tay đua xe khét tiếng từ năm học lớp 10. Nhưng từ khi gặp nó Thoại đã từ bỏ cái trò tử thần ấy. Không may anh trai Thoại đã gây thù chuốc oán với một tay chơi khác dẫn tới nhiều vụ ẩu đả rồi bị bắt, để cứu anh mình, Thoại đã chấp nhận đua xe với bọn người đó. Và bất hạnh đã xảy ra, vì tránh một em bé nhỏ trong hành trình đua xe, Thoại đã lạc tay lái và đâm vào thành chắn bên đường…
.
Lát sau nó thấy một người con trai tóc nhuộm đỏ, áo quần nhếch nhác, khuôn mặt hớt hải chạy vào. Nam bảo đó là anh trai của Thoại. Đó đứng lên và nhìn chằm chằm vào kẻ mà Thoại đã chấp nhận hy sinh để cứu lấy. Người nó run lên từng đợt. Anh ta nhìn thấy nó vội vã tiến đên:
.
- Em là Tường Di? Thoại đâu rồi? Nó đâu??? – anh ta hỏi dồn
.
Nó không thèm để ý vì sao anh ta lại biết tên nó, nó chỉ im lặng và nhìn anh ta. Nó giận đến mức không thể nó thêm được gì. Chính người này đã cướp đi Thoại của nó, chính hắn ta…
.
Nam chỉ tay về phía cánh cửa phòng cấp cứu im lìm trước mặt rồi lắc đầu thở dài…Anh ta nhìn rồi khựng lại, nước mắt ứa ra và anh ta quỳ xuống.
.
- Tôi là người anh không tốt, tôi là một thằng tối, đáng ra tôi phải ngăn cản nó, đáng ra tôi phải là người nằm trong đó. Thoại ơi!
.
Anh ta đập đập đầu xuống đất, nhìn thấy sự đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt của người con trai kia mà nó tái lòng.

.
Chap sau còn tê tái hơn….

Chap 49: Bắt đầu…lại
.
- Thưa bố mẹ con đi học!
.
- Uh! Nhớ về sớm ăn cơm!

.
Nó đến trường với chiếc Sirius màu trắng được ba mua cho chúc mừng việc nó đậu Đại học. Bây giờ, nó đã là một sinh viên năm cuối trường Kinh tế. Một trong những ngôi trường “hot” nhất tỉnh này.
.
- Ylen! – đó là cái tên quen thuộc của nó mà chỉ có duy nhất một người gọi.
.
- Mới sáng sớm mà đã la ỏm lên rôi! – nó vòng tay ra vẻ bề trên khi bắt gặp Quốc Hy đừng trước mặt mình trong khuôn viên. Quốc Hy cũng học ở đây, cùng trường với nó, chỉ là sau nó một khóa thôi. Bây giờ cậu nhóc đã đẹp trai hơn trước rất nhiều, cũng chững chạc hơn và đã tự lập được.
.
- Hôm nay đi sớm thế? Ăn sáng chưa? Tôi mời đi ăn!
.
- Tất nhiên là chưa! Để dành bụng chờ cậu đãi chứ đâu! – nó cười.
.
- Vậy thì đi thôi!
.
Cậu nhóc khoát vai nó, nhưng nó đã hất ra. Từ lâu nó đã không quen bị người khác vác vai mình.
.
- Hình như hôm nay là ngày Ken về nước!
.
- Uh! Mà anh ấy cứ bay qua bay về như cơm bữa. Có gì mà lạ đâu!
.
- Có nên ra đón không nhỉ?
.
- Cậu khùng nó cũng vừa vừa thôi! Anh ấy mới đi được có một tuần, giờ về nước thì cần gì mà đón.
.
- Ylen nói cũng đúng! Mà này! Nghe nói Ylen đã xin được việc làm tại ICall à?
.
- Uh! Nhưng cũng chỉ là nhân viên hợp đồng mà!
.
- Tôi cũng muốn đi làm thêm ngoài giờ như thế!
.
- Thôi đi! Lo mà học để gánh vác cái công ty giải trí to đùng của ba cậu a kìa! Đừng có sinh tật nữa!
.
- Nhưng tôi muốn làm quen với môi trường làm việc! chứ học thôi cũng chả có ích lợi là bao!
.
- Thôi! Đừng nói nhiều nữa! Ăn đi!
.
Tan học.
.
Nó dắt xe ra cổng chuẩn bị lên ga để chạy. Đột nhiên nó nhìn thấy Phong Ken đang đứng ở cửa xe ô tô vẫy nó. Nó mỉm cười tiến lại…
.
- Anh về rồi à? Em cứ tưởng là chiều mới đáp máy bay chứ!
.
- Tại bên đó chán quá! Công việc cùng làm xong rồi! về sớm cho khỏe.
.
- Làm giám đốc coi bộ bận rộn nhỉ? Nhìn anh ai mà tin chỉ mới 23 tuổi chứ!
.
- Thì vì vậy mới không có ai thèm để mắt tới! vẫn cô đơn lẻ loi đây nè!
.
- Lại cái giọng điệu đó. Tại anh kén chọn quá nên thế thôi! em cũng nhìn thấy hàng tá cô ngày nào cũng gởi hoa gởi quà rồi gọi điện mà có thấy anh đoái hoài gì đâu!
.
- Ối dào! Đó toàn là mê gia tài của anh chứ có thích anh đâu!
.
- Ai bảo thế! Nguyên nhân đầu tiên là vì anh đẹp trai, sau đó mới đến tiền của anh chứ!
.
Nó nói xong thì cả hai cùng cười.
.
Phong Ken bây giờ đã là chủ của một công ty chứng khoán lớn. Ba anh ta đã quá yếu không đủ sức chèo chống công ty nên đã giao lại hết cho Ken. Kể cũng tội nghiệp, còn trẻ mà đã chịu một gánh nặng lớn trên vai.
.
Năm năm trời trôi qua, vết thương lòng do sự ra đi của Thoại chưa bao giờ nguôi ngoai trong tim nó. Nhưng nó đã cố gắng chôn dấu nó đi để sống tiếp vì gia đình và vì chính cuộc đời mình. Ngoài bố mẹ và chị hai, nó luôn nhận được sự quan tâm và yêu thương của cả Ken và Quốc Hy, cả hai đối với nó như người anh trai và em trai thân thiết. Nó cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được như vậy. Nó cũng khóa chặt trái tim mình để chỉ lưu giữ hình bóng của Thoại. Nó nghĩ rằng có lẽ cả cuộc đời này nó sẽ không rung động trước một ai nữa. Một lần đã quá đủ với nó.
.
Ngày mai là ngày đầu tiên nó đi làm. Công ty của nó kinh doanh về lĩnh vực điện thoại di động, là một chi nhánh ở Việt Nam của tổng công ty mẹ bên Nhật có trụ sở toàn Châu Á. Với học lực không tồi và kết quả thực tập khá tốt nên nó được nhận vào làm ở một bộ phận quan trọng là giao dịch với khách hàng. Cụ thể là kí kết hợp đồng và giải quyết các vấn đề liên quan đến khách hàng. Và cũng vì lí do đó nên bộ phận của nó trực thuộc sự quản lí trực tiếp của Giám đốc.
__________________

Chap 50: Tiệc…
.
Chiều nay nó được Ken tổ chức một buổi tiệc nhỏ chúc mừng nó vừa tốt nghiệp và kiếm được việc làm, có cả Quốc Hy, Senil và tất nhiên là không thể thiếu Nam.
.
- Tôi muốn báo với mọi người một tin quan trọng! – Nam nghiêm nghị, cậu ta bây giờ đã chững chạc hơn rất nhiều, không biết có phải vì Senil hay không mà từ một chàng trai hiền lành Nam biến thành một người mạnh mẽ, quyết đoán và đôi lúc hơi “dữ” một chút, nhưng vì vậy mới trấn áp được cái chất nam nhi trong người của Senil.
.
- Chuyện gì mà nghiêm túc dữ vậy? – chúng tôi đồng thanh hỏi.
.
- Thôi! Anh đừng nói nữa! – Senil nhăn mặt hất hất tay Nam
.
- Em ngồi yên cái coi! Có gì mà phải ngượng ngùng thế chứ!
.
- Hai người này mệt à! Giờ có nói hay không đây!
.
- Có chứ! Chuyện là…Tuần sau chúng tôi sẽ làm đám cưới! – Nam nói lớn, Senil ôm mặt (có lẽ xấu hổ quá)
.
- Cái gì???? – tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên.
.
- Đó là vì bố của Senil muốn thế! Cô ấy là con một, bố cô ấy cũng đến tuổi vì thế muốn cưới sớm để có người cùng Senil cai quản cơ nghiệp. Chúng tôi cũng đủ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật rồi!
.
- Ơ! Chuyện này….nhưng có phải quá sớm không??? – nó è dè.
.
- Thì mình cũng nghĩ thế! Nhưng bố cương quyết lắm! Cả bên nhà Nam cũng đồng ý nữa! – Senil thở dài.
.
- Sao em có vẻ chán nản thế? Chẳng nhẽ không thích sống với anh à? Yêu nhau lâu quá nên giờ em chán anh rồi phải không? Đúng là…. – Nam bực mình.
.
- Em không có ý đó! Nhưng anh không thấy sớm à? Làm gì mà nạc nộ người ta thế! Bố em còn chưa bao giờ dám la em một câu. Anh quá đáng nó vừa chứ? – Senil cũng gân cổ, chúng tôi nhìn nhau vừa cười vừa lắc đầu.
.
- Bố em là bố em, anh là anh! Cũng vì bố em chiều em quá nên em mới nam không ra nam nữ không ra nữ, may mà có anh uốn nắn lại đó. Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu. Em nghe chưa?
.
- Anh! Anh quá đáng lắm! – Bây giờ thì Senil chẳng khác nào một cô gái với đầy đủ cái gọi là “nữ tính và nữ quyền”, năm năm yêu Nam đã khiến cho nó lột xác hoàn toàn.
.
- Quá đáng hay không thì tùy em nghĩ! Nhưng bây giờ anh chỉ hỏi em một câu! Có muốn lấy anh không?
.
- …
.
- Trả lời đi chứ! nếu không muốn thì anh cũng không ép, chúng ta chia tay đường ai nấy đi, nếu muốn thì yên vị mà chuẩn bị lên xe hoa về nhà chồng. Sao? Muốn hay không?
.
- Hix….muốn! – Senil cúi mặt.
.
- Có thế chứ!
.
Cả tôi, Quốc Hy và Ken đều cười ồ lên. Cặp đôi này từ khi bắt đầu đã kì cục rồi, đến bây giờ cũng vậy.
.
Có nằm mơ nó cũng không ngờ Senil sẽ là người lên xe hoa trước nó…
.
Nhưng có lẽ cả đời này nó cũng không có được cái hạnh phúc đó……
.
Buổi tiệc diễn ra trong không khí ấm áp. Có lẽ họ biết được những đau khổ mà nó phải chịu đựng khi mất đi Trần Thoại nên ai cũng luôn dành cho nó một sự quan tâm đặc biệt, nhất là họ cố gắng không đụng chạm vào nỗi đau lớn của nó.
.
- Vài bữa Di sẽ làm phù dâu cho Senil chứ? – Nam cười.
.
- Tôi ấy à??? Như thế có được không? – nó thắc mắc
.
- Có gì mà được với không được chứ! Mình chỉ muốn cậu làm phù dâu cho minh thôi à!
.
- Nhưng ai sẽ là phù rể nhỉ? – Nam nhìn sang Ken và Quốc Hy.
.
- Chúng tôi??? – cả hai đồng thanh.
.
- Chứ còn ai vào đây nữa!
.
Thế là mọi người lại cười. Có những người bạn như vậy nó cũng thấy được an ủi phần nào.

Chap 51: Nỗi đau ùa về
.
Sáng mai.
.
Vì Quốc Hy có môn thi trong sáng nay nên cậu ta không tới đưa nó đi làm được. Và nhiệm vụ đó được giao cho Phong Ken. Mặc dù nó đã nói là không cần phải như thế và nó có thể tự đi một mình nhưng hai người đó nhất quyết không chịu.
.
Nó diện một bộ cánh công sở không đến nỗi nào với đôi giày cao gót màu nâu mà chị Diên mua tặng. Nhưng việc đi giày cao năm phân quả là một khó khăn đối với nó.
.
Ken chở nó đến công ty. Đó là một tòa cao ốc nằm giữa trung tâm thành phố. Ken đưa xe vào đại sảnh của tòa nhà. Chiếc ô tô dừng lại, Ken nhanh chóng mở cửa cho nó. Nhưng với cái tính hậu đậu bẩm sinh thì tất nhiên nó sẽ không suôn sẻ mà bước ra: đầu nó đụng cái cốp vào thành cửa xe ô tô. Ken lắc đầu rồi đỡ nó ra ngoài.
.
- Em run lắm à?
.
- Không! Nhưng cũng không thể nói là bình thường được!
.
- Tại em cứng đầu quá! Công ty anh cũng cần những người có thực lực như em mà em không chịu! Cứ đòi làm ở đây!
.
Nó không nói gì, chỉ cười. Nó không muốn mọi người nghĩ rằng nó nhờ quen biết mà được nhận vào làm. Nó muốn tự đứng bằng đôi chân của mình.
.
Bỗng dưng Ken ôm nó…
.
- Em đã lớn rồi!
.
- Anh cũng thế thôi! – nó cười
.
- Cố lên nhé! Anh sẽ luôn ở bên cạnh em!
.
- Cám ơn anh! – Ken luôn biết quan tâm nó mỗi khi nó cần.
.
Ken vào xe, cánh cửa ô tô dần dần đóng lại, cậu ta nhìn sang vẫy vẫy tay chào nó và nở một nụ cười, nó mỉm cười chào lại. Thật là hạnh phúc!
.
Bước vào công ty với đôi mắt ngỡ ngàng. Nó là nhân viên mới đến, nhìn cái gì cũng lạ lẫm. Nơi này có mọt không gian làm việc cực kì đạt tiêu chuẩn, nhìn ai cũng tất bật và nghiêm túc. Nó hít một hơi thật sâu để lấy tinh thần. Cánh cửa thang máy mở ra, nó lặng lẽ bước vào. Dường như không ai để ý đến sự có mặt của nó, người nào cũng chăm chăm đôi mắt như đang suy tư điều gì.
.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên nó mặc váy ra ngoài. Công việc của một nhân viên bắt buộc nó phải ăn mặc như vậy: một bộ vest công sở và một đôi giày cao gót. Đó đều là những thứ sẽ gây khó khăn trong việc đi lại cho nó.
.
Nó tiến vào phòng làm việc để gặp gỡ quản lý. Hình như nó là nhân viên mới duy nhất trong bộ phận này. Sự xuất hiện của nó khiến cho cả phòng làm việc dừng lại. Ai cũng nhìn nó như một sinh vật lạ.
.
- Chào mọi người! Em tên là La Tường Di! Em là nhân viên mới của công ty được phân công làm việc ở bộ phận này. Mong mọi người chỉ bảo thêm! – nó cúi đầu chào rồi cố gắng nở một nụ cười tươi nhất có thể mặc dù trong lòng đang cực kì hồi hộp.
.
- Chào em! Chúc mừng em đã trở thành thành viên của bộ phận.
.
Một người đàn ông tầm ba mươi ăn mặc ra dáng nhân viên công sở tiến lại mỉm cười và vỗ vai nó. Thì ra là trưởng bộ phận. Ông này hình như tên là Long.
.
Những người còn lại trong phòng sau một hồi im lặng bỗng đồng loạt phổ tay chào mừng nó. Nó thở phào nhẹ nhõm vì đã được chấp nhận.
.
- Thì ra đây là nhân viên xuất sắc mới được tuyển vào, nghe danh đã lâu giờ mới được diện kiến! – một cô ngồi bàn bên trái cất tiếng.
.
Nó chỉ cười đáp lễ chứ không dám nói năng gì.
.
Nó được trưởng phòng chỉ chỗ ngồi làm việc. Không biết sẽ là xui xẻo hay may mắn khi nó được bố trí ngồi ngay trược mặt phòng giám đốc (như đã nói với các bạn là bộ phận của nó thuộc sự chỉ đạo trực tiếp của giám đốc).
.
Đang làm quen với công việc, nó nghe thấy mấy chị nhân viên trong phòng ồ lên và có “hơi hướng” nổi loạn. Hình như là giám đốc xuất hiện. Nó đứng dậy nhìn nhưng không thấy được rõ, chợt trưởng phòng chạy đến nói với nó:
.
- Mau! Tới để ra mắt giám đốc mau!
.
Nó lật đật chạy ra. Vừa bước đến gần nó vừa nhìn thấy cái đầu tóc ngắn đen nhánh với một dáng người cao đang đứng ở đó. Phải! Đó là giám đốc của nó!.
.
Nó đứng ở hàng cuối. Có lẽ đây là ngày đầu tiên giám đốc nhận quản lý bộ phận của nó nên mới có màn chào hỏi này.
.
Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn giám đốc vì nó cảm thấy hồi hộp. Nó vốn không phải đứa nhát gan nhưng đây là lần đầu tiên làm việc, nó không thể bình tĩnh được.
.
- Chào mọi người! Tôi là Denky Cold! Giám đốc điều hành chi nhánh ICall tại Việt Nam! Rất hân hạnh được làm quen với mọi người!
.
Cái tên kì lạ khiến mọi người xì xầm. Nhưng đối với nó cái tên đó không đáng chú ý bằng giọng nói. Đây là giọng nói đã từ lâu rồi nó không còn nghe thấy! Một giọng nói đã trở thành ám ảnh trong lòng nó! Nó sửng sờ ngước mặt lên nhìn….
.
- Thoại…….! – nó thốt lên, đôi mắt tròn đen láy hướng thẳng về phía có giọng nói ấy.
.
Mặt nó biến sắc, đôi mắt tối lại. Không thể nào như vậy được! Nó ngỡ ngàng đến thắt lòng! Gương mặt giám đốc nhìn nó. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn nét mặt ấy!!! Không! Không thể nào! Nó hoảng loạng.

———————

Chap 52: Tình yêu…mới…
.
- Di! Em làm sao thế? – trường phòng hỏi nhỏ nó khi thấy thái độ bất bình thường của nó.
.
- Đây là nhân viên mới của công ty phải không? – giọng nói ấy một lần nữa lại cất lên như chém vào tim nó những nhát dao đau đớn. Chao ôi! Nối đau năm năm trời nó chôn dấu giờ lại rỉ máu! Đôi mắt nó nhìn sâu vào con người đứng trước mặt mình. Cái con người kì lạ mà nó ngỡ rằng chính là hình bóng của Trần Thoại yêu dấu ngày xưa trở về.
.
- Tôi xin lỗi! – nó cố kìm nén hết sức để không òa khóc rồi ôm mặt chạy đi.
.
Mọi người nhìn theo. Những ánh mắt đầy khó hiểu!
.
Nó chạy ra sân sau của công ty và ngồi xuống trên thành đá hai bên bồn hoa. Nó khóc. Năm năm trước nó cũng khóc như vậy trước cái chết của Thoại. Bây giờ nỗi đau lại trở về! Nó những tưởng mình đã chai sạn trước tất cả, sẽ không khóc, sẽ không đau khổ thêm lần nữa nhưng….nó khóc to hơn. Đã bao đêm nó mơ thấy Trần Thoại trở về nhưng cũng không đau đớn bằng lúc này, khi mà cái hình bóng đó hiện diện ngay trước mắt nó. Quá bất ngờ và nghiệt ngã. Sao có thể có người giống đến như thế được chứ???? nó không thể hiểu…
.
Nó trở về phòng làm việc trong trạng thái cực kì tồi tệ. Giờ đây nó không còn tinh thần làm việc nữa, nó muốn vào để xin trưởng phòng nghỉ ngày hôm nay.
.
- Di! Bị trúng gió à? Mặt em trông ghê lắm đó! – chị ngồi bên cạnh hỏi.
.
- Không sao! Em chỉ hơi mệt trong người!
.
- Giám đốc mình đẹp trai quá xá luôn! Tao thật không ngờ công ty có vị sếp đẹp hoành tráng như vậy đấy!
.
- Trời ơi! Cái khuôn mặt quá ư hoàn hảo, lại cao ráo nữa chứ! Trên một mét tám chứ có ít đâu!
.
- Nghe đâu là con trai của tổng giám đốc đó! Trước sau gì cái gia sản kếch xù này cũng thuộc về giám đốc. Chao ôi! Ai mà làm vợ giám đốc thì quả là tu bảy kiếp mới được!
.
Đó là những gì nó nghe được từ lời bàn tán của mấy chị trong phòng. Tai nó ù đặc. Nó nhìn vào trong phòng giám đốc qua cái cửa kính trong veo. Anh ta đang ngồi cúi mặt chống tay lên đầu như đang suy nghĩ điều gì đó. Nước mắt nó lại ứa ra. Không biết trưởng phòng đi đâu rồi. Nó không thể ở đây thêm nữa, nếu không sẽ tan nát mất.
.
Nhưng chờ mãi không thấy trưởng phòng về, nó đành xách cặp đứng dậy rồi nhờ mấy chị trong phòng xin phép thay mình.
.
Nó bắt taxi về nhà, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Những tưởng nỗi đau đã tan biến nhưng sự xuất hiện của Cold đã khiến nó cảm nhận được rằng vết thương ngày xưa vẫn còn sâu lắm! mãi mãi không thể lành lại được!
.
- Di! Sao đi làm về sớm thế?
.
- Chị tới chơi à? Em hơi mệt, em lên phòng đây!
.
Chị Diên nhìn nó nhưng cũng im lặng. Từ khi chứng kiến nỗi đau khổ của đứa em gái khi bạn trai ra đi thì chị ấy đã hiểu ra thêm nhiều điều. Là rằng nỗi đau của bản thân không phải là nỗi đau duy nhất, và cũng không phải chỉ có bản thân mình mới là người phải chịu đựng đau thương.
.
Hai năm trước chị Diên đã kết hôn với anh Vũ. Cuối cùng thì chị ấy cũng chấp nhận chọn anh Vũ làm bến đỗ cuối cùng của cuộc đời. Nhóc Bin giờ đã mười một tuổi, không mập ú như trước nhưng vẫn dễ thương, anh Vũ yêu Bin như con. Nó cũng hạnh phúc thay cho chị. Ai mà ngờ rằng cuối cùng người phải chịu nỗi đau và chôn mình trong nỗi đau tình cảm lại là nó chứ không phải là chị Diên. Biết bao giờ nó mới thoát khỏi thì bản thân nó cũng không biết được nữa.
.
Nó lên phòng và nằm xuống giường. Mắt nó ngước sang phía bàn học, nơi có chiếc huy hiệu ngày xưa mà Thoại tặng, nó tự an ủi mình rằng đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, là rằng Thoại đã vĩnh viễn rời khỏi thế gian này, nhưng nước mắt vẫn chảy…
.
Tối đến, nó nhận được tin nhắn của Ken, của Quốc Hy, Nam và Senil. Tất cả đều hỏi xem nó đi làm ngày đầu tiên như thế nào rồi động viên nó. Nó thở dài rồi ngủ thiếp đi trong nỗi buồn vô hạn.
.
Nó thức giấc khi tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi xuống mắt nó. Cả đêm hôm qua nó đã cố trấn an mình và nghĩ ra cách để có thể bình tĩnh trước mặt giám đốc.
.
Sau khi ăn sáng và thay áo quần, nó lái xe đến công ty. Gương mặt được phớt thêm chút phấn cũng không che được nỗi buồn và sự phờ phạc trên nét mặt nó lúc này.
.
Nó bước vào phòng, chào hỏi mọi người rồi trở về chỗ ngồi. Nó không dám nhìn về phía phòng giám đốc. Nó đang cố tạo cho mình một bản lĩnh để vượt qua.
.
Giám đốc đến.
.
- La Tường Di! Cô vào phòng tôi ngay lập tức!

—————–

Chap 53: Ăn trưa…
.
- Xui cho em rồi! – mấy chị xung quanh nhìn nó với vẻ cảm thông.
.
Nó đứng dậy. Có tránh cũng không tránh được cả đời, cứ đối diện là hơn. Nó tự nhủ như thế rồi thu hết can đảm bước vào.
.
Nó gõ cửa.
.
- Vào đi!
.
- Giám đốc gọi tôi có việc gì ạ? – nó hỏi, mặt vẫn cúi gầm xuống.
.
- Cô tiến lại gần đây!
.
Nó không nhúc nhích.
.
- Tôi bảo cô tiến lại gần đây! – anh ta la lớn.
.
Nó giật mình và tiến từng bước.
.
- Cô là nhân viên hay là giám đốc mà muốn lúc nào thì về lúc đó hả? – anh ta đập bàn quát lớn.
.
Nó ngẩng mặt lên. Nhưng không phải vì sợ mà là bất ngờ vì thái độ. Ngay cả cách bộc lộ sự giận dữ cũng giống Thoại. Nó ngơ người.
.
- Tôi nói mà cô coi như không chút giá trị nào ư? Sao lại đứng ngây người ra thế hả?
.
- Xin lỗi giám đốc! tôi không cố ý! Chỉ là… – nó giật mình và bắt đầu hối lỗi.
.
- Cô không cần phải giải thích gì nhiều! Lương tháng này của cô sẽ bị trừ 50%! Cô về chỗ làm việc đi! – giám đốc phán một cách lạnh lùng.
.
Nó thoáng bất ngờ nhưng cũng không phản ứng gì. Nó không thiết tha với lương bổng. Trong hoàn cảnh như thế này lại càng không. Nó lẳng lặng rời phòng giám đốc và về chõ ngồi.
.
Mọi người nhìn nó với ánh mắt xót xa. Mới vào công ty chưa đầy hai ngày mà đã có chuyện với giám đốc. Nó đúng là không may.
.
- Em không sao chứ? Lần sau đừng làm Cold nổi giận nữa! anh ta nổi tiếng với sự máu lạnh đúng như tên gọi của mình đấy! – chị ngồi bên quay sang an ủi.
.
Bây giờ nó mới tìm được một điểm khác nhau giữa Cold và Thoại. Điều này khiến nó yên lòng phần nào. Thoại dù có nóng nảy đến đâu, có lạnh nhạt như thế nào cũng không bao giờ đối xử với nó như thế.
.
Nó bắt đầu công việc với đống sổ sách. Lần đầu tiên tiếp xúc nên khá cứng tay. Nó phải chạy quanh phòng hỏi han mọi người. Nét mặt vui tươi đã dần hiện ra trên khuôn mặt nó.
.
Giờ nghỉ trưa.
.
Nó xuống phòng ăn của công ty, thời gian không có nhiều để nó về nhà. Nó tiến lại cầm khay và bắt đầu chọn thức ăn. Nhưng tháng năm thực tập ở công ty lớn cũng đem lại cho nó nhiều kinh nghiệm sống. Ví như việc ăn uống. Nó không mấy lúng túng. Sau khi chọn xong thức ăn, nó đảo mắt nhìn quanh kiếm chỗ ngồi. Nhưng có vẻ tình hình không mấy khả quan. Nó bưng khay thức ăn len lỏi giữa những hàng ghế mong tìm được một chỗ trống. Ánh mắt nó sáng lên khi nhìn thấy một bàn ăn chỉ mới có một người, người đó đang ngồi quay mặt với nó, vui mừng nó cầm khay thức ăn chạy đến và cất tiếng hỏi:
.
- Xin lỗi! tôi có thể ngồi đây được không?
.
Người đó không nói năng gì, quay mặt lại nhìn nó.
.
- Ơ! Giám đốc!
.
Nó giật mình
__________________

Chap 54: Tin sét đánh…
.

- Xin lỗi! tôi không biết là giám đốc!
.
Nó cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng chuyển hướng đi chỗ khác.
.
- Cô ngồi xuống đi!
.
Cold cúi mặt xuống ăn tiếp. Nó chần chừ một lúc rồi cũng ngồi xuống. Đây có lẽ là bàn trống duy nhất lúc này. Nó chợt thấy lạ là tại sao không ai tới bàn này ngồi ăn mặc dù phòng ăn đã kín chỗ. Lúc nó ngồi xuống thì những nhân viên xung quanh đều ngước nhìn với vẻ ngạc nhiên. Nó không hiểu…
.
Nó cố gắng chỉ ăn thôi chứ không ngẩng đầu lên nhìn. Nó sợ lại nhìn thấy khuôn mặt giám đốc. Nhưng nó lại có một cảm nhận kì lạ rằng Cold đang nhìn nó.
.
Giải quyết mớ thức ăn với tốc độ nhanh nhất có thể. Đang định chào giám đốc để trở về phòng làm việc thì…
.
- Này! – Cold kéo ống khăn giấy bên cạnh rồi lôi ra một tờ khăn giấy đưa cho nó.
.
Nó tròn mắt.
.
- Không cần phải ngạc nhiên như thế! Tôi không muốn nhân viên của mình ăn uống thiếu vệ sinh. Miệng của cô không được sạch cho lắm! – Cold nói đều đều.
.
Nó hốt hoảng vội lấy khăn giấy trong hộp lau miệng. Có lẽ vì ăn nhanh quá nên thế. Nhưng nó không ngờ hành động từ chối tờ khăn giấy mà giám đốc đưa cho lại trở thành một sự kiện mang tính “lịch sử” đối với những người xung quanh.
.
Nó bước nhanh về phía thang máy. Vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung. Dù đã cố gắng kiềm chế nhưng nó vẫn nhìn giám đốc thành Thoại, nó luôn ngỡ đó là Trần Thoại của nó. Thang máy mở cửa, nó vội bước vào rồi nhấn nút…
.
- Khoan!
.
Đó là tiếng của Cold, anh ta không biết đã đi theo nó từ khi nào. Nó ngước nhìn giám đốc rồi quay nhanh mặt về hướng khác. Cold bước vào rồi lẳng lặng đứng bên cạnh, hai tay đút vào túi quần. Tim nó đập mạnh, đứng gần Cold nó không thể bình tĩnh được. Chợt cửa thang máy mở ra, có rất nhiều người đang đứng đợi để bước vào, không suy nghĩ nhiều nó bước ra ngoài. Nhưng ai đó níu tay nó và lôi trở vào. Là Cold…
.
- Cô định đi đâu khi gần đến giờ làm việc rồi hả? Phòng làm việc nằm trên tầng 4, không phải tầng này! – giám đốc nói với thái độ hơi giận.
.
Nó ngớ người ra. Cold nói đúng. Phòng làm việc của nó nằm ở tầng 4. Thế mà nó lại quên…
.
Thang máy lúc này đông ngịt người. Nó và Cold đứng ở hàng sau. Không hiểu sao Cold vẫn nắm chặt lấy tay nó không buông ra. Cái cảm giác đang đứng bên cạnh Trần Thoại lại trở về. Nó giật mình rút tay ra. Đôi mắt đã đỏ hoe. Nó lặng lẽ nhìn lên, gương mặt giám đốc quả thật là đẹp. Nếu như Thoại của nó còn sống đến bây giờ thì chắc hẳn cũng đẹp trai như thế. Càng nghĩ nó càng đau đớn. Không để nước mắt trào ra, nó nhanh chóng lấy tay che mặt rồi quay sang phía khác.
.
Không biết người khác ra sao. Nhưng những gì xảy ra trong suốt năm năm qua khiến nó nhận ra rằng cái chết của Thoại càng khiến cho nó yêu Thoại nhiều hơn, gấp bội lần khi còn được ở cạnh cậu ấy. Và cũng vì thế mà nỗi đau càng ngày càng sâu sắc hơn.
.
Trở về phòng, nó nhanh chóng bắt tay vào làm việc một cách cật lực để mong nguôi đi những suy nghĩ lung tung.
.
- Mấy chị biết gì chưa? Em có một thông tin cực hot về Giám đốc của mình nhé! – Chị ngồi bên liếng thoáng.
.
Nó cố gắng không bận tâm.
.
- Chuyện gì thì nói nhanh đi!
.
- Nghe đâu hồi sáng có con nhỏ nào đó ở bộ phận thiết kế đem quà tới tỏ tình với Cold phòng mình đó!
.
- Trời đất ơi! Nhỏ nào mà gan thế???
.
- Bởi vậy mới nói, nhưng điều đó không đáng chú ý bằng những gì Giám đốc nói với cô ta đâu!
.
- Nói gì??? kể nhanh đi!
.
- Giám đốc không phản ứng gì kịch liệt cho lắm. Chỉ nói với cô ta đúng một câu rồi sau đó đi thẳng. Còn con nhỏ đó đứng khóc um lên.
.
- Câu gì???
.
- Nguyên văn là như thế này: “ Cám ơn! Nhưng tôi đã có vợ rồi!”. Thế có chết không chứ!
.
- Hả??? Cái gì cơ??? Cold có vợ rồi ư???
.
Mấy chị trong phòng náo loạn cả lên khi nghe tin sét đánh đó. Còn nó, dù biết chuyện không can dự đến mình nhưng thực sự nó ngỡ ngàng, đánh rơi cả tập tài liệu xuống đất. Cold đã có vợ rồi sao????

Chap 55: Hình bóng…
.
Nó về nhà như người mất hồn. Không buồn ăn cơm nó leo thẳng lên giường và nằm ngủ. Sự kiện Cold có vợ cứ ám ảnh nó. Nó chợt thấy có lỗi với Thoại. Từ khi Thoại ra đi trong lòng nó không có hình bóng nào khác. Nhưng từ khi Cold xuất hiện thì mọi chuyện thay đổi hoàn toàn. Nó nghĩ về Cold nhiều hơn. Dù đã cố gắng nhưng nó vẫn không thôi nghĩ về cái con người kì lạ ấy…
.
Chỉ còn vài ngày nữa là Senil lên xe hoa. Nó cũng tất bật ríu rít cùng con bạn thân lo chuyện cưới hỏi. Nó cảm nhận được niềm vui của nhỏ bạn, nó cũng mừng thầm cho Senil. Nhưng đôi lúc nó lại thấy xót xa cho mình.
.
Hôm nay là ngày thứ 6 kể từ khi nó đến công ty này làm việc. Trong phòng nó là người ít nói nhất mặc dù đây không phải là cá tính của nó. Cứ hễ nhìn thấy Cold là nó tưởng là Thoại. Nhưng lâu dần nó cũng cố che dấu đi những nỗi ám ảnh ấy.
.
- Trưởng phòng, nói người đem cho tôi một cốc cà phê!
.
Cold vừa bước vào phòng vừa nói.
.
Công việc bưng bê kiểu này vốn dĩ chẳng ai ham nhưng không hiểu sao mấy chị trong phòng lại giành nhau làm. Nó nhìn mà thây khó hiểu. Chợt Cold mở cửa phòng ló mặt ra rồi phán một câu xanh rờn khiến mấy chị tiu nghỉu:
.
- Tôi muốn người đó là La Tường Di!
.
Nó đứng phắt dậy. Tại sao lại là nó chứ???
.
Mấy chị trong phòng sau một hồi buồn như chuối héo cũng trở lại rôm rả:
.
- Em lọt vào tầm ngắm của Cold rồi đó! Mấy chị đây nói thế nào cũng thuộc loại già cả rồi nên không với tới nỗi. Em còn trẻ thì cố chinh phục sếp đi. Tụi chị ủng hộ hết mình!
.
- Tầm bậy! Sếp có vợ rồi bà!
.
- Ừ nhỉ!
.
- Mấy chị đừng nói như thế! nếu sếp nghe được thì phiền lắm! – nó vừa cười vừa nhăn mặt.
.
Nó bưng tách cà phê đặt lên khay rồi đem vào phòng giám đốc, đến trước phòng, nó gõ cửa.
.
- Vào đi!
.
Nó đẩy cửa bước vào. Nhẹ nhàng đặt cốc cà phê lên bàn rồi quay lưng đi.
.
Nhưng giám đốc cầm tay níu lại. Lần thứ hai…
.
- Tôi chưa cho phép cô ra khỏi đây cơ mà! Đặt nó lên bàn rồi ngồi xuống đi.
.
Nó định gân cổ cãi lại như cá tính vốn dĩ của mình nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Cold nó lại không dám. Nó kéo ghế và ngồi xuống. Giám đốc đưa cốc cà phê lên miệng rồi xoay ghế một vòng, một phong cách đúng chất của những người làm sếp. Nó thoáng thấy một vết sẹo khá dài trên trán đã được tóc mái che lại của Cold . Nó rùng mình. Càng lúc nó càng thấy Cold giống Thoại, giống đến kì lạ cho dù Thoại tóc nhuộm vàng và không bị cận còn Cold tóc lại đen nhánh và có một cặp kính gọng đen trên mặt. Cold nhìn nó, ánh mắt khác thường, nó cuối đầu xuống, nó không muốn đối diện với Cold, nó lại sợ nỗi đau trở về
__________________

Chap 56: “Chiến tranh”…
.
Cốc cà phê nhỏ nhưng không hiểu sao Cold lại uống nó lâu đến thế, gần…một tiếng đồng hồ! Nó cũng không hiểu mình ngồi ở đây như thế này để làm gì. Sức chịu đựng có hạn, nó bực mình lên tiếng:
.
- Thưa giám đốc, anh có việc gì muốn tôi thực hiện thì làm ơn nói cho tôi biết, tôi không muốn ngồi như thế này.
.
- Tôi muốn cô ngồi như thế!
.
- Anh…! Xin lỗi! tôi không muốn tiếp tục cái công việc quái dị này nữa!
.
Nó đứng dậy.
.
- Tôi là sếp hay cô là sếp?
.
- Anh là sếp! Nhưng không phải cứ là sếp thì muốn sai khiến người khác làm theo ý của mình!
.
- Nhưng tôi lại muốn như thế đấy! Nếu cô không nghe theo thì đừng trách tôi không nể tình!
.
- Anh thật quá đáng! Trong hợp đồng làm việc không có điểu khoản kì cục này, vì thế anh không có quyền đuổi việc tôi! – nó bắt đầu nổi giận thực sự, nhưng không hiểu sao Cold không tức tối mà lại thoáng cuời, vẻ mặt rạng rỡ.
.
- Nhưng tôi có nói là sẽ đuổi việc cô đâu!
.
- Anh…! – nó nổi khùng trước thái độ nữa đùa nửa thật của Cold.
.
- Thôi! Tôi uống xong rồi! Cô đem nó ra ngoài đi!
.
Nó bực mình, mặt đỏ lừ tiến lại cầm lấy ly cà phê đặt vào khay rồi rời phòng. Nhưng có lẽ vì còn quá giận dữ nên nó bước hơi mạnh và bị trật chân. Cái gót cao của đôi giày trật sang một bên, nó khuỵu xuống.
.
- Ui da!
.
- Thế nào? Không sao chứ?
.
- Không sao! Không phiền giám đốc quan tâm!
.
Nó đặt cái khay xuống đất, cởi luôn đôi giày rồi cầm nó lên. Vậy là nó đi chân trần ra khỏi phòng giám đốc.
.
Cold nhìn theo và mỉm cười.
.
Mọi người trong phòng nhìn nó và Cold bằng ánh mắt ái ngại. Họ không thể hiểu nó và giám đốc đang làm trò gì…
.
Hết giờ làm việc.
.
Nó đi ra nhà xe công ty bằng đôi chân không, cũng may nền công ty toàn lát gạch hoa nên đi không đau chân, chỉ hơi lạnh. Nó gần như là người về cuối cùng, một phần vì công việc khá nhiều, nó đang nhận một dự án lớn, phần vì nó không muốn mọi người nhìn thấy cái bộ dạng kì cục của mình.
.
Đang mệt mỏi đi từng bước, chợt ai đó bấm còi phía sau, nó quay đầu lại nhìn, sau tấm kính ô tô nó chợt nhìn thấy gương mặt mập mờ sau kính xe….mờ mờ ảo ảo…rất giống một người….
__________________

Chap 57: Phù dâu…
.

Đó là Cold…Nó hoàng hồn…
.
- Có muốn tôi chở cô về không?
.
- Cảm ơn giám đốc, tôi có xe! – nó trả lời lạnh lùng.
.
- Được thôi!
.
Nó cứ tưởng là Cold sẽ lái xe đi thẳng, nhưng chiếc xe từ từ dừng lại. Cold bước ra.
.
- Giám đốc làm cái gì thế? – nó ngạc nhiên khi nhìn thấy Cold tiến lại phía mình rồi giựt phăng đôi giày mà nó đang cầm trên tay.
.
- Tôi muốn làm gì là việc của tôi!
.
Càng lúc nó càng thấy giám đốc kì cục. Anh ta đem đôi giày ném thẳng vào xe của mình rồi lấy ra trong đó một túi xách màu hồng đưa cho nó.
.
- Cầm lấy!
.
- Không! Anh trả giày lại cho tôi!
.
Nhưng Cold đã dúi túi xách vào tay nó rồi quay lưng đi về phía xe ô tô.
.
- Đừng cứ mãi cứng đầu như thế!
.
Chiếc xe lao nhanh về phía trước, nó nhìn theo với ánh mắt khó hiểu.
.
Nó cầm túi xách lạ hoắc rồi nhìn vào, một đôi giày mới tinh. Nó lấy ra, vẻ mặt ngạc nhiên. Kì lạ là đôi giày vừa khít chân nó. Cold đang làm cái gì thế này???
.
Nó trở về nhà với một đống suy nghĩ trong đầu. Thái độ của Cold đối với nó thực sự khíên nó thấy khó hiểu.
.
Ngày mai là đám cưới Senil…
.
Vài ngày trước nó đã đi thử áo cưới cùng nhỏ bạn. Senil khi mặc lễ phục trông cực kì nữ tính. Một bộ váy trắng muốt với chiếc khăn voan trắng đính trên đầu. Nó cũng được may một bộ váy phù dâu màu hồng nhạt. Người sẽ đi cùng hắn trong vai trò phù rể sẽ là Phong Ken. Đám cưới của Senil được tổ chức tại một khách sạn lớn trong thành phố, nói chung là rất đình đám.
.
Đây là đêm cuối cùng nó cùng ngồi với Senil trước khi nhỏ bạn thân trở thành người phụ nữ thật sự. Hai cô gái ngồi hàn huyên tâm sự suốt buổi tối với những câu chuyện từ xửa từ xưa cho đến bây giờ.
.
- Nhanh thật đấy! Mới đó mà cậu đã sắp thành vợ của người ta!
.
- Đừng chọc mình như thế!
.
- Chà chà! Thằng con trai Senil đã biến mất hoàn toàn rồi! trông cậu bây giờ còn nữ tính hơn cả mình!
.
- Uh! Đúng là thế thật!
.
- Ngày mai cậu sẽ là người đẹp nhất thế giới này! Mình ghen tỵ lắm đó!
.
- Lại thế nữa rồi! Cậu cũng sẽ lấy chồng mà, cũng sẽ đẹp như thế!
.
- Không! Mình không kết hôn đâu!
.
- Thôi mà! Cậu phải quên hết đi để sống chứ? Thoại đã đi năm năm rồi! Cậu đau khổ trong ngần ấy năm cũng đủ rồi!
.
- Nhưng mình không thể! Mình không thể yêu ai ngoài Thoại được nữa!
.
- Cậu đừng mãi như thế! cậu phải thoát ra cái nỗi đau ấy thì mới có thể hạnh phúc mà sống được!
.
- Mình cũng không biết nữa! Nhưng khó lắm! Mà thôi! Đừng nói chuyện này nữa!
.
- Uh! Nhưng mà sắp lấy chồng rồi, tự dưng mình thấy cứ lo lo sao ấy!
.
- Thì đứa con gái nào sắp lấy chồng chả thế! Nam là người tốt! Cậu ấy sẽ đem lại hạnh phúc cho cậu!
.
- Mình cũng biết thế….
.
- Mà này! lấy chồng rồi cậu vẫn yêu mình như trước chứ?
.
- Tất nhiên! Cậu là “mối tình đầu” của mình mà!
.
Và thế là cả hai cùng cười.
.
Ngày hôm sau.
.
Ken đến đón nó. Với chiếc váy màu hồng, trông nó lung linh như một thiên thần nhỏ. Ken cũng ra dáng với bộ comple màu xám. Xe chở nó tới hôn trường.
__________________

 

ban gai cua thieu gia tap 2, ban gai cua thieu gia, thieu gia dich trung phat, doc truyen tranh doremon bong chay tap 14, truyen ban gai cua thieu gia tap 2, doc truyen doremon bong chay tap 23, tom tat van ban BANH CHUNG BANH GIAY, doc truyen tranh doremon them tap 12, doremon ngan kiem khach, truyen tranh ban gai cua thieu gia tap 2