Tự Sát – Gào – phần 5

doc truyen Tu sat phan 5,truyen Tu sat gao phan 5,truyen Tu sat phan 6 , truyen Tu sat phan 5 viet nam,ke truyen Tu sat phan 5,truyen Tu sat phan 5 500,the gioi truyen Tu sat phan 5 500,ke truyen Tu sat phan 5 full moi nhat hay,ke truyen Tu sat phan 5 hay,nghe ke truyen Tu sat phan 5 gao,ke truyen Tu sat phan 5 full update online,ke truyen Tu sat phan 5 mien phi

Chúng ta cứ nói mãi về những tình yêu phản bội.

Rời bỏ thương yêu chỉ sau một đêm thôi…

Để dối trá thay lời cho sự thật…

5.

 

Tôi dường như nghe thấy nhịp đập của trái tim anh ấy.

Những nhịp đập nhịp nhàng, mạnh mẽ, dồn dập.

Câu chuyện này đã đi quá giới hạn mà nó được phép diễn ra.

Hải Minh đã làm “hư” tôi bằng sự quyến rũ mà tôi không nên lún sâu quá.

 

Câu nói “ Anh nhớ em” da diết như xiết chặt tâm can tôi.

Một phần, tôi muốn đẩy anh ra xa thật xa cuộc đời mình.

Một phần khác, mạnh mẽ hơn, tôi muốn mượn rượu say để níu tay anh lại… Rằng tất cả những điều đang xảy ra chỉ là thứ ảo giác mê man, không thật. Và bởi vì nó không có thật, nên tôi không cần phải quá đỗi đề phòng…. Vàbởi vì nó chỉ là giấc mơ, là thứ ảo giác sẽ mau tan biến khi giấc mơ tàn lụi… nên giây phút này đây, có anh trong vòng tay, nắm hơi thở anh vững chắc trên đôi môi run rẩy mùi Bailey nồng nàn…

Tôi hoàn toàn được phép sở hữu anh, sở hữu khoảng thời gian thế giới như ngừng chuyển động này….

Nhưng tất cả những điều đó chỉ là “giá như” mà thôi, đây không phải là giấc mơ. Nó là điều hoàn toàn có thật. Tôi là một cô gái “hư hỏng”, một kẻ đang “phản bội”, một ả “ngoại tình” đang cố gắng tìm kiếm một lý do “chân chính” giải thích cho hành động “xấu xa” không được phép xảy ra khi tôi đã có một mối tình ở nhà đang nằm đợi. Người ta không được phép yêu người khác hoặc có cảm giác yêu với người khác, khi người ta đã có ai đó cho riêng mình…

Đúng không? Sự phản bội luôn là KHÔNG ĐƯỢC PHÉP!

–         Anh sẽ làm hư em mất.

 

–         Anh không thể làm hư em, bởi vì em chưa bao giờ ngoan cả

Hải Minh cười, nụ cười của anh như bừng sáng khoảng sâu tăm tối trong tâm hồn tôi, những ngày An Vi “ra đi” đã trôi qua trong mệt mỏi. Làm sao anh có thể thuộc về tôi như thế này? Thuộc về tôi như thể… rõ ràng anh đã là của tôi từ lâu lắm.

Chúng tôi mới quen biết nhau không lâu. Quen biết nhau trong một dịp mà chẳng ai muốn nó tới. Với cương vị một người luật sư, cho cô bạn mà tôi yêu thương vô bờ…. đã dại dột tự sát lãng xẹt… vì một chất gây nghiện dở người, mà trước đó, tôi không hề nghe tới nó.

Giờ này, tôi tìm tới anh trong khi  tôi hoảng loạn với thực tại sau cái chết ấy. Tôi tìm đến anh để thấy một con đường rõ ràng cho vụ án này. Song, những cái gì tôi muốn có, tôi đã hoàn toàn lãng quên nó khi đắm chìm vào anh.

Tôi cảm giác rất rõ ràng rằng, mình PHẢI phản bội. Bởi, tôi KHÔNG THỂ từ chối việc làm kẻ xấu khi bị sự quyến rũ này làm cho mềm nhũn.

………………………

Phòng khách sạn sáng ánh đèn. Hải Minh mở đèn ở khắp mọi nơi. Anh dường như sợ bóng tối sẽ làm lu mờ thứ ánh sáng điện yếu ớt này, tới nỗi, những ngọn nến le lói cũng được anh thắp sáng.

Đêm đó, chúng tôi ở bên nhau. Không nói quá nhiều. Hay đúng hơn là chúng tôi không nói gì cả. Chúng tôi dẫn dắt nhau bằng ánh mắt và sự thờ ơ với cuộc sống mà mình đang tồn tại. Điện thoại tôi vẫn tắt và màn hình điện thoại Hải Minh im lìm. Chúng tôi tìm đến nhau đơn giản như đã quá quen với mọi ngóc ngách và đường lối trên cơ thể mình.

Từ cái cách Hải Minh hôn nhẹ lên mắt, từ cái cách anh ngậm lông mi tôi trong tích tắc…. đến đôi bàn tay to với những ngón tay dài lướt nhanh theo dọc sống lưng tôi… Mọi thứ cứ như một hành trình thuộc lòng của ngôn ngữ cơ thể mà chúng tôi không hề lạ lẫm. Từng cử chỉ ấy thay cho vô vàn câu nói yêu thương mà dường như anh đang diễn tả một cách nhẹ nhàng, hờ hững nhưng rất truyền cảm và vô cùng mạch lạc.

“ Anh yêu em!”

Anh ấy không cần nói, nhưng nó vẫn rõ ràng như nhịp đập ngôn ngữ của một người câm… Và hiển nhiên như bức tranh tưởng tượng thế giới sống đang diễn ra trong mắt một kẻ mù.

Những cảm giác này, tôi chưa từng có với Duy Anh. Hình như, cũng chưa từng tồn tại với một người đàn ông nào khác, ngoài anh – người đang lướt nhanh bên cạnh tôi nơi này.

Mối quan hệ của tôi và Duy Anh, giống như một thứ trách nhiệm. Trách nhiệm của sự trưởng thành, thiếu đi cuồng nhiệt và rất hiếm đam mê. Chẳng phải vì Duy Anh không đủ tinh tế, cũng không hẳn rằng anh thiếu đi sự dịu dàng… Càng không phải vì chúng tôi không đàng hoàng, nghiêm túc với nhau… Nhưng chẳng hiểu sao, khi tôi và Duy Anh bên nhau… chúng tôi cứ như đang thiêu thiếu điều gì.

Duy Anh là một chàng trai tốt, một “good lover” cả trên giường lẫn ngoài đường. Anh cũng là người đàn ông đầu tiên mà tôi có thể cùng chung sống…

Nhưng… biết nói sao đây?

Hải Minh thì… không chỉ có vậy… À không, anh khác hoàn toàn… Anh hoang dại hơn ư? Không hẳn… Khó nói lắm. Hải Minh không phải một người đàn ông bình thường, anh là một sợi dây trói vô tình và vô hình, mạnh mẽ, ràng buộc tôi trong cơ man những suy nghĩ mông lung… biến tôi thành kẻ… chẳng ra gì… trong thoáng chốc…

Những ngọn nến dần tàn rồi tắt, chỉ còn lại những ánh đèn vàng nồng nàn nhưng lạnh ngắt mà thôi. Hải Minh nằm lặng lẽ bên tôi, quay mặt nhìn thẳng vào tôi, ngắm nhìn say sưa lắm, rồi cười.

 

–         Ở bên anh, em thấy tim em đau

–         Ở bên em, anh biết tim anh còn đập mạnh…

Tôi nói bâng quâ, Hải Minh trả lời tôi thờ ơ… hai câu nói như hai vế đối đập vô tường rồi rơi vỡ vụn… Chúng tôi thiếp đi…

……………………..

An Vi đã chết rồi. Còn tôi, là người yêu của em trai cô ấy – đứa em trai mà cô ấy yêu thương hơn cả bản thân mình. Cái chết của An Vi là một ẩn số mà tôi không muốn giải đáp nữa. Hải Minh là một bài toán khó – mà tôi cũng chẳng muốn có kết quả về nó để làm gì.

Đêm đó, tôi ngủ rất ngon trong vòng tay Hải Minh – như chưa bao giờ được ngủ ngon như thế. Sáng hôm sau, tôi bừng tỉnh giấc bởi ánh sáng mặt trời chói chang và ấm áp lan tỏa khắp cửa sổ, đàn áp những ánh đèn lạnh lẽo đang ngự trị trên từng vách tường. Hải Minh nở một nụ cười quen thuộc, hiền dịu pha chút lạnh lung cố hữu:

–         Chào buổi sáng em yêu…

Cái cách mà anh ấy nói, như thể chúng tôi là một cặp. Anh cứ như một đạo diễn kiêm diễn viên, chỉ đạo vai diễn của tôi trong vở diễn của anh. Chúng tôi cùng nhau đóng chính, một kịch bản mà tôi không thuộc lời thoại, còn anh thì… đã hiểu nó nằm lòng.

Tôi lồm cồm bò dậy, vào toilet rửa mặt, thay đồ… Tôi bước ra với bộ dạng chỉn chu trong im lặng. Tôi cảm thấy đây hình như là một trò chơi. Và nếu nó như một trò chơi, thì… giờ đây… nó tạm thời dừng lại được rồi.

Tôi đến gần bàn bên giường ngủ, mở ví và lấy điện thoại. Tôi cần mở điện thoại lên. Bỗng dưng lúc này, tôi nhớ tới Duy Anh. Cảm giác tội lỗi khiến mặt tôi tối sầm lại.

Đột nhiên, Hải Minh từ phía sau tiến lại, anh vòng tay qua eo tôi ôm chặt và nhẹ nhàng cắn lên tai trái của tôi… Một cử chỉ ngọt ngào tới nỗi khuôn mặt đang tối thui của tôi từ từ giãn ra và đáp trả bằng nụ cười nhè nhẹ.

Nhưng may mắn thay, ngay lập tức, hàng loạt tin nhắn gửi tới, khiến điện thoại trên tay tôi rung xối xả. Tiếng rung của điện thoại đã kéo tôi ra khỏi những phút yếu lòng đó. Tôi nhanh chóng gỡ tay Hải Minh ra theo phản xạ:

–         Đủ rồi anh, đêm qua, chỉ là tôi quá say thôi. Tôi xin lỗi, quên đi nhé!

Hải Minh không tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh bình tĩnh đáp trả bằng ánh nhìn xoáy sâu vào mắt tôi:

–         Để anh đưa em về, xe anh tới rồi.

Tôi có đôi chút hụt hẫng. Sau những giây phút nồng nàn chúng tôi ở bên nhau đêm qua, chẳng lẽ chỉ một câu nói như không có gì xảy ra của tôi, cũng đủ để làm cho anh buông xuôi như thế? Hay đối với Hải Minh, những câu nhớ nhung, yêu thương chỉ là một thứ tiền lệ đủ để tình một đêm trở nên thi vị hơn?

Nhưng mà không sao, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Chỉ là một trò chơi của hai người đã lớn. Chúng tôi sẽ quên đêm qua đi và sống tiếp như những gì ngày thường vẫn vậy. Có lẽ. Nên thế.

……………………..

Xe của Hải Minh đỗ trước tiền sảnh khách sạn. Tôi nhận ra đó là chiếc Mer C220 đã đón vị cảnh sát trưởng tối qua. Điều này làm tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi cố gắng kìm nén câu hỏi chỉ trực chờ tuôn ra ngay lập tức. Cho tới khi bước vào xe, khi nhân viên khách sạn đóng cửa và Hải Minh bắt đầu đi, tôi mới bồn chồn hỏi nhỏ trong ngập ngừng:

–         Chiếc xe này… là … của anh hả?

 

–         Ý em muốn nói rằng hôm qua xe này đón cảnh sát kia đúng không? Ừm… là xe của anh… Hôm qua, ông ta mượn.

–         Anh có quan hệ thân thiết với cảnh sát điều tra vụ án của An Vi thế sao?

–         Cũng không thân lắm. Không có vụ án An Vi nào cả, chỉ có duy nhất một vụ án về GHB thôi, điều này, em không hiểu đâu. Anh cũng không muốn em hiểu. Nên em đừng để tâm nữa. Anh xin em đấy. Vì anh?

–         Vì anh? Sao em phải vì anh? Anh là gì của em? Người mới quen? Hay tình một đêm? Em cảm thấy…

Tôi chưa kịp nói dứt câu… thì Hải Minh đã ngay lập tức đáp lời.

–         Anh là người em đã quên, rồi sẽ tiếp tục quên. Anh là ai, không quan trọng. Em cần thời gian để nghỉ ngơi. Anh thấy dạo này, em quá căng thẳng rồi. Nếu em muốn chuyển nhượng lại mấy nhà hàng đó, anh sẽ lo. Mọi việc, em nên để đó đi, đừng suy nghĩ nữa. Nhìn em xanh xao lắm.

 

–         Em có cảm giác anh biết rất nhiều chuyện… Báo chí đang ì xèo việc GHB vào đây… Họ nói An Vi có liên quan đến sự việc này… Liệu số tài sản mà An Vi để lại… có gì mờ ám không? Em có quyền được biết những gì cô ấy để lại. Ngay cả cuốn băng giờ cũng biến mất, không rõ ràng.

–          Chẳng phải em đã nghe rồi sao, cuốn băng không chưa gì cả, nên em không phải tìm kiếm nữa. Anh không muốn em gặp rắc rối. Em phải tin anh.

Hải Minh rời một tay khỏi bánh lái, anh nắm chặt tay tôi. Quay sang nhìn trìu mến, cái nhìn thể hiện rõ một sự yêu thương vô bờ bến…

–         Tại sao em phải tin anh? Chúng ta chẳng liên quan gì đến nhau? Anh biết rõ về những thứ mà em đang tìm hiểu.  Nhưng có vẻ như anh muốn giấu diếm, lấp liếm chúng. Tại sao em phải tin anh? Chúng ta mới quen nhau… chẳng có gì đâu mà tin tưởng được.

Hải Minh thở dài. Anh buông tay tôi ra và đạp ga rất mạnh.

–         Bởi vì nếu không phải là anh, không ai đáng tin với em trên thế giới này.

Câu nói này, dường như, tôi đã nghe ở đâu, từ lâu… lâu lắm… Câu nói quen thuộc nhưng tôi không còn nhớ đã từng nghe nó hay chưa… Một thứ ảo giác… ảo giác làm tôi nhói đau trở lại.

Tôi im lặng. Suốt quãng đường sau đó, chúng tôi không nói thêm gì nữa. Tôi im lặng không phải vì tôi đã tin Hải Minh. Cũng chẳng phải vì câu nói của anh ấy… Tôi im lặng vì có một thứ gì đó rất sâu trong tâm hồn tôi trỗi dậy làm cho tôi đau đớn…

Nhưng. Tôi không biết điều đó là gì. Một cảm giác không thể định hình… đang vò nát tôi.

Khi chiếc xe đang chuẩn bị dừng lại ở nhà của Duy Anh và tôi, bỗng từ phía sau một chiếc Audi Q7 lao rất nhanh về phía chúng tôi.

Xe của Hải Minh lê một đoạn khá dài, mặc dù anh đã dùng hết sức để điều khiển. Chiếc xe đâm thẳng vào cây lớn ngay gần đó. Ơn trời, cú va chạm mạnh chỉ làm đầu tôi va đập nhẹ… Hải Minh không sao… Trán tôi chảy máu…Hải Minh vỗi vã xé tay áo sơ mi, đắp vào chỗ máu đang rỉ trên đầu tôi.

Chúng tôi bước xuống xe, xem có chuyện gì xảy ra. Hải Minh tiến lại gần chiếc Q7. Sau va chạm vào chúng tôi, nó vẫn im lìm ở đó.

Tôi lẽo đẽo đi theo Hải Minh:

 

–         Chuyện gì vậy anh?

Hải Minh gần như lặng im  khi cửa kính chiếc xe hạ xuống.

Duy Anh đang gục đầu vào tay lái.

Tôi bàng hoàng…

( còn nữa )

Gào – 23/3/2011

 

 

Khi chúng ta yêu nhau, chúng ta có muốn làm đối phương đau không? Không, chúng ta chỉ vô tình làm nhau đau thôi. Nhưng sự vô tình đó không chỉ là “lầm lỗi”, khi đó, chúng ta đã “mang tội”.

Tôi kể bạn nghe những tội lỗi ở đời…

 

truyện 7 vien ngoc rong phan 2, phan tich truyên thanh giong, yhs-fh_lsonsw, tu sat gao full, tu sat gao, truyen tu sat, doc truyen 7 vien ngoc rong phan 2, truyện của gào tu sat, đọc truyện 7 viên ngọc rồng phần 2, truyện bảy viên ngọc rồng phần 2

Tự Sát – Gào – phần 4

doc truyen Tu sat phan 4,truyen Tu sat gao phan 4,truyen Tu sat phan 5 , truyen Tu sat phan 4 viet nam,ke truyen Tu sat phan 4,truyen Tu sat phan 4 400,the gioi truyen Tu sat phan 4 400,ke truyen Tu sat phan 4 full moi nhat hay,ke truyen Tu sat phan 4 hay,nghe ke truyen Tu sat phan 4 gao,ke truyen Tu sat phan 4 full update online,ke truyen Tu sat phan 4 mien phi

 

TỰ SÁT – PHẦN 4 ( GÀO )

Posted by Gào on Tháng Ba 21, 2011 · 15 phản hồi

tumblr_lh9nctOeiP1qzwaddo1_500

 

Tôi kể bạn nghe câu chuyện những cuộc đời

Nó nhỏ nhoi như muôn vàn cát bụi…

Tôi kể bạn nghe một chuyện tình tàn lụi

Tro bụi hóa mù dăng kín lối thiên thu…

 

* Tiếp theo phần 1 -2 -3 ở các note trước

 

Cuốn băng trên tay tôi rớt xuống sàn nhà. Toàn thân cứng đơ ra vì bất động bởi quá đỗi ngạc nhiên. Duy Anh cũng giật mình khi nhìn thấy tôi. Cả hai chúng tôi im lặng trong tư thế đó vài giây. Duy Anh rụt rè hỏi một câu ngớ ngẩn:

 

–         Em… em .. sao lại ở đây…?

 

Tôi cúi xuống nhặt cuốn băng. Ngước mắt về phía Duy Anh dò xét:

 

–         Câu này em phải hỏi anh mới đúng, sao anh có chìa khóa nhà em?

–         À… ừm… thì…

–         Có gì mà anh lắp bắp vậy? Sao anh lại có chìa khóa căn nhà này?

–         Thì… thì anh…

–         Sao anh có?

–         Em đừng hỏi anh dồn dập như thế?

–         Tại sao anh có? Anh tới đây làm gì? Tại sao?

 

Tôi lao về phía Duy Anh, đẩy mạnh, và cảm thấy bị kích động. Tôi vừa nói vừa khóc:

 

–         Anh biết hết phải không? Anh biết hết hả? Anh biết hết sao anh đóng kịch như vậy? Sao anh còn giả vờ như không biết? Hả?

–         Anh không hiểu em nói chuyện gì… Em bị điên à? Bình tĩnh nghe anh nói này.

 

Duy Anh nắm lấy hai cánh tay tôi lắc mạnh. Tôi vẫn cứ vùng vẫy cho đến khi anh ấy ôm chặt lấy mình. Tôi khóc và thả xuôi mình xuống một cách yếu đuối thổn thức…

 

–         Em bình tĩnh chưa?

 

Anh vuốt nhẹ lên má tôi. Dịu dàng lau những giọt nước mắt đang rơi lã chã. Tôi gật đầu. Không nói gì.

 

–         Anh nhận được một phong bì thư, có chìa khóa nhà em. Anh chỉ làm theo tờ giấy trong đó, đến xem có cái gì thôi. Anh gọi cho em đi cùng anh, nhưng em không nghe điện thoại. Nên anh tới trước coi sao, rồi về sẽ nói lại với em mà. Sao em phản ứng dữ dội vậy?

–         Thật không? Ai gởi cho anh vậy?

–         Thật! Anh thề! Anh không biết. Đây, em xem này…

 

Duy Anh vừa nói, vừa đút tay vào túi quần, rút ra một phong bì thư màu trắng đã bị xé, đặt vào tay tôi. Tôi quệt nước mắt, cầm chiếc phong bì. Mở ra, một tờ giấy nhỏ có dòng chữ: “Đây là chìa khóa nhà bạn gái anh. Hãy đến đó, có một thứ đang chờ anh nơi ấy. Đi một mình. Tìm thứ thuộc về anh.”

 

Những dòng chữ này, là của ai? Mục đích của họ nói Duy Anh tới nơi này là gì? Trong căn nhà này có cái gì nữa chứ? Tôi hoàn toàn không hiểu. Dường như, mọi chuyện đã đi quá xa. Đây không còn là một vụ tự sát của riêng An Vi nữa… Nó đã kéo tôi lún quá sâu vào những vòng xoáy không đầu không cuối này.

 

Tôi vô thức nhìn quanh căn nhà. Ở đây cảnh sát đã kiểm tra và lấy đi hầu như tất cả những thứ cần phải lấy để điều tra về cái chết. Những đồ đạc vô tri ở lại chẳng có một ý nghĩa gì đặc biệt với chính tôi hay chủ nhân của nó. Hai năm nay, căn nhà này, từ khi tôi bước vào cho tới lúc An Vi “bỏ đi”, hầu như chẳng có gì thay đổi cả.

 

Chúng tôi vẫn ăn tối cùng nhau trên chiếc bàn màu trắng gần “cửa sổ mặt trời”. Ở nơi đó, mỗi buổi sáng, An Vi vẫn hay tươi cười, ngó ra ngắm nắng. Màu tóc của An Vi luôn là đề tài bàn tán khi đó. Cô ấy thay đổi màu tóc rất nhiều. Tới nỗi tóc khô và rất xơ. Nhưng dưới ánh nắng nơi khung cửa đó, trông An Vi lúc nào cũng rực rỡ sắc màu.

 

Chúng tôi vẫn hay ngồi cùng nhau trên chiếc sofa này. Hai năm trôi qua, có gì đó đổi thay nơi sofa ấy? Có chăng là chiếc tivi càng ngày… càng lớn. An Vi đã tậu về một “cơ ngơi” giải trí trong không gian nhỏ này. Cô ấy hay ngồi xem phim tới sáng… ăn sáng và đi làm luôn…

 

Còn gì nữa nhỉ?

 

Phòng riêng của An Vi cũng chẳng có gì là bí mật. Chúng tôi không bao giờ khóa cửa phòng mình. Mọi thứ đều tự do và gợi mở… Có gì để ai đó muốn Duy Anh tìm đến nơi này… Cứ như đang có một bóng ma dõi theo, khuấy đảo cuộc đời tôi vậy…

 

–         Nhưng… em nói… anh biết hết là biết chuyện gì cơ?

Bất chợt, Duy Anh hỏi, làm tôi giật mình lúng túng..,,

–         À…à… Không… không có gì

–         Em có chuyện gì giấu anh phải không?

–         Không, không có mà…. Em bị kích động nên nói linh tinh vậy đó… Cái chết của An Vi vẫn làm em hoảng sợ mỗi khi ở đây một mình. Anh tới đột ngột quá làm em…

 

Duy Anh ôm lấy tôi:

–         Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi em yêu. Chuyện đã qua rồi…

 

Tôi cũng ôm lấy anh…

–         Chuyện này cứ như một trò đùa… Căn nhà này chẳng có gì cả… Chẳng hiểu ai lại nghĩ đây là một ý tưởng vui, khi gửi cho anh cái này. Anh cũng hơi ngu ngốc khi đi theo trò chơi “trinh thám” dở hơi này của kẻ rỗi việc đó. Anh nghĩ, chúng mình nên về đi. Đừng ở đây thêm nữa.

–         Vâng…

 

………………….

 

Tôi và Duy Anh rời khỏi căn hộ chung cư đó. Từng bước đi trở nên nặng nề hơn. Có điều gì tôi đã bỏ quên trong căn nhà ấy. Những dòng chữ trên mảnh giấy trong phong thư cứ làm tôi suy nghĩ mãi. Người gửi cho Duy Anh lá thư ấy, liệu có liên hệ gì với cái chết của An Vi không? Hay chính cô ấy đã để lại thứ gì đó trong căn nhà, muốn em trai mình phải lần mò tìm kiếm?

 

Không lý nào.!!!

 

……………………

 

Từ sau hôm đó, Duy Anh không cho phép tôi trở về nhà của An Vi nữa. Anh nói, người chết thì cũng đã chết rồi…. Tôi cần thời gian để bỏ rơi quá khứ ám ảnh về cái chết đó của An Vi. Cần sống. Sống một cách bình thường.

 

Vậy là, chúng tôi không nhắc tới sự việc bức thư. Tôi cũng chon chặt cái “bí mật” về tình máu mủ giữa Duy Anh và chị gái anh ấy…

 

Sáng thứ bảy của tuần kế tiếp, tờ báo lớn nhất thành phố đưa tin về cái chết của An Vi ở mục phóng sự điều tra. Nhưng mọi chuyện có vẻ như mới được mở ra chứ không đơn thuần là khép lại. Sau khi, người ta kết luận về vụ tự sát do ảo giác đó của Vi, họ mở ra một câu hỏi mới về tình trạng tiêu thụ GHB ở Việt Nam… Một loại ma túy phổ biến ở nước ngoài, đã xâm nhập vào Việt Nam như thế nào?

 

Cuộc sống này giống như một chuỗi những vô thức mờ ám. Mọi việc cứ xối xả nối tiếp nhau bóp nghẹt người đang sống và hành hạ linh hồn kẻ đã chết rồi.

 

Cầm tờ báo trên tay, tôi cảm thấy khó chịu. Bỗng nhiên, tôi nhớ tới cuộn băng mà tôi đã để lại căn hộ chung cư của chúng tôi. Tôi vẫn chưa xem nó. Hôm đó, khi bỏ về, tôi đã để cuộn băng ở lại trong nhà và lặng lẽ đi ra cùng với Duy Anh.

 

Tôi quay lại căn hộ. Một mình.

 

Lúc đó khoảng 7 giờ tối. Không khí yên ắng khiến tôi có đôi chút rùng mình.

 

Bước vào nhà.

 

Cuộn băng đã không còn ở đó.

 

Tôi nhìn quanh.

 

Cảm thấy có luồng khí lạnh đâm mạnh vào tim.

 

Chuyện gì thế này?

 

 

Tôi hốt hoảng bấm số của Hải Minh. Anh là người đầu tiên và duy nhất mà tôi nghĩ tới ngay lúc đó.

 

.

.

.

 

Rời khỏi căn hộ, tôi vội vã chạy tới văn phòng luật sư của Minh. Anh ấy nói vẫn đang ở đó. Tôi cuống quýt. Mồ hôi vã ra như tắm. Giọng tôi run lên cầm cập và hai hàm răng dường như va đập vào nhau.

 

–         Cuộn… cuộn… băng… băng… băng… mà mà…

–         Cuộn băng mà đồn cảnh sát trả lại cho cô đúng không?

–         Đúng… đúng…

–         Nó sao rồi… Cô bình tĩnh lại nào. Uống nước đi rồi nói tiếp..

 

Tôi đưa ly lên miệng, rồi đặt xuống. Hai bàn tay đan chặt vào nhau. Môi tôi cắn chặt… hít một hơi thật sâu. Tôi cố để cho mình có thể tĩnh tâm lại. Kể cho Hải Minh về câu chuyện cuộc gặp gỡ của tôi với Duy Anh. Sau đó, cuốn băng đã “không cánh mà bay” như thế nào.

 

–         Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Làm sao cuốn băng có thể biến mất vô lý như thế? Mới chỉ hai ngày mà. Hơn nữa, ai là người gửi cho Duy Anh bức thư đó? Có quá nhiều thứ uẩn khúc trong câu chuyện này… Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi. Và tự lúc chị ấy ra đi, cuộc sống tôi hoàn toàn không thể bình thường nổi…

 

Hải Minh đứng dậy. Đi đi lại lại trong phòng. Một tay để lên cằm… Mắt nhìn xuống đất. Những bước đi tạo lên tiếng động chầm chậm. Rồi anh ta quay qua nhìn tôi:

–         Cô có muốn uống một chút gì đó không?…

 

……………………..

 

Chúng tôi tới Martini. Đó là một bar nằm trong khách sạn Park Hyatt, ở trung tâm thành phố.

 

Tôi bất ngờ khi thấy vị cảnh sát mà tôi gặp hôm trước đang ngồi đó.

 

Hải Minh vẫy tay với ông ta. Rồi chúng tôi ngồi chung bàn với người đàn ông đó. Một bàn sát cửa kính và có thể nhìn ra ngoài.

 

Nhạc có vẻ hơi ồn ào.

 

–         Cuốn băng đã mất. – Hải Minh nói với người đàn ông nọ

–         Nội dung của nó chẳng đáng để mất. – Ông ta trả lời. Họ nói chuyện với nhau như thể tôi không ngồi ở đó.

–         Trong đó, có gì?

–         Cô ta nói về việc dùng GHB. Cô ta cảm thấy stress với số má. Việc nhà hàng Paradise thua lỗ. Chỉ có vậy.

–         Ông đã xem kỹ chưa?

–         Tôi đã xem và thấy không có gì đặc biệt

–         Thế thì kẻ lấy nó có ý đồ gì?

–         Có thể người lấy nghĩ trong cuộn băng đó có bí mật nào. Nhưng thực sự, chẳng có gì hết. Kẻ đó chỉ mất công thôi. – Ông ta nói rồi đưa ly lên, uống một hơi. – Vậy thôi, tôi bận chút việc. Tôi đi trước nhé, cậu bé.

 

Nói rôi, ông ta đứng dậy. Vẫy tay, gọi tính tiền.

 

–         Ông cứ đi trước đi. Để tôi – Hải Minh gạt tay ông ta xuống. Họ chào nhau. Ông ta gật đầu chào tôi, rồi bỏ đi.

 

Phía bên ngoài, một chiếc Mer C220 đang chờ sẵn.

 

–         Em uống đi

 

Hải Minh nhìn tôi. Tự nhiên mắt tôi long lanh, ngấn nước, tôi cứ nhìn ly rượu… rồi khóc… Cảm giác trống rỗng với hiện tại này, tôi không tự chủ được. Điện thoại reo. Nhìn màn hình thấy số của Duy Anh, tôi lặng lẽ ấn từ chối. Tôi không muốn nói chuyện với anh ấy lúc này. Tắt máy. Tôi tắt máy.

 

Hải Minh nhìn theo từng cử chỉ của tôi. Tôi cảm giác được ánh mắt của anh ấy đang dõi theo những ngón tay đang đập nhẹ trên thành ly của mình.

 

–         Có những chuyện không nên biết thì hơn… Cuộn băng không có gì… Nếu nó mất đi… Có khi là điều nên thế… Em không nên tìm hiểu, để phải lo lắng quá nhiều… Hãy mặc kệ đi…

 

Mặc kệ ư?

 

Ừ. Phải. Mặc. Kệ. Thôi.

 

.

.

.

 

Sau đó, chúng tôi đã uống rất nhiều. Tôi cảm thấy hơi lảo đảo. Có một điều gì đó không đúng lúc này. Tôi chăm chú nhìn Hải Minh. Cứ nhìn mãi như thể bị hút sâu vào đôi mắt ấy. Tôi nhếch mép cười rồi buột miệng:

 

–         Mắt anh đẹp thật đấy!



Khi tôi vừa nói dứt câu… Hải Minh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi. Nó có vị sữa của Bailey… Rất ngọt ngào…

Cứ như thể. Chúng tôi sinh ra để thuộc về nhau. Anh ấy là phần bấy lâu… tôi để lạc.

.

 

 

Có một điều gì đó rất sai trái đúng không?

Sai trái khi tôi ngồi đây và mắt môi tôi dường như bị cuốn theo ma lực ấy.

 

Ma lực của mùi vị rượu sữa ngọt ngào từ đôi môi này.

Có điều gì đó rất sai trái đúng không?

 

Sai trái khi đôi môi này rõ ràng là nơi mà tôi thuộc về. Bàn tay đang ôm lấy vòng eo tôi rõ ràng là thứ mà tôi đang tìm kiếm. Nó thân quen tới nỗi, cảm giác “yêu” nuốt chửng tôi ngay lúc đó.

 

Tôi không thể nào chống cự cảm giác đó.

Sai trái. Nó sai trái quá.!.!

 

Nhưng tôi muốn. Muốn hơn bao giờ hết sự sai trái quyến rũ này…

 

–         Anh rất nhớ em…

 

Hải Minh thì thầm… Đôi môi đặt gần như nuốt lấy hơi thở tôi…

( Còn nữa…)

Gào – 3h sáng ngày 21/3/2011

LTG :

 

Bắt đầu từ một cái chết… sẽ đi hết một chuyện tình… Mở mắt đau đớn thiếu bình minh… Nhưng vẫn còn tình yêu là ánh sáng.

Bắt đầu từ một kết thúc huy hoàng… để đi sâu vào những hoang mang đơn giản nhất…

Bắt đầu tìm kiếm sự thù hận……. Để nhận ra chân lý cuộc đời mình….

 

tai truyen than dong dat viet mien phi, truyen than dong dat viet tron bo, truyen than dong dat viet co mau, doc truyen tieu tu quay, doc truyen than dong dat viet tron bo, truyen tranh tieu tu quay, nghe doc truyen than dong dat viet, nghe truyen than dong dat viet, tai than dong dat viet, than dong dat viet tron bo

Tự Sát – Gào – phần 3

doc truyen Tu sat phan 3,truyen Tu sat gao phan 3,truyen Tu sat phan 4 , truyen Tu sat phan 3 viet nam,ke truyen Tu sat phan 3,truyen Tu sat phan 3 300,the gioi truyen Tu sat phan 3 300,ke truyen Tu sat phan 3 full moi nhat hay,ke truyen Tu sat phan 3 hay,nghe ke truyen Tu sat phan 3 gao,ke truyen Tu sat phan 3 full update online,ke truyen Tu sat phan 3 mien phi

tumblr_lgirf3rHQG1qzerw1o1_500

 

III.

Hình như Hải Minh đã khóc khi bước đi. Nhưng đó chỉ là cảm giác của tôi, và tôi không dám chắc. Anh ta chẳng có lý do gì để khóc cho chuyện này. Đối với An Vi, anh ta cũng chỉ là một luật sư mà thôi, không ruột già, máu mủ. Có thể, tôi đã quá nhạy cảm chăng?

Ngồi lại một mình trong căn hộ vắng vẻ. Mọi thứ đều lặng lẽ buồn rầu. Tôi cầm cuốn băng của An Vi trên tay, cứ lưỡng lự mãi không biết có nên xem nó ở đây hay không? Thực lòng, có những điều mà tôi không muốn biết thêm gì nữa…. Tôi đã biết quá nhiều rồi… Quá nhiều tới nỗi tôi mong giá như tôi đừng biết, để không bị quá tải cảm xúc như thế này.

Hải Minh đã kể với tôi về An Vi, cái ngày đầu tiên tôi gặp anh ta ở văn phòng luật sư để nói về những tài sản mà An Vi để lại. Ngày hôm đó, tôi vừa nghe vừa cảm thấy sững sờ… Tôi đờ đẫn và tai tôi cứ rối ù lên không chủ đích. Đầu óc tôi tua nhanh những dữ kiện về An Vi mà Hải Minh đã nạp vào não mình…

 

Đó là…câu chuyện của cô ấy… câu chuyện quá thiếu tính… yên bình…

 

An Vi là người Bắc. Cái giọng Nam đặc sệt của cô ấy khiến tôi chẳng mảy may nghi ngờ rằng, cô ấy có gốc gác ở một nơi xa xôi nào khác ngoài Sài Gòn. Nhưng trên thực tế, An Vi lại là người Nam Định. Cô ấy thậm chí chẳng có bố mẹ ở Mỹ và hoàn toàn không có ai chu cấp gì từ năm lớp 7, như tất cả những điều mà cô ấy cố gắng miêu tả, tạo ra trong mắt bạn bè mình.

 

Đúng là, An Vi đã phải tự lập từ năm 14 tuổi tại mảnh đất này. Song, tự lập theo đúng nghĩa của từ này là… không nơi nương tựa và đầy côi cút. Nếu tôi là một nhà văn, tôi sẽ viết lại cuộc đời An Vi. Cái chết này có lẽ là cái kết không hợp lý cho câu chuyện ấy.

Bạn gặp một cô gái xinh đẹp trên phố, với khuôn mặt hay cười và bề ngoài quyến rũ. Tất cả những gì mà bạn nhìn thấy là vẻ bề ngoài ấy, còn về quá khứ và sự thật đằng sau đó, bạn sẽ tự thêu dệt nó một cách hợp lý cho mình. Bởi bạn chẳng có lý do gì mà phải nghĩ rằng, sau khuôn mặt ấy là biển hồ mênh mông song vỗ. Chúng ta thường sống vô tâm như vậy. Áp đặt những đánh giá chủ quan qua những cái nhìn đầu tiên về người khác, chẳng bao giờ tim hiểu rõ một người… Chúng ta… sống vô tình hơn chúng ta tưởng.

Tất cả bạn bè của An Vi và ngay cả tôi nữa, chẳng bao giờ để tâm đến thế giới nội tâm cồn cào của AN Vi mà đến bây giờ khi cô ấy chết đi mới dần dần hé lộ.

An Vi sinh trưởng trong một gia đình làm nghệ thuật tại Nam Định. Đó là một thành phố chẳng mấy ồn ào. Bố Vi làm quản lý của một rạp hát, còn mẹ là biên đạo múa. Cuộc sống của họ bình lặng trôi qua với gia đình 4 người nho nhỏ. An Vi có người em trai kém mình 4 tuổi, rất dễ thương.

Cô được đi học ballet từ nhỏ. Môn nghệ thuật này vào những năm 90 không mấy phổ cập ở nơi mà An Vi sống. Thế nên, rất ít người theo học. Vì thế mà An Vi có nhiều cơ hội đi biểu diễn và gặp gỡ rất nhiều người. Cộng thêm vẻ ngoài dễ thương, An Vi có thể xem là cô bé được yêu thương nhất thành phố với vô vàn giải thưởng.

Năm An Vi học lớp hai, có một người bạn của gia đình, là nhà báo của một tờ báo lớn xuống Nam Định chơi. Thấy cô bé xinh xắn, người này đã chụp một bộ hình cho An Vi làm kỷ niệm trong bộ đồ ballet trắng rất xinh của cô bé.

Vài tháng sau, mọi chuyện trở nên tồi tệ, khi những hình ảnh ấy vô tình được sử dụng làm hình minh họa cho một loạt phóng sự về “hiếp dâm trẻ em” của tờ báo nọ. Trong bài báo đó, người ta nói về chuyện cha lạm dụng tình dục của con gái, một điều quá tai hại trong xã hội ngày đó ( và cho đến tận bây giờ ). Hình của cô bé An Vi ôm tay làm động tác xong vòng được nhìn thấy rất rõ trong bộ đồ ballet bó sát. Phía dưới tấm hình có một dòng ghi chú nhỏ: “Những nụ cười hồn nhiên của bé gái này liệu có bị người cha nhẫn tâm dập tắt?”

Ngay lập tức, bài báo trở thành đề tài nóng hổi ở khắp thành phố. Không chỉ bởi nội dung nhức nhối của nó, mà còn bởi bức hình của con gái quản lý rạp hát… Người ta bắt đầu lên án gay gắt cha của An Vi vì đã… lạm dụng con gái mình.

 

Mặc cho gia đình An Vi ra sức giải thích và đính chính, nhưng không một ai tin cả. Cha của An Vi gọi cho người bạn nọ, yêu cầu họ đăng bài giải thích hình ảnh trên, thì chỉ nhận được một lời xin lỗi cỏn con và những thông tin không đáp trả. Người đó nói chỉ là hình minh họa, không có gì to tát cả. Đơn giản vậy thôi mà cuộc sống gia đình An Vi đã rẽ sang một ngả khác hoàn toàn… Người ta có thể phá hủy cuộc đời của một con người, rồi lẳng lặng nói một câu xin lỗi vô tư là thế?

Suốt năm lớp 2 đó, An Vi không thể chịu nổ áp lực của sự thương hại. Bạn bè cùng lớp nhìn An Vi mỉa mai. Thầy cô thì luôn gọi lên văn phòng tâm sự và an ủi… An Vi hãy cố vượt qua hoàn cảnh. Đã nhiều lần cô bé khóc thét nói không có chuyện đó. Nhưng mọi người thay vì tin vào lời nói đó của cô gái nhỏ, thì chỉ lặng lẽ lắc đầu… thương con bé vì đâu mà ra nông nỗi ấy… Họ lúc nào cũng có thái độ… : “Đừng chối, chúng tôi hiểu mà!”

 

Cuối lớp hai, An Vi phải chuyển trường vì không chịu nổi sức ép đó. NHưng khi sang trường mới thì mọi chuyện cũng không có gì tốt hơn. Câu chuyện nổi tiếng về cô bé lớp 2 bị cha lạm dụng đã lan hết thành phố… Lại những tháng ngày khổ sở vì được… chở che một cách quá lố của thầy cô bạn bè… An Vi gần như bị hoảng sợ. Cô bé đã phải nghỉ học một năm do tâm thần không ổn định bởi “sự tỏ ra hiểu biết” một cách rất nguy hiểm của những người xung quanh mình.

 

Mọi chuyện không dừng lại ở đó, gia đình An Vi phải chuyển nhà ba lần trong vòng một năm. Bà nội cô bé vì không chịu được rèm pha thiên hạ mà sinh bệnh rồi sớm qua đời. Bà ra đi để lại nỗi dằn vặt khôn nguôi trong lòng cha An Vi. Ông đã nghỉ việc sau sự cố đó do không chịu nổi áp lực từ dư luận. Họ chỉ trích ông không ngừng về hành vi đồi bại. Ông bị kỷ luật tại nơi làm việc với những bảng cáo trạng không tên. Mọi thứ đều đi xuống cho dù gia đình An Vi đã cố gắng tìm lại công bằng ở khắp nơi, nhưng bất lực. Cha An Vi trở nên ngập chìm trong rượu chè… Một mình mẹ An Vi phải lặn lội kiếm sống nuôi hai chị em và người chồng nghiện ngập. An Vi lớn lên trong sự hoảng loạn không ngừng đó. Cô luôn cố gắng để gồng gánh mọi thứ cùng với mẹ. Sống trong cuộc sống bần hàn, mệt mỏi. Mẹ An Vi lâm bệnh rồi qua đời năm cô học lớp 7. Cha An Vi cũng lặng lẽ ra đi sau một năm chiến đấu với bệnh ung thư gan.

 

Sau sự ra đi của cha mẹ, hai chị em An Vi sống chung với gia đình nhà ngoại. Nhưng vì thương xót con gái mình, ông bà ngoại cảm thấy vô cùng ác cảm với An Vi. Con bé là tác nhân gây ra tất cả mọi thứ. Nếu không có tấm hình đó trên báo, thì gia đình nó đâu ra nông nỗi này? Sống trong đay nghiến và sự ghẻ lạnh ấy… An Vi lặng lẽ thu xếp đồ đạc, ăn trộm tiền của dì… Trốn lên Hà Nội và chạy theo xe đò vào tới Sài Gòn… Từ đó, cô không còn một chút liên quan nào tới em trai của mình nữa… Và dường như, gia đình An Vi cũng không có ý định tìm kiếm một đứa trẻ lạc dòng như cô.

 

Những định kiến xã hội, sự bảo thủ của lòng người…đã khiến một cuộc đời đi lạc…

 

An Vi đã có một tuổi thơ lăn lội nơi xa xứ. Cô ăn xin và thậm chí ăn cắp để sống lăn lóc ở thành phố nhộn nhịp này… Ngày qua ngày, An Vi tìm mọi cách để sinh tồn và học cách lãng quên quá khứ. Cô chẳng còn nhớ gì nữa về những chuyện đã qua… An Vi sống gai góc, gai góc lắm…

 

Da cô đen sạm lại trong những ngày vất vưởng nắng nôi phố phường. Bị đánh bầm dập những lần giật đồ bị người ta tóm được. Hai lần bị bắt vào trại cải tạo thanh thiếu niên hư hỗn. An Vi trở thành đứa con bất trị của đường phố từ lúc nào không hay…

 

Cuộc đời An Vi là một đoạn phim tua quá nhanh, càng xem càng trở nên nghẹn ngào không đuổi kịp. Mọi thứ cứ dồn dập như thể quá vô lý nếu xảy ra như thế…

 

17 tuổi, An Vi theo một vài người bạn, làm lính chạy hàng buôn lậu phụ tùng xe từ Campuchia về Việt Nam. Dù tôi không nghĩ rằng, chỉ buôn lậu thôi cũng có thể mau chóng trở nên giàu có. Song, tôi không có cách lý giải nào tốt hơn cho tất cả mọi chuyện, ngoài việc lắng nghe Hải Minh kể lại. Đó là những ngày tháng phiêu lưu đầy mạo hiểm. Còn vì sao An Vi có được số tài sản mà không phải cô gái ở tuổi 27 nào cũng có thể có được, từ một đứa trẻ vất vưởng của phố phường… thì Hải Minh không nói một cách sâu sát. Anh ta làm luật sư riêng cho những thương vụ làm ăn và luồn lách luật pháp của An Vi đã được 5 năm. Cuộc sống của An Vi có quá nhiều nội tình luẩn quẩn… Đó là một góc khuất mà suốt hai năm nay, quen biết và chung sống cùng An Vi tôi không hề nhìn thấy.

 

Trong suốt hai năm chúng tôi sống cùng nhau, An Vi luôn là một cô gái ngông cuồng. Tôi luôn thấy cô ấy giống như hầu hết những tiểu thư con nhà giàu được cha mẹ chiều chuộng và đầu tư quá mức. An Vi cặp kè với rất nhiều chàng trai, tiêu xài cũng vô cùng hoang phí. Tính tình phóng khoáng, nhiều bạn bè vì sống không chi ly, có phần hơi dễ dãi. Gặp bạn bè, lúc nào cũng cười nói sảng khoái như thể chẳng có gì ưu lo.

 

Có thể, tôi đã quá vô tâm? Hay An Vi giấu giếm quá kỹ những gì về cô ấy để tôi không thể nào nhìn thấy nổi.

 

Vừa suy nghĩ, tôi vừa cầm cuốn băng mà người ta đưa lại tại đồn cảnh sát. Vẫn những suy nghĩ rối bời làm tả tơi trí óc. Tôi bật khóc.

 

Bỗng, có tiếng mở cửa lạch cạch. Tôi giật mình đứng dậy. Tôi đã khóa cửa rồi cơ mà?

 

Liệu còn ai khác có chìa khóa của căn nhà này ư?

 

Không ai khác.

 

Đó chính là Duy Anh – bạn trai của tôi.

 

[ Còn nữa…]

 

 

vuong phi thoi hien dai, truyện tự sát của gào, lanh cung thai tu phi full, doc truyen tinh duc mien phi, truyện của gào, vuong phi thoi hien dai full, truyện gào, Truyen hop dong tinh nhan, chi ton thieu nien vuong, cam xuc ve con vat nuoi