Nhật thực Chương 1 BỨC THƯ CUỐI CÙNG

+1 để truyện được tải nhanh hơn | >>>

Bella,
Em không hiểu tại sao chị lại nhờ chú Charlie đưa mấy bức thư tay cho bố em, hệt như chúng ta đang là học trò lớp hai vậy – nếu em muốn nói chuyện với chị, em sẽ trả lời.
Chị cứ quyết định đi, chị nhé. Chị không thể sống nước đôi như vậy được, chị không thế cứ…
Chuyện về “những kẻ tử thù” xem ra làm khó cho chị
Chị, em vẫn biết mình là kẻ quê kệch, nhưng em không thể sống khác.
Chúng ta không thể là bạn chừng nào mà chị vẫn còn ở bên cái bọn…
Nếu em cứ nghĩ mãi về chị thì mọi thứ sẽ càng tệ hơn, vậy nên chị đừng viết nữa
Vânggg em cũng rất nhớ chị. Nhớ nhiều lắm. Nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả. Em xin lỗi.
Jacob
Tôi khẽ lướt tay lên mặt giấy, cảm nhận rõ mồn một những nét hằn, nơoi người bạn nhỏ ấn mạnh cây bút muốn thủng cả giấy. Trước những dấu hiệu rành rành ấy, tôi có thể dễ dàng mường tượng ra được cảnh viết thư hồi âm của Jacob – câu ta quệch quạc ngoáy bút viết những lời lẽ tràn đầy nỗi tức giận, rồi sau đó gạch lấy gạch để những dòng chữ không vừa ý, mà cũng có khi cây bút nhỏ bé ấy đã bị bẻ gãy vụn trong bàn tay to lớn của cậu ta rồi cũng nên; đó là lý do vì sao lại có những đốm mực, tôi cho là như vậy. Tôi cũng có thể hình dung được nỗi thất vọng đã kéo xệch đôi lông mày của cậu ấy lại với nhau, và vò nhăn vầng trán của cậu lại thế nào. Nếu mà tôi có mặc ở đó, hẳn tôi đã phải phì cười rồi. Đừng để mình bị xuất huyết não đấy, Jacob – Chắc chắn tôi sẽ nói với cậu bạn nhỏ như thế – Muốn nói gì thì cứ nói huỵch tẹc ra cho rồi.
Ấy vậy mà vào đúng lúc này đây, khi nhẩm đọc lại những gì bản thân đã lưu vào bộ nhớ, tôi chẳng thể nào cười nổi. Câu trả lời của người bạn nhỏ cho bức thư thống thiết của tôi – được ngài cảnh sát trưởng chuyền qua tay ông Billy, để ông Billy đưa lại cho cậu, lòng vòng chẳng khác gì cách cư xử của học trò lớp hai, đúng như cậu bạn nhìn nhận – chẳng hề khiến tôi ngạc nhiên. Thậm chí tôi còn biết được cả nội dung bức thư trước khi mở nó ra đọc nữa.
Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là mỗi hàng chữ bị gạch đi ấy đã làm cho tôi đau đớn thấu tận tâm can – cơ hồ như những lời lẽ ấy là những lưỡi dao khứa vào da thịt. Và đau đớn hơn nữa là đằng sau khởi nguồn uất hận đó của cậu bạn nhỏ chính là nỗi buồn tê tái; nỗi đau của Jacob đã khoét sâu vào tận hồn tôi, sâu hơn cả nỗi đau của chính bản thân tôi nữa.
Đang suy nghĩ mông lung, tôi chợt nhận ra một mùi khói không lẫn vào đâu được đang toả ra từ căn bếp. Giả như đây là khói ở nhà khác, ắt hẳn vị hàng xóm bất cẩn đó cũng chẳng thể khiến cho tôi phải khiếp đảm đến thế này.
Nhét vội tờ giấy nhăn nhúm vào túi quần sau, tôi ba chân bốn cẳng phóng như bay xuống lầu.
“Bộp” – ôi trời ơi, món sốt dùng cho spaghetti của ngày cảnh sát trưởng trong lò vi ba đã bắt đầu biểu tình bằng phát nổ đầu tiên… Nhanh như cắt, tôi giật phắt lấy cửa lò, lôi hộp sốt ra ngoài.
-Bố đã làm gì sai à? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi.
-Bố cần phải mở nắp ra trước mới đúng. Đồ kim loại thì không được để vào lò vi ba – Vừa nói, tôi vừa mở nắp hộp, trút một nửa chỗ sốt vào cái chén, sau đó đặt chén vào trong lò vi ba, không quên cất chỗ sốt còn lại vào trong tủ lạnh; xong xuôi, tôi đặt thời gian, và nhấn nút khởi động.
Ngài cảnh sát trưởng mím chặt môi lại, lẳng lặng quan sát tôi từ nãy đến giờ.
-Bố nấu mì như vậy có đúng không con?
Bố vừa dứt lời, tôi đưa mắt chiếu thẳng vào cái xoong đang đặt trên bếp lò – nơi khởi nguồn của thứ mùi đã đánh động mối hoảng loạn trong tôi.
-Bố phải đảo đều – Tôi trả lời một cách nhẹ nhàng rồi với tay lấy muỗng, cố gắng khuấy vắt mì đang sôi bám dính lấy đáy nồi lên.
Ngài cảnh sát trưởng thở dài.
-Tất cả chuyện này là sao vậy hả bố? – Tôi cất tiếng hỏi.
Ngài cảnh sát trưởng khoanh tay lại trước ngực, mắt chuyển hướng ra phía cửa sổ, đăm đăm ngó vào màn mưa.
-Bố chẳng hiểu con nói gì cả – Ngài cảnh sát trường làu bàu.
Tôi không tránh khỏi bối rối. Bố phải vào bếp ư? Như vậy là sao? Edward đâu có ở đây; thường thường, bố vẫn tỏ rõ “thái độ thù địch” của mình cho “bạn trai” của tôi hiểu, bố làm đủ mọi cách, từ nói năng cho đến hành động… Tất cả đều chỉ nhằm bộc lộ mỗi một quan điểm duy nhất là “mi không được đón tiếp ở nhà ta” đối với anh. Tất nhiên, mọi nỗ lực của bố hoàn toàn không cần thiết – bởi lẽ chẳng cần có những “màn biểu diễn” đó, Edward vẫn có thể biết được chính xác bố đang nghĩa gì.
Tôi vẫn không ngừng khuấy mì, trong lòng chợt dậy lên những đợt sóng xôn xao quen thuộc khi nghĩ đến cái từ bạn trai kia. Đó không phải là một từ chính xác, chẳng chính xác một chút nào. Tôi cần một từ mang hàm ý vĩnh cửu hơn… Nhưng những từ như vận mệnh hay số phận, trong những cuộc trò chuyện thông thường, nghe thấy cường điệu quá.
Trong ý nghĩ của Edward thì lại có một từ khác, và chính cái từ đó là nguồn gốc của những đợt sóng lòng tôi đang cảm nhận đây. Hai hàm răng của tôi nghiến lại khi nghĩ đến từ đó.
Vị hôn thê. Ôi trời ơi. Tôi rùng mình.
-Con đã quên cái gì rồi chăng? Bố phải nấu bữa tối từ khi nào vậy ạ? – Tôi bày tỏ nỗi thắc mắc của mình trong lúc vẫn không ngừng tay. Những sợ mì cứ thế mấp mô trong nước sôi theo từng động tác khuấy của tôi – Hay là cố gắng nấu cho được bữa tối. Con nói như vậy thì chắc là đúng hơn.
Ngài cảnh sát trưởng nhún vai, đáp trả:
-Chẳng thấy điều luật nào nói rằng bố không được phép nấu ăn trong nhà mình cả.
-Rồi bố sẽ biết – Tôi đáp lời bố rồi toét miệng ra cười, mắt liếc nhìn chiếc huy hiệu gắn trên áo da bố đang mặc.
-Haha. Hay đấy – Vừa nói, ngài cảnh sát trưởng vừa cởi ngay chiếc áo ra, cơ hồ như tia nhìn của tôi đã khiến “ngài” nhớ lại rằng “ngài” vẫn còn đang mặc chiếc áo công vụ. Rất nhanh nhẹn, ngài cảnh sát trưởng treo áo lên móc, chiếc móc chuyên giữ các vật dụng của riêng “ngài”. Cái thắt lưng giắt súng vẫn nằm yên lặng lẽ ở đấy – mấy tuần vừa rồi, ngài cảnh sát trưởng tự cảm thấy không cần phải mang nó đến sở làm. Thị trấn Forks, nó thuộc tiểu bang Washington, đã không còn những vụ mất tích động trời; cũng như những con sói khổng lồ, bí hiểm trong những cánh rừng bạt ngàn, tứ thời rả rích, mịt mùng những mưa là mưa, tự nhiên cũng biến đi đằng nào mất không một vết tích…
Tôi lẳng lặng đảo mì, đoán rằng ngài cảnh sát trưởng thể nào cũng sẽ đi loanh quanh và ta thán về những điều khiến “ngài” phiền muộn. Là đoán định vậy thôi chứ kì thực, ngài cảnh sát trưởng nhà tôi không phải tuýp đàn ông nhiều lời. Mỗi khi sắp xếp ngồi được vào bàn ăn tối với đứa con gái cưng quý của “ngài”, phải cố gắng lắm “ngài” mới có thể mở lời trò chuyện, và lúc ấy, vốn liếng từ ngữ của “ngài” mơói được dịp bộc lộ ra… Chúng chẳng được là bao!
Như thường lệ, tôi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ – đây là điều mà cứ vào tầm này, phút này, tôi lại thực hiện một lần. Không còn đầy ba mươi phút nữa…
Buổi chiều là khoảng thời gian “gian khổ” nhất của tôi trong ngày. Kể từ ngày người bạn thân nhất của tôi (cũng là người sói) – Jacob Black – bán đứng tôi, bằng cách kể với bố tôi chuyện tôi lén lút tập đi xe máy – một sự phản bội hòng để cho tôi bị “cấm cung”, để cho tôi không còn được ở bên “bạn trai” của tôi (và cũng là một ma-cà-rồng), Edward Cullen. Edward chỉ được phép gặp tôi vào buổi tối, từ bảy giờ đến chín giờ ba mươi phút, còn địa điểm lúc nào cũng là… ở ngay trong nhà tôi, mà phải dưới sự kiểm soát gắt gao của ngài cảnh sát trưởng… với đôi mắt lúc nào cũng mang hình viên đạn của “ngài”.
Đây là sự trừng phạt thuộc vào loại “bên tám lạng, bên nửa cân” đối với tội lỗi mà tôi đã gây ra, ấy là dám bỏ nhà ra đi tới ba ngày liền không một lời giải thích, rồi cộng thêm cái vụ dám lao đầu ra khỏi vách đá nữa.
Lẽ tất nhiên là tôi vẫn thường xuyên gặp Edward ở trường, ngài cảnh sát trưởng chẳng thể nào nhúng tay vào ngăn chặc việc đó được. Và rồi hầu như tới nào anh cũng có mặt ở trong phòng riêng của tôi, lại cũng là lẽ tất nhiên, ngài cảnh sát trưởng không bao giờ biết được chuyện đó. Năng lực chạy, nhảy, trèo tường của anh qua cửa sổ tầng hai của phòng tôi cũng cừ khôi y hệt năng lực đọc suy nghĩ trong đầu ngài cảnh sát trưởng của anh vậy: êm ru, không một tiếng động.
Buổi chiều là khoảng thời gian duy nhất tôi phải xa Edward, đó cũng là khoảng thời gian tôi đứng ngồi không yên, và cũng là khoảng thời gian dài nhất, trôi chậm nhất trong ngày. Tuy nhiên, tôi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám thở than lấy một lời – bởi lẽ – tôi biết chính tôi là nguyên nhân của hình phạt đó, và tổn thương thêm một lần nữa, nếu như tôi dọn ra khỏi nhà, nhất là cuộc chia ly vĩnh viễn với người thân, mà bố tôi không hề hay biết, đang bắt đầu lượn lờ xâm nhập vào thế giới của tôi.
Ngài cảnh sát trưởng làu bàu ngồi vào bàn, sẵn ngay đó có một tờ báo âm ẩm nước, “ngài” buồn tay giở ra xem; và chỉ vài giây sau, “ngài” bắt đầu lên tiếng chê bai.
-Con không hiểu tại sao bố lại xem tin tức. Nó chỉ khiến cho bố bực mình thêm mà thôi.
Ngài cảnh sát trưởng phớt lờ tôi, vẫn tiếp tục càu nhàu về nội dung của tờ báo đang nằm trong tay mình.
-Đây là lí do vì sao mọi người lại muốn sống ở thị trấn nhỏ đấy! Buồn cười thật.
-Mấy thành phố lớn lại có gì bất ổn hả bố?
-Settle đang trên đường vươn tới “danh hiệu” cứ điểm giết chóc của đất nước mình đó. Trong hai tuần qua đã có tới năm vụ giết người mà chưa giải quyết được vụ nào. Con có hình dung nổi cuộc sống ở một thành phố như vậy không?
-Trong danh sách những vùng vó tỷ lệ giết người cao thì Phoenix đứng cao hơn Settle mà bố. Và con cũng đã sống ở nơi đó rồi – (Nhưng chưa bao giờ con suýt trở thành nạn nhân của vụ giết người nào cả… cho đến khi con chuyển đến cái thị trấn an toàn bé nhỏ của bố) Và hiện tại thì tên tôi cũng đang hiện diện trong vài… danh sách những nhân vật sẽ bị sát hại… Chiếc thìa trong tay tôi bất chợt rung rẩy, nước trong nôòi bỗng nổi những làn sóng nhỏ.
-Hừ hừ, công lao của bố, chẳng ai có thể trả nổi – Ngài cảnh sát trưởng “kết luận”.
Cứ thế, tôi hì hụi nấu bữa ăn tối và chuẩn bị mọi thứ để dọn ra bàn; tôi dùng dao có răng cưa để cắt đôi phần mì cho ngài cảnh sát trưởng và cho mình, còn “ngài” thì quan sát mọi động tĩnh của tôi với thái độ ngượng ngùng và lúng túng. Cuối cùng “ngài” cũng nghĩ được một cách phụ tôi, đó là rưới sốt lên mì rồi trộn đều. Làm bộ ngây ngô, nhưng không đến nỗi thái quá, tôi “bắt chước” làm y như “ngài”. Sau đó, cả hai bố con im lặng ngồi ăn. Bố tôi tiếp tục để mắt lên tờ báo, còn tôi thì chộp ngay lấy bản sao quyển Đỉnh gió hú của mình. Tội nghiệp cho quyển sách, nó đã bị giở tới giở lui đến muốn hư cả bìa, rách cả trang; lúc sáng sớm, khi ngồi ăn ở bàn, tôi đã để nó ở đây, và bây giờ thì tôi muốn thả hồn mình về xứ sở sương mù Anh quốc hồi thế kỷ thứ mười chính… trong khi chờ đợi ngài cảnh sát trưởng mở lời.
Đúng lúc đọc đến phần Heathcliff trở về thì “ngài” hắng giọng và ném xoạch tờ báo xuống sàn nhà.
-Được rồi – Bố tôi lên tiếng – Bố có lý do để làm việc này – Vừa nói bố vừa dùng nĩa khoả khoả lên phần mì đầy sốt – Bố muốn nói chuyện với con.
Bố vừa dứt lời, tôi đặt ngay quyển sách sang một bên; “phạch”, quyển sách dày đóng lại khá ồn ã.
-Bố cứ tự nhiên đặt thẳng vấn để đi ạ.
Ngài cảnh sát trưởng gật đầu, đôi lông mày nhíu sát vào nhau.
-Ừ. Lần sau bố sẽ nhớ. Thật ra, bố nghĩ rằng nếu không cho con nấu nướng thì con sẽ mềm lòng.
Không kìm được, tôi phá ra cười khúc khích.
-Vâng, bố đã thành công rồi – tài nghệ nấu nướng của bố đã khiến cho con mềm ra như kẹo dẻo rồi đây. Bố ơi, bố đang có chuyện gì phải không?
-Ừm, chuyện về thằng Jacob.
Tôi cảm nhận rất rõ rằng mặt của mình đang đanh lại.
-Cậu ta làm sao vậy hả bố? – Tôi hỏi, đôi môi cứng đờ.
-Bình tĩnh nào, Bells. Bố biết rằng con vẫn còn buồn về chuyện thằng bé mách bố về con, nhưng mà nó làm thế là đúng. Nó phải có trách nhiệm.
-Trách… h… h nhiệm… m… m – Tôi trố mắt, lặp lại lời bố một cách mỉa mai – Vân. Thế thì cậu ta làm sao ạ?
Và câu hỏi thốt ra một cách tự nhiên ấy cứ lặp đi lặp ại trong đầu tôi, vậy là có chuyện rồi, lại là chuyện không nhỏ. Jacob làm sao kia? Tôi sẽ phải làm gì với cậu ta? Người bạn thân nhất của tôi giờ đã… ra sao nhỉ? Trở thành kẻ thù của tôi rồi sao? Bất giác tôi co rúm người lại.
Gương mặt của ngài cảnh sát trưởng tức thì trở nên cảnh giác:
-Đừng có giận bố, được không?
-Giận ư?
-Ừm, cũng là chuyện về Edward nữa.
Đôi mắt tôi tất nhiên là sa sầm xuống.
Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng trở nên gay gắt hơn:
-Bố đã cho phép nó vào nhà ta, có phải vậy không?
-Vâng – Tôi xác nhận – Bố có cho phép anh ấy được vào nhà ta một lúc. Vâng, và thi thoảng bố cũng có cho con được ra ngoài một lúc nữa – Tôi tiếp tục nói… một cách ma mãnh; tất nhiên là tôi biết mình sẽ còn tiếp tục bị cấm cung dài dài cho đến hết năm học – Và con vẫn tuân thủ đúng luật lệ thời gian mà.
-Ừm, thì bố đang nói đến chuyện đó… – Chưa nói hết câu, gương mặt của ngài cảnh sát trưởng bỗng bành ra với một nụ cười tít cả mắt; trong giây phút ấy, bố tôi trong trẻ lại những hai mươi tuổi.
Hình như trong nụ cười đó có ẩn hiện một tia sáng le lói thì phải, song, tôi vẫn chậm rãi, rành rọt đáp lời:
-Con thấy khó hiểu quá bố à. Chúng ta đang nói về Jacob, hay Edward, hay là chuyện con bị cấm không được ra khỏi cửa?
Nụ cười tươi rói của người đang ngồi đối diện với tôi lại được dịp loé sáng:
-Cả ba chuyện đó.
-Làm sao mà chúng liên quan đến nhau được ạ? – Tôi không thể không hỏi lại, bắt đầu chú ý hơn.
-Thôi được rồi – Ngài cảnh sát trưởng thở dài, giơ cả hai tay lên như thể đang đầu hàng – Bố nghĩ rằng con xứng đáng được tha sớm vì đã tỏ ra rất ngoan. Ở lứa tuổi thanh thiếu niên như con mà bền bỉ chịu đựng được như thế kế ra cũng đáng nể lắm.
Hả? Giọng nói cũng như đôi lông mày của tôi tức thời nhướng cao lên.
-Thật vậy sao bố? Con được tự do rồi ư?
Nhưng vì sao lại như thế được nhỉ? Tôi vẫn đinh ninh rằng mình sẽ còn phải ru rú ở nhà dài dài, trừ khi là khăn gói ra khỏi nhà; vả lại, Edward cũng đâu có thu lượm được gì từ những suy nghĩ của bố… Và kia, ngài cảnh sát trưởng giơ một ngón tay lên:
-Tất nhiên là có điều kiện.
Bố vừa dứt lời, bao háo hức trong tôi đột ngột biến đi đằng nào mất tăm.
-Thật không thể nào tưởng tượng ra được – Tôi rên rỉ.
-Bella, đây là lời đề nghị hơn là một lời yêu cầu, như thế được chưa? Con được tự do làm những gì con muốn. Nhưng bố hy vọng rằng con dùng quyền tự do đó một… cách sáng suốt
-Bố nói như vậy là sao ạ?
Ngài cảnh sát trưởng lại thở dài, nói:
-Bố biết lúc nào con cũng chỉ muốn dành thời gian cho Edward…
-Con cũng dành thời gian cho cả Alice nữa mà bố – Tôi xen ngay vào. Em gái của Edward thì không bị ràng buộc giờ giấc đến thăm tôi. Cô bạn ấy đến và đi lúc nào cũng được. Cô bạn rất có tài thuyết phục ngài cảnh sát trưởng.
-Đúng vậy – Bố tôi thừa nhận – Nhưng ngoài lũ trẻ nhà Cullen ra, con cũng còn có những bạn bè khác, Bella. Con đã từng… như thế còn gì.
Im lặng. Bố con tôi nhìn nhau, dễ có đến cả một lúc lâu.
-Lần cuối cùng con còn nói chuyện với Angela Weber là khi nào? – Cuối cùng, bố lên tiếng hỏi tôi bằng một giọng hơi sẵng.
-Da, thứ sau, trong giờ ăn trưa ạ – Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.
Trước khi Edward trở về, các bạn học của tôi đã chính thức phân thành hai nhóm. Tôi đặt biệt danh cho hai nhóm này là nhóm thiện và nhóm tà. Tôi cũng thường gọi là nhóm chúng tôi và nhóm bọn họ. Nhóm thiện gồm có Angela, người bạn trai đứng đắn của cô – Ben Cheney – và Mike Newton; ba người bạn này đã rộng lượng bỏ qua những hành vi kỳ quái của tôi khi Edward bỏ đi. Phe bọn họ thì có Lauren Mallory là nòng cốt, và hầu hết những người còn lại, trong đó có cả cô bạn đầu tiên tôi quen khi mới chân ướt chân ráo đến Forks; Jessica Stanley có vẻ như vẫn còn muốn tiếp tục hành trình chống lại Bella.
Edward trở lại, sự chia rẽ ấy lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Sự trở về của Edward đã làm sứt mẻ tình bạn nơi Mike, nhưng cô bạn Angela thì vẫn kiên định trong tình cảm, và Ben thì tất nhiên là cùng phe với cô ấy. Dù cho hầu hết học sinh trong trường đều ác cảm với nhà Cullen, nhưng hôm nào, trong giờ ăn trưa, Angela cũng nhiệt thành chọn ngồi bên cạnh Alice. Sau vài tuần, có vẻ như Angela đã rất thích cái chỗ ngồi ấy. Quả thật khó lòng mà cưỡng lại được sức hút của những người nhà Cullen – một khi đã để cho các thành viên của nhà ấy có cơ hội tiếp cận với mình.
-Thế khi ra khỏi trường thì sao? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi tới, cắt đứt cơn mơ màng của tôi.
-Tan trường, con có được gặp ai đâu bố. Con bị cấm cung mà, bố nhớ không? Với lại, Angela cũng có bạn trai nữa. Lúc nào bạn ấy cũng đi chơi với Ben. Nếu mà con được tự do thật… – Tôi nói thêm, giọng nói lẩn quất những nghi ngờ… – tụi con sẽ trở thành hai cặp.
-Ờ. Nhưng mà… – Ngài cảnh sát trưởng ngập ngừng – Con với Jake đã từng thân với nhau như hình với bóng, vậy mà bây giờ…
Tôi cắt ngang lời bố:
-Bố ơi, bố có thể đi thẳng vào vấn đề chính được không ạ? Chính xác thì điều kiện của bố là gì?
-Bố nghĩ rằng con không nên chỉ chơi với bạn trai rồi bỏ rơi tất cả bạn bè của mình, Bella ạ – Ngài cảnh sát trưởng trả lời bằng một giọng nghiêm khắc – Như thế thật không hay chút nào; bố nhận thấy nếu cuộc sống của con có chỗ cho những người bạn khác thì sẽ hoàn thiện hơn. Chuyện xảy ra vào tháng Chín năm ngoái…
Tôi bị rúng động toàn thân.
-Ừm – Ngài cảnh sát trưởng nói tiếp một cách dè chừng – Giả như khi ấy con có thêm những mối quan hệ khác, không cứ gì cái thằng Edward Cullen ấy, thì có lẻ sự thể đã không diễn ra như vậy.
-Nó cũng sẽ diễn ra y hệt như vậy thôi, bố ạ – Tôi lầm bầm đáp lời bố.
-Có thể là như thế, mà cũng có thể không.
-Vấn đề chính ấy… bố? – Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở ngài cảnh sát trưởng.
-Dùng tự do mới này để gặp gỡ các bạn khác. Phải sống hài hoà.
Tôi gật đầu một cách chậm rãi.
-Sống hài hoà là điều rất nên làm. Bố có chỉ định thời gian cụ thể nào cho con về việc gặp gỡ bạn bè không ạ?
Ngài cảnh sát trưởng nhăn nhó một lúc rồi lắc đầu:
-Bố không muốn chuyện này thành ra lằng nhằng rắc rối. Chỉ cần con đừng quên bạn bè là được…
Thật là khó xử đối với tôi vì phải đố́i diện với một tình huống dở khóc dở cười. Bạn bè của tôi… Vì sự an toàn của mọi người, sau ngày lể tốt nghiệp, tôi sẽ không bao giờ có thể gặp lại các bạn nữa.
Vậy thì cách tốt nhất tôi nên làm là gì? Trong lúc mà tôi còn có cơ hội, tôi sẽ dành nhiều thật nhiều thời gian cho các bạn, phải không? Hay chăng tôi nên lơi dần các mối quan hệ để tránh cuộc chia tay một cách đường đột? Bất chợt, tôi co rúm người lại trước ý nghĩ về sự lựa chọn thứ hai.
-… Đặc biệt là Jacob – Ngài cảnh sát trưởng nói thêm, trước khi tôi kịp nghĩ thêm những điều khác.
Thế thì lại càng tiến thoái lưỡng nan. Mãi đến một lúc lâu sau, tôi mới có thể cất nổi lời:
-Jacob, có lẽ… là khó.
-Nhà Black thân với nhà mình chẳng khác nào những người trong gia đình, Bella ạ – Bố tôi vặc lại, vừa tỏ ý nghiêm khắc lại vừa tỏ ý bảo ban – Vả lại, Jacob cũng đả từng là một người bạn rất rất tốt của con.
-Con biết điều ấy, bố ạ.
-Con không thấy nhớ nó sao? – Bố hỏi tới, giọng nói đượm màu thất vọng.
Cổ họng tôi hốt nhiên có cảm giác như bị sưng phồng; phải sau những hai lần thanh lọc lại cuống họng, tôi mới dám lên tiếng trả lời:
-Con rất nhớ cầu ấy – Tôi thật thà thừa nhận, mắt vẫn không ngước lên – Con nhớ cậu ấy nhiều lắm.
-Thế thì sao lại khó?
Đây không phải là điều có thể thẳng thắn bộc bạch được. Những người có thân phận bình thường – những người bình thường như bố và tôi – không thể hiểu được điều này, rằng trong lòng vũ trụ mà loài người đang sống đây vẫn âm thầm tồn tại một thế giới bí mật, một thế giới có đầy những truyền thuyết cùng các nhân vật huyền bí.
Tôi đã có cơ hội biết được về cái thế giới ấy – nên hiện thời đang bị vướng vào không ít các rắc rối, đó chính là cái giá mà tôi phải trả. Và tôi hoàn toàn không muốn bố cũng mắc mứu vào.
-Lòng Jacob… khác lắm, bố ạ – Tôi từ tốn giải thích – Con muốn nói rằng khác về tình bạnấy. Với Jake, có vẻ như tình bạn không bao giờ đủ – Tôi cố vòng vo những gì thuộc về sự thật và tất nhiên là không quan trọng, chẳng đáng kể gì so với cái sự thật rằng đội người sói của Jacob ghét cay ghét đắng gia đình ma-cà-rồng của Edward, nên vì thế mà ghét lây cả tôi, khi tôi có ý định trở thành một thành viên của nhà Cullen. Đây không phải là điều tôi có thể trình bày với Jacob qua thư tay, mà người bạn nhỏ cũng chẳng thèm nhận điện thoại của tôi nữa. Kế hoạch trò chuyện thẳng thắn với người sói của tôi rõ ràng là đã phản tác dụng, đem lại một dự cảm không tốt cho ma-cà-rồng.
-Edward không làm gì cản trở đến cuộc cạnh tranh lành mạnh này đấy chứ? – Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng chuyển sang cung bậc mỉa mai.
Tôi đáp lại “ngài” bằng một cái nhìn hậm hực:
-Chẳng có cuộc cạnh tranh nào cả, bố ạ.
-Con tránh mặt Jake như thế là làm tổn thương đến nó đấy. Nó thà chấp nhận làm bạn con còn hơn chẳng là gì cả.
Ôi trời ơi, bây giờ thì chuyển hoá thành tôi là người đang tránh mặt cậu ta cơ đấy!
-Con dám cam đoan với bố rằng Jake không hề muốn chúng con chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè – Những lời nói tự nhiên thốt ra ào ạt khỏi đôi môi của tôi – Bố lấy nguồn tin đó ở đâu ra vậy ạ?
Lúc này, ngài cảnh sát trưởng lúng túng thấy rõ.
-Hôm nay, bố và ông Billy có điểm qua…
-Bố và ông Billy sao mà hay bàn ra tán vào giống các cụ bà quá – Tôi không kìm nén được lời phàn nàn, bực dọc xọc mạnh cái nĩa vào phần mì quánh sốt của mình.
-Ông Billy rất lo cho Jacob – Ngài cảnh sát trưởng giải thích – Hiện giờ nó đang khổ sở lắm… Nó như người mất hồn ấy.
Tôi nhăn mặt lại, nhưng vẫn chú ý lắng nghe cho bằng hết lời của bố:
-Vậy mà ngày trước, sau khi gặp Jake, con lúc nào cũng tươi vui – Ngài cảnh sát trưởng thở dài.
-Bây giờ con cũng đang tươi vui đây – Tôi tức tối làu bàu trong miệng.
Và hốt nhiên, chính cái điểm đối chọi giữa nội dung lời nói và âm điệu giọng nói kia của tôi bất ngờ xua tan được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm trong gian nhà bếp. Ngài cảnh sát trưởng bỗng phá ra cười khanh khách, tôi cũng không kìm được, bật cười như nắc nẻ.
-Vâng, vâng – Tôi tán thành – Cần phải sống hài hoà.
-Nhưng phải có cả Jacob nữa cơ – ngài cảnh sát trưởng vẫn một mực khăng khăng.
-Con sẽ cố gắng.
-Ngoan lắm. Cần phải hoà đồng, Bella ạ. Và, ồ, đúng rồi, con có thư – Bố thông báo, kết thúc vấn đề một cách tự nhiên – Ở chỗ cái bếp lò ấy.
Nghe rõ là mình có thư, nhưng tôi vẫn cứ ngồi lỳ ra đấy, đầu óc rối tinh rối mù với những suy tưởng xoay quanh cái tên Jacob. Có lẽ cái thư ấy chỉ là tài liệu, hay quảng cái gì đó thôi. Hôm qua, tôi đả nhận được bưu kiện của mẹ rồi, nên hiện thời, tôi chẳng trông mong gì nữa cả.
Cuối cùng, ngài cảnh sát trưởng đẩy ghế ra khỏi bàn, nhổm người đứng dậy. “Ngài” bỏ đĩa vào bồn rửa chén, và trước khi vặn nước rửa đĩa, “ngài” sựng lại rồi đột ngột tung một cái phong bì dày cộp về phía cô con gái rượu. Phong thư trượt dài trên mặt bàn và đánh “kịch” vào khuỷu tay tôi.
-Ơ, à, con cảm ơn bố – Tôi lẩm bẩm, thầm ngạc nhiên trước thái độ sốt sắng của bố. Để xem nào, tôi liếc nhìn địa chỉ nơi gửi… Ôi trời ơi, là thư của Đại học Đông Nam Alaska – Nhanh thật đấy. Con cứ tưởng mình cũng đã lỡ kỳ hạn nộp đơn vào trường đại học này rồi chứ.
Ngài cảnh sát trưởng bật cười khúc khích.
Tôi lật cái phong bì lại, và nhìn bố chằm chằm:
-Có người mở rồi?
-Tại bố tò mò quá.
-Thường dân rất bất ngờ đấy, ngày cảnh sát trưởng ạ. Đây là tội liên bang chứ chẳng phải nhỏ gì đâu, thưa ngài.
-Thôi nào, con đọc đi.
Tôi rút lá thư ra, trong đó có một bảng chương trình về cái lớp học đã được gấp lại.
-Chúc mừng con gái – Ngài cảnh sát trưởng reo vui trước khi tôi kịp đọc một chữ nào – Cánh cửa trường đại học đầu tiên đã mở.
-Con cảm ơn bố.
-Bố con mình bàn đến chuyện học phí nhé. Bố đã dành dụm được một ít t…
-Không, không, không đâu bố. Con sẽ không đụng đến tiền phòng thân của bố đâu. Con cũng đã để dành tiền học đại học rồi – Lương hàng tháng của ngài cảnh sát trưởng đã chẳng được bao nhiêu rồi… thế nên “quỹ phúc lợi” của “ngài” ắt hẳn cũng bé tí teo thôi…
Ngài cảnh sát trưởng tức thì chau m ày lại:
-Cũng có vài nơi lấy học phí cao đấy, Bella. Bố muốn giúp con. Con không cần phải chọn học ở Alaska chỉ vì học phí rẻ đâu.
Rẻ ư, không, không hề rẻ một chút xíu nào. Nhưng được cái là nó ở xa, và thành phố Juneau thì trung mnình một năm có tới ba trăm hai mươi mốt ngày u ám, mây giăng đầy trời. Trước hết, đây là điều kiện tiên quyết của tôi, kế đến là của Edward.
-Con xoay xở được mà. Với lại, ở đó cũng có nhiều chương trình giúp đỡ tài chính. Vay dễ lắm, bố – Tôi hy vọng bố không nhìn ra được cái trò xạo xư này của mình. Sự thật thì chuyện cho vay hay giúp đỡ tài chính gì gì đó, tôi vẫn chưa tìm hiểu kỹ lắm.
-Vậy… – Ngài cảnh sát trưởng lại lên tiếng, nhưng rồi ngay tức khắc, “ngài” bặm môi lại, quay mặt đi.
-Vậy, sao hả bố?
-Không có gì. Chỉ là bố… – Bố tôi cau mày – Bố thắc mắc… không biết Edward có dự định gì trong năm tới?
-Ồ.
-Sao?
Cộc! Cộc! Cộc! Không gian chợt vang lên ba tiếng gõ cửa. Thật đúng lúc, âm thanh ấy vừa kịp cứu tôi thoát khỏi một bàn thua trông thấy. Ngài cảnh sát trưởng trố mắt ra nhìn, còn tôi thì vùng đứng bật dậy.
-Em đến đây! – Tôi nói to cùng lúc với tiếng lầm bầm của bố, hình như là “Mi đi đi cho ta nhờ” thì phải. Phớt lờ ngài cảnh sát trưởng, tôi ra mở cửa cho Edward.
Tôi nôn nóng một cách ngốc nghếch, giật mạnh cánh cửa như muốn phá – và, anh đang hiện hữu trước mặt tôi. Anh – điều kỳ diệu của lòng tôi.
Thời gian không hề khiến tôi vợi bớt nỗi say đắm trước vẻ quyến rũ trên gương mặt toàn bích của anh, tuy nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ xem mọi điều về anh là chuyện đương nhiên cả. Đôi mắt tôi lướt nhìn lên gương mặt trắng phau một cách lạ lùng, lần theo từng đường nét hoàn mỹ: đôi quai hàm góc cạnh; đôi môi cân đối, mềm mại – đang nở một nụ cười lúc nào cũng làm hút hồn người khác; sống mũi thẳng; hai gò má xương xương cùng vầng trán cao, phẳng lỳ – loà xoà trước trán mái tóc rối bù màu đồng thiếc đang sẫm lại vì mưa…
Và đôi mắt là nơi cuối cùng tôi gửi hồn mình vào, bởi lẽ tôi biết chắc chắn rằng khi nhìn vào đó, toàn bộ lý trí của tôi sẽ không còn hiện hữu trong đầu tôi nữa. Đôi mắt anh mở rộng, long lanh, ấm áp với gam màu vàng mật ong, dưới hàng mi dày đen nhánh. Cứ mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tôi lại cảm nhận được rất rõ rằng trong con người mình đang có sự đổi khác hẳn đi – cơ hồ như toàn bộ các đốt xương trong người tôi bỗng trở nên xốp như bọt biển… cùng một cảm giác hồi hộp khó tả. Cũng phải thôi, vì tôi đã quên mất động thái hô hấp là thế nào rồi. Và lúc này đây, tình trạng ấy đang diễn ra ở nơi tôi.
Đây là gương mặt mà bất cứ một nam người mẫu nào trên thế giới cũng phải ao ước được sở hữu, và sẵn lòng đánh đổi tất cả để có được. Tất nhiên, cái giá duy nhất phải trả và chỉ có một mà thôi, đó chính là linh hồn.
Không. Tôi không tin như vậy. Tôi cảm thấy là tội lỗi cho dẫu chỉ mới nghĩ đến điều đó mà thôi; và tôi cảm thấy vui – như tôi vẫn thường hay có cảm xúc này – khi nhận thức được rằng suy nghĩ của mình mãi mãi là một ẩn số đối với Edward.
Tôi nắm ngay lấy tay anh, muốn nấc lên khi những ngón tay lạnh giá của anh đan vào tay mình. Sự đụng chạm của anh đã thổi vào hồn tôi một nội niềm thanh thản đến tận cùng – nó giống như tôi đang phải chịu đựng một cơn đau, thế rồi bất ngờ cơn đau ấy vụt tan biến đi vậy.
-Anh – Tôi cười ngượng nghịu trước tiếng chào cụt lủn của mình.
Anh đưa nắm tay của chúng tôi lên, quệt nhẹ mu bàn tay của anh lên má tôi.
-Buổi chiều của em thế nào?
-Buồn tẻ lắm.
-Buổi chiều của anh cũng vậy.
Chúng tôi vẫn đan tay nhau, Edward lại dịch chuyển nắm tay của chúng tôi về phía anh. Đôi mắt anh nhắm nghiền khi chiếc mũi mơn nhẹ lên vùng da nơi cổ tay tôi, và rồi vẫn ở tư t hế trầm mặc ấy, anh khẽ mỉm cười. Có lần anh đả giải nghĩa như thế là thưởng thức hương thơm của một loại rượu vang chỉ có một không hai trên đời.
Tôi cũng ý thức được rằng đó là mùi máu trong cơ thể mình – với anh, nó ngọt ngào hơn tất cả các mùi máu khác, giống như rượu vang hảo hạng mà đặt bên cạnh nước hay rượu nhạt mùi vậy – khiến anh phải khổ sở vì khát. Nhưng bây giờ thì dường như anh không còn phải tránh né nhiều như hồi đầu nữa. Tôi lờ mờ nhận ra được rằng đằng sau hành động tưởng chừng như có vẻ rất dễ dàng ấy là một nỗ lực phi thường.
Tôi cũng ý thức được rằng đó là mùi máu trong cơ thể mình – với anh, nó ngọt ngào hơn tất cả các mùi máu khác, giống như rượu vang hảo hạng mà đặt bên cạnh nước hay rượu nhạt mùi vậy – khiến anh phải khổ sở vì khát. Nhưng bây giờ thì dường như anh không còn phải tránh né nhiều như hồi đầu nữa. Tôi lờ mờ nhận ra được rằng đằng sau hành động tưởng chừng như có vẻ rất dễ dàng ấy là một nỗ lực phi thường.
Và chính cái nghị lực ấy của anh không lúc nào khiến tôi thôi buồn. Nhưng giờ thì tôi đã có thể tự an ủi mình được rồi, rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ không còn khiến anh phải khổ sở như thế này nữa.
“Thịch, thịch, thịch, thịch…” Tiếng nện chân của ngài cảnh sát trưởng vang vọng đến tai tôi, vẫn là thứ tiếng động quen thuộc biểu hiện cho sự khó chịu của “ngài” đối với vị khách của chúng tôi. Mở bừng mắt, Edward hạ nắm tay của chúng tôi xuống, nhưng vẫn giữ nguyên hiện trạng đan tay với tôi.
-Cháu chào ông, thưa ông Charlie – Lúc nào Edward cũng giữ phép lịch sự theo đúng nghĩa, dù rằng ngài cảnh sát trưởng chẳng bao giờ thấy nên đối xử với anh ngược lại như vậy.
Ngài cảnh sát trưởng làu bàu rồi dừng chân ngay bên cạnh tôi, hai tay khoanh thật chặt trước ngực. “Ngài” vẫn tiếp tục làm tròn nghĩa vụ phụ huynh, ấy là phải “luôn để mắt đến con cái” tối đa như những ngày qua ngài vẫn thường xuyên thực hiện.
-Anh mang đến cho em mấy bộ đơn mới – Edward nói với tôi rồi giơ ra một xấp phong bì làm bằng sợ cây chuối. Không quên để lộ thêm cả một mớ tem đang quấn quanh ngón tay út của anh.
Tất nhiên là tôi không thể tránh khỏi phản ứng kêu than tự nhiên. Không biết có còn trường nào là anh chưa bắt tôi làm đơn nữa không nhỉ? Và làm sao anh lại cứ tiếp tục cất công tìm kiếm mấy ngôi trường kéo dài hạn nộp đơn như thế nhỉ? Chẳng phải là đã quá trễ rồi đấy ư.
Làm như đọc được suy nghĩ torng đầu tôi, anh mỉm cười; hẳn những suy nghĩ này lộ rõ lắm trên nét mặt của tôi thì phải.
-Vẫn còn kịp hạn nộp đơn vào mấy trường. Với lại cũng có vài nơi sẵn sàng du di thêm thời hạn nộp đơn.
Tôi hoàn toàn có thể hình dung được động cơ phía sau những cái gọi là “du di” ấy. Thế nào mà chẳng có đôla dính vào.
Edward bật cười trước vẻ mặt khờ khệch có le lói một chút hiểu biết của tôi.
-Mình làm nha em? – Anh đề nghị, rồi dạn dĩ dẫn tôi bước thẳng đến chiếc bàn ăn.
Ngài cảnh sát trưởng hậm hực bước theo sau, dù rằng “ngài” chẳng phàn nàn gì về “lịch làm việc” tối nay của con gái “ngài”. Chẳng là dạo này, hễ cứ thấy mặt tôi là “ngài” lại ra rả cái điệp khúc hối thúc chọn trường mau mau.
Tôi vội vã dọn bàn, trong lúc Edward sắp xếp xấp đơn có bề dày đáng sợ. Khi tôi cầm quyển Đỉnh gió hú đem sang kệ bếp, Edward nhướng một bên mày lên. Tôi biết anh đang suy nghĩ đến chuyện gì, nhưng trước khi anh kịp buông lời, ngài cảnh sát trưởng đã mau mắn lên tiếng trước.
-Mấy cái đơn đó, Edward – Ngài cảnh sát trưởng nói, âm điệu nghe rầu rầu; bấy lâu nay, “ngài” vẫn hằng cố tránh nói chuyện trực tiếp với anh, giờ đã phải mở lời, tất nhiên là “ngài” càng lấy thế làm khó chịu lắm – Bella và tôi nãy giờ đang bàn tính chuyện năm sau. Cậu đã quyết định học trường nào chưa?
Edward ngước mắt nhìn ngài cảnh sát trưởng, nụ cười lại xuất hiện trên môi anh, và giọng nói của anh lại tràn ngập sự thân thiện:
-Thưa ông, cháu đng xem xét lại ạ. Cháu vừa nhận được mấy thư chấp thuận, nên buộc phải cân nhắc.
-Trường nào chấp thuận thế? – Ngài cảnh sát trưởng hỏi tới.
-Dạ thưa ông, Đại học Syracuse… Đại học Harvard… Đại học Dartmouth… Hôm nay thì cháu nhận được thêm lời chấp thuận của Đại học Đông Nam Alaska ạ – Nói đến đây, anh hơi xoay mặt sang phía tôi và nháy mắt. Còn tôi thì cố kềm chế để không phải bật cười.
-Harvard hả? Dartmouth nữa? – Ngài cảnh sát trưởng lầm bầm, không che giấu được nỗi vị nể của mình – E hèm, cũng có hơi… à, thế cũng được. Ờ, cái trường Đại học Đông Nam Alaska gì đấy… cậu thực sự chẳng cần phải cân nhắc đến nó đâu khi mà cậu đã được chấp thuận ở Ivy League. Ý tôi muốn nói là thể nào bố cậu cũng muốn cậu học ở…
-Thưa ông, bố cháu luôn ủng hộ quyết định của cháu ạ. – Edward nhẹ nhàng đáp lời ngài cảnh sát trưởng.
-E hèm.
-Anh đoán đi, Edward? – Tôi lên tiếng, giọng nói không giấu được vẻ tươi vui cùng một chút chòng ghẹo.
-Có chuyện gì vậy, Bella?
Tôi chỉ tay vào chiếc phong bì dày cộp nằm trên kệ bếp.
-Em vừa nhận được lời chấp thuận của Đại học Alaska!
-Chúc mừng em! – Edward cười toe toét – Thật là trùng hợp.
Đôi mắt ngài cảnh sát trưởng lập tức sa sầm xuống, hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang Edward.
-Được rồi – “Ngài” lên tiếng sau một phút để cho đôi mắt hoạt động – Bố đi xem mấy trận đấu đây, Bella. Chín giờ ba mươi phút.
… Lại là mệnh lệnh quen thuộc của ngài cảnh sát trưởng mỗi khi để chúng tôi ngồi lại với nhau.
-Ủa, bố? Hồi nãy bố có nói với con về tự do…?
Bố tôi thở dài:
-Ừưư. Biết rồi, mười giờ ba mươi. Buổi tối ở trường học cũng có quy định giờ giấc cụ thể mà.
-Bella không còn bị phạt nữa ư, thưa ông? – Edward hỏi lại. Dù rằng tôi biết tỏng anh thật sự chẳng ngạc nhiên đâu, song vẫn không thể tìm ra được một mảy may dấu hiệu nào cho thấy là anh không bị bất ngờ khi biết chuyện ấy.
-Có điều kiện – Ngài cảnh sát trưởng lầm bầm chỉnh lại – Chuyện ấy thì liên quan gì đến cậu?
Tôi nhăn nhó nhìn bố, nhưng bố không nhìn tôi.
-Dạ, chỉ là cháu rất vui khi biết điều này thôi ạ – Edward nhẹ nhàng giải thích – Alice cũng đang mong có bạn đi mua sắm cùng, và cháu cũng nghĩ là Bella đang rất muốn trông thấy lại những ánh đèn đô thị – Nói đến đây, anh mỉm cười nhìn tôi.
Nhưng ngài cảnh sát trưởng thì gầm gừ qua kẽ răng:
-Còn lâu! – Gương mặt “ngài” trong thời khắc đó bỗng chuyển hẳn sang màu tím.
-Bố! Bố làm sao vậy?
Cố gắng lắm, ngài cảnh sát trưởng mới mở được quai hàm ra:
-Bố không muốn con tới Settle.
-Sao cơ?
-Bố đã nói với con về thông tin trên báo rồi mà… Bây giờ ở Settle, tình trạng giết người xảy ra nhiều ghê lắm, bố muốn con tránh xa cái thành phố đó ra, có được không?
Mắt tôi càng lúc càng mở to theo từng lời nói của ngài cảnh sát trưởng.
-Bố à, con chỉ đi có một lúc thôi chứ đâu có lê la cả ngày ở Settle đ…
-Không, ông nghĩ rất đúng, thưa ông Charlie – Edward vội lên tiếng, ngắt lời tôi – Quả tình cháu cũng không hề nghĩ đến Settle. Thành phố mà cháu nghĩ đến là Portland kia ạ. Vả lại, cháu sẽ không để cho Bella đến Settle đâu. Tất nhiên là không đâu ạ.

doc truyen nhat thuc, truyen nhat thuc, tiểu thuyết nhật thực, đọc truyện nhật thực online, doc truyen eclipse, truyen nhat thuc chuong 1, Tjeu thuyet:nhat thuc, truyen ngan buc thu cuoi cung, Truyen Nhat Thực, Truyện nhật thực