Thất Tuyệt Ma Kiếm Hồi 60

Phạm đài qui , hào kiệt phá vòng vây

Thiếu phụ béo mập liền hô:
– Mời các hạ lấy binh khí đi?
Mụ ngừng một chút rồi tiếp:
– Vị tân khách mặc bào lục này đấu độc hỏa trong tay áo. Vậy lúc các người động thủ phải cẩn thận mới được.
Hai nam hai nữ đều dạ một tiếng rồi rút khí giới đứng vây quanh người mặc áo bào lục.
Ðại nương cất cao giọng hô:
– Binh khí không có mắt. Ðộng thủ tất xảy chuyện thương vong. Bây giờ các hạ muốn rút lui cũng còn chưa muộn.
Người mặc áo bào lục tức giận đáp:
– Phu nhân đã muốn bọn họ ra tay, thì cứ việc động thủ đi!
Ðại nương nói:
– Lão nhân đã khuyên các hạ mà các hạ không chịu nghe theo thì lão nhân cũng chẳng biết làm thế nào được.
Mấy câu sau mụ nói rất lớn tiếng có ý để cho toàn trường nghe thấy.
Người mặc áo bào lục chuyển động mục quang ngó bốn tên nam nữ vây quanh mình. Hắn vận khí chờ đợi và tính thầm trong bụng:
– Bốn tên này xem chừng bản lĩnh không phải tầm thường. Ðã nhất định đánh nhau, ta không nên để chúng chiếm mất tiên cơ.
Hắn nghĩ vậy rồi giơ tay mặt đánh ra một chưởng. Chưởng phong xô thẳng vào đại hán cầm đao.
Ðại hán này vội lùi lại hai bước tránh khỏi. Ðồng thời đại hán kia xong vào vung đao chém tới.
Hai nữ kiếm sĩ cùng nhất tề phát động hươi kiếm nhằm đâm vào hai bên tả hữu đối phương.
Người mặc bào lục vừa đánh ra một chưởng đã bị ba mặt tấn công bắt buộc phải né về phía không người để tránh.
Lý Hàn Thu tự hỏi:
– Chẳng lẽ người mặc bào lục không mang binh khí ư? Bốn tên đã sử dụng khí giới tấn công mà sao y không dùng binh khi để đối địch?
Bổng thấy hai tay người mặc bào lục vung xéo lại. Lập tức một luồng khói xanh từ trong tay áo vọt ra. Miệng hắn lớn tiếng quát.
– Các vị hãy coi chừng! Tại hạ phóng độc hỏa đó!
Ðộc hỏa này đã đốt Bạch nhiệm lão nhân mọi người trong trường đều trông thấy và hiểu là một thứ lửa ghê gớm vô cùng!
Bốn tên nam nữ bao vây người mặc bào lục vừa thất hai luồng khói xanh vọt ra lập tức lùi lại múa tít đao kiếm để bảo vệ thân mình.
Hai luồn khói biếc của người mặc bào lục vọt ra xa hơn trượng đốt cháy cả cây cột lớn trong hoa đài.
Phu nhân béo mập đã lùi lại hậu đài quan chiến thấy lửa đốt cháy cả cây cột lớn thì tức giận quát lên:
– Người dám phóng hỏa thiêu đài thì thật là tàn ác!
Người mặc bào lục huy động hai tay áo bức bách bốn tên nam nữ phải lùi ra rồi cười nói:
– Sao lại không dám…
Hắn chưa dút lời , bỗng rú lên một tiếng rồi ngã lăn ra.
Bốn nam nữ kiếm sĩ cầm đao kiếm xông vào , thì phu nhân béo mập thét lên:
– Dừng tay!
Bốn người đồng thời dừng bước ngó phu nhân béo mập.
Phu nhân béo mập lạnh lùng nói:
– Mau thu khí giới và khiêng huynh đài đây vào nhà thầy lang ở phía sau để y xem xét thương thế cẩn thận và tận lực cứu chữa.
Bốn người dạ một tiếng khiêng người áo lục vào hậu đài.
Lúc này cột lớn bị đốt cháy cũng đã dập tắt rồi.
Bao nhiêu người dưới đài chỉ nhìn thấy người mặc bào lục ngã lăn ra , nhưng không hiểu hắn bị thương thế nào?
Lý Hàn Thu ngồi hàng ghế trước cũng không nhìn rõ người mặc bào lục bị thương ra sao? Ai đã thương hắn? Bị thương thế nào? Chàng không nhịn được khẽ hỏi Lôi Phi:
– Có phải người mặc bào lục bị thương về tay phu nhân béo mập kia không?
Lôi Phi lắc đầu:
– Cái đó tiểu huynh cũng không rõ.
Y trả lời Lý Hàn Thu cố ý nói lớn để cho người khác nghe tiếng.
Lý Hàn Thu chỉ biết Lôi Phi có chỗ dụng tâm mà không hiểu y có dụng ý gì song chàng cũng không hỏi thêm nữa.
Bỗng thấy Kim Lăng Phương Tú quay lại khẻ bảo Lý Hàn Thu.
– Người mặc bào lục chuyên dùng độc hỏa. E rằng y bị thương về ám khí.
Lý Hàn Thu khẻ gật đầu chưa kịp nói gì thì Lôi Phi đã cướp lời:
– Nhờ viện chúa chỉ giáo tại hạ mới rõ.
Phương Tú không nói gì nữa, tủm tỉm cười rồi quay đầu đi.
Phu nhân béo mập lại ra trước đài nghiêng mình tuyên bố:
– Vị nhân huynh mặc bào lục kia là một hiệp sĩ nhân hậu. Y thấy đài chủ bị cưỡng bách phải uống thuốc độc mà ôm mối bất bình. Lão thân cùng Tử Mai cô nương vô cùng cảm kích! Nhưng y vi phạm đài qui…
Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Bất luận là ai cũng không nên can thiệp vào những cuộc chiến đấu trên đài. Bây giờ lại tiếp tục cuộc tỷ võ…
Mụ quay vào hậu đài hỏi:
– Giờ đến cô nào đây? Mời cô ra đi! Cuộc hoa hội này cao nhân tới nhiều ra ngoài sự tiên liệu của chúng ta. Dù sao mình đã lập tòa hoa đài này, không thể tỏ ra khiếp nhược, dẫu chết cũng không thể lùi bước.
Mụ vừa dứt lời rèm hoa lay động.
Một thiếu nữ toàn thân áo vàng diêm dúa phi thường, khoan thai bước ra.
Lý Hàn Thu ngẩng đầu nhìn lên thấy thiếu nữ áo vàng so với sáu vị đài chủ trước còn đẹp hơn nhiều.
Chàng không khỏi động tâm, bụng bảo dạ:
– Phải rồi! Những cô nữ đài chủ này chẳng những võ công càng về sau càng cao thâm mà nhan sắc cũng đẹp hơn mấy cô trước.
Phu nhân béo mập thấy thiếu nữ áo vàng ra rồi liến len lén lui vào hậu đài.
Lý Hàn Thu tự hỏi:
– Vừa rồi xảy ra một phen hung hiểm không biết còn ai dám đăng đài động thủ với nữ đài chủ nữa không?
Thiếu nữ này xinh đẹp hiếm có khiến người ta phải xiêu lòng.
Chàng đang ngẫm nghĩ thiếu nữ áo vàng cũng chưa lên tiếng đã thấy một bóng người võ phục màu đen nhảy vọt lên đài.
Ðây là một thiếu niên cực kỳ tuấn tú mày thanh mắt sáng, tay vượn lưng ong, vào trạc 23, 24 tuổi.
Thái độ chàng rất ung dung, nét mặt hớn hở tươi cười. Chàng khoanh tay hỏi:
– Phương danh cô nương là gì?
Hoàng y nữ đưa mắt ngó thiếu niên nhoẻ miệng cười đáp:
– Tiện thiếp là Ngọc Vy. Cách xưng hô các hạ thế nào?
Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:
– Nếu Phương Tú có ý sử dụng mỹ sắc thì cuộc hoa hội trên sông Tần Hoài đáng kể là hắn đã thành công rực rỡ.
Thiếu niên áo đen tủm tỉm cười đáp:
– Tại hạ là Trương Tử Lâu chả có danh vọng gì, không bỏ làm trò cười cho cô nương.
Ngọc Vy khẻ cất tiếng ngâm:
– Trương Tử Lâu! Trương Tử Lâu…
Hiển nhiên cô muốn bớt tìm trong ký ức danh tự này nhưng cô đã thất vọng…
Trương Tử Lâu cười khanh khách nói:
– Cô nương chắc không nghĩ ra được. Tại hạ cũng chưa chuẩn bị lên đài tỷ thí.
Ngọc Vy cười hỏi:
– Sao bây giờ các hạ lại biến đổi tâm tư?
Trương Tử Lâu đáp:
– Vì nhan sắc cô nương khiến cho tại hạ phải rung động.
Ngọc Vy nói:
– Các hạ quá khen mà thôi?
Trương Tử Lâu khẻ đằng hắng một tiếng rồi hỏi:
– Ðài có đài qui. Tại hạ không muốn nói chuyện rườm rà với cô nương. Chúng ta tỷ đấu chưởng pháp hay bằng binh khí?
Ngọc Vy đáp:
– Cái đó tùy ở Trương đại anh hùng.
Trương Tử Lâu nói:
– Binh khí rất nguy hiểm. Tại hạ muốn cùng cô nương tỷ thí chưởng pháp.
Ngọc Vy nói:
– Hay lắm! Xin Trương huynh ra tay đi.
Trương Tử Lâu thấy cô đột nhiên kêu bằng Trương huynh thì không khỏi ngẩn người ra. Chàng biết cô không muốn động thủ trước liền giơ tay trái lên nói:
– Cô nương hãy coi chừng!
Rồi phóng chưởng đánh tới.
Ngọc Vy vươn tay mặt cho ngón trỏ và ngón giữa nhằm đâm vào mạch huyệt Trương Tử Lâu, bức bách chàng phải thu thê chưởng về.
Trương Tử Lâu tủm tỉm cười nói:
– Hảo thủ pháp!
Rồi vung song chưởng liên tục đánh ra.
Ngọc Vy lướt mình đi tránh khỏi chưởng thế, đồng thời ca ngợi:
– Chưởng pháp của Trương huynh lợi hại quá!
Cô vừa nói vung chưởng phản kích.
Bóng chưởng trùng điệp chỉ trong chớp mắt cô đã liên công 14, 15 chiêu.
Trương Tử Lâu vẫn đứng nguyên một chỗ thẳng thắn đón tiếp mà gạt được hết chưởng của Ngọc Vy.
Mọi người dưới đài theo dõi cuộc đấu nhận ra võ công Ngọc Vy so với những cô trước tinh thâm hơn nhiều, nhưng bản lãnh của Trương tử Lâm cũng đáng liệt vào hàng cao thủ bậc nhất võ lâm.
Lý Hàn Thu ngấm ngầm kinh dị miệng lẩm bẩm:
– Xem chừng những cao nhân đến tham dự hoa hội trên sông Tần Hoài thiệt không ít.
Bổng nghe Ngọc Vy lên tiếng:
– Trương huynh hãy coi chừng! Tiện thiếp đem toàn lực tấn công đây!
Trương Tử Lâu mỉn cười đáp:
– Xin cô nương tùy tiện.
Ngọc Vy biến đổi chưởng pháp mở cuộc tấn công cực kỳ mãnh liệt.
Bóng chưởng tung hoành đánh tới liên miên không ngớt.
Trương Tử Lâu một mặt phòng thủ một mặt phản kích.
Bóng người thấp thoáng nhanh như điện chớp khiến mọi người không sao phân biệt ai hơn ai kém.
Trong lúc kịch đấu đột nhiên có tiếng hú trong trẻo vang lên.
Hai bóng người bổng xa ra.
Mọi người chú ý nhìn lên đài thấy Trương Tử Lâu chấp tay để trước ngực đứng nghiêm trang.
Ngọc Vy tay phải ôm lấy tay trái đứng sang một bên. Mặt cô đầy đau khổ. Hiển nhiên cô bị trúng chưởng ở tay trái nhưng không biết chỗ nào và bị đả thương trong trường hợp nào?
Trương Tử Lâu chậm rãi hỏi:
– Cô nương nhận thua rồi ư?
Ngọc Vy thẫn thờ đáp:
– Võ công của Trương huynh thật cao cường. Tiện thiếp không phải địch thủ.
Trương Tử Lâu bỗng nhìn vào hậu đài lớn tiếng gọi:
– Vị nào làm chủ đài nửa. Xin mời ra đây nói chuyện.
Phu nhân béo mập đủng đỉnh bước ra hỏi:
– Các hạ có điều chi dạy bảo?
Trương Tử Lâu hỏi lại:
– Tại hạ thắng rồi, cô này thuộc quyền sở hữu của tại hạ và bất luận cho cô làm thê hay làm thiếp đều được phải không?
Phu nhân béo mập đáp:
– Phải rồi có điều…
Trương Tử Lâu ngắt lời:
– Cô nương đây bị thương ở tay trái khá nặng, nếu không kịp thời cứu chữa e rằng sẽ thành tàn phế. Vì thế mà tại hạ muốn đưa cô đi chữa thương ngay.
Phu nhân béo mập chậm rãi nói:
– Các hạ đã thắng y thì y thuộc quyền sở hữu của các hạ có điều còn phải chờ cử hành nghi thức xong các hạ mới đưa đi được.
Trương Tử Lâu nói:
– Tại hạ mời phu nhân ra là để thương lượng về tình trạng đặc biệt này. Mong rằng phu nhân phá cách châm chước vào.
Phu nhân béo mập lắc đầu đáp:
– Tuy các hạ vì hảo tâm mà yêu cầu như vậy, song cái đó có quan ngại đến đài qui lão thân không thể nào ưng thuận được.
Trương Tử Lâu biến sắc hỏi:
– Phu nhân làm thế là để cho cô nương bị tàn phế sao không chịu để tại hạ đưa đi hay sao ư.
Thiếu phụ béo mập đáp:
– Ở đây lão thân cũng đã mời sẵn mấy vị danh y. Lão thân tin rằng có người cứu chữa được cô ta.
Trương Tử Lâu nói:
– Phu nhân đừng quên một điều cô nương đây bị thương về tay tại hạ.
Phu nhân béo mập nói:
– Các hạ cũng nên nhớn đài qui đã ước định những người đến tham dự Tần Hoài Hoa hội đều phải tuân theo.
Trương Tử Lâu nói:
– Tại hạ tưởng trong hoa trường còn có nhân vật địa vị cao hơn phu nhân.
Phu nhân béo mập hỏi:
– Các hạ có việc gì?
Trương Tử Lâu đáp:
– Tại hạ muốn kiếm một người chủ trương đến nói chuyện cho khỏi phí thời giờ.
Phu nhân béo mập nói:
– Lão thân…
Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Thực ra trong hội trường chẳng thiếu gì nhân vật địa vị cao hơn lão thân, nhưng đều là người thanh cao, không muốn dính đến những chuyện phàm tục nên công việc ở đây đều giao cho lão thân tác chủ hết.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Nếu vậy thì hễ phu nhân ưng thuận là các cô phải tuân theo và mọi sự đều ổn thỏa?
Phu nhân béo mập đáp:
– Nếu lão thân ưng thuận thì dĩ nhiên bọn họ phải theo mệnh lệnh của lão thân. Nhưng những việc không hợp với đài qui, lão thân không thể ưng thuận được.
Trương Tử Lâu đưa mắt ngó Ngọc Vy thì thấy cô đứng trong góc phòng đài lẵng lặng không nói gì, chàng liền hỏi:
– Trường hợp mà tại hạ muốn đem cô này đi ngay thì phải thế nào mới được?
Phu nhân béo mập hỏi lại:
– Nếu các hạ thực lòng thương y thì sao lại không chịu chờ thêm mấy bữa?
Trương Tử Lâu nghiêm nét mặt hỏi:
– Phu nhân chưa chính thức trả lời tại hạ.
Phu nhân béo mập lạnh lùng hỏi:
– Lão thân không hiểu tại sao các hạ lại muốn hành động vi hội đài qui để đem cô ta đi trước?
Trương Tử Lâu đáp:
– Ðược rồi! Tại hạ xin nói rõ lý do. Vì tại hạ không thể ở lại đây lâu để tham gia hôn lễ cùng các vị. Ngọc Vy cô nương đã thuộc quyền sở hữu của ta, vậy tại hạ đưa đi còn có điều chi trở ngại?
– Theo thường tình mà nói thì chẳng có trở ngại, song đã dựng ra đài qui dĩ nhiên mình cần tuân giữ. Có thể thì những người đăng đài tỷ võ mới nhất luận tuân theo. Vi phạm đài qui thì còn ra thế nào. Mong rằng các hạ lượng thứ cho.
Trương Tử Lâu lạnh lùng nói:
– Ðài qui là do các vị lập ra, vậy các vị tuân thủ là phải. Còn tại hạ tưởng không nhất định phải tuân theo.
Phu nhân béo mập nói:
– Các hạ mà không tuân theo đài qui tức là có lòng phản lại bọn lão nhân.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Phải chăng phu nhân cố ý làm khó dễ tại hạ?
Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Tại hạ nghĩ rằng các vị tất có cách giải quyết.
Phu nhân béo mập lạnh lùng đáp:
– Chỉ có một biện pháp mà thôi…
Trương Tử Lâu giục:
– Hay lắm! Xin phu nhân nói ra! Bất luận là biện pháp gì, hễ có biện pháp là được.
Phu nhân béo mập nói:
– Là các hạ ra khỏi nơi đây.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Ra khỏi hoa trường này ư?
Phu nhân đáp:
– Phải rồi! Sau khi ra khỏi hoa trường là không còn ai can thiệp đến nữa.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Như vậy càng hay! Có điều muốn ra khỏi hội trường phải qua mấy nơi mai phục?
Phu nhân đáp:
– Không có chỗ nào mai phục cả.
Trương Tử Lâu nghi ngờ hỏi:
– Như vậy chẳng dễ dàng lắm ư?
Phu nhân đáp:
– Những người phòng thủ hoa hội đều coi các hạ là địch nhân. Bọn họ có thể kết thành một tòa núi người để ngăn cản các hạ.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Phu nhân nói vậy thì những người coi giữ hoa trường đông lắm sao?
Phu nhân đáp:
– Lão thân cũng không biết rõ nhưng ít ra là trăm vị trở lên.
Trương Tử Lâu lại hỏi:
– Lúc bọn họ động thủ chắc không phân chia thứ bậc phải không, thủ đoạn muốn thi triển binh khí ám khí là tùy ý họ chăng?
Phu nhân đáp:
– Ðại khái là như vậy. Nhưng lão thân muốn nhắc các hạ một điều.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Ðiều gì?
Phu nhân đáp:
– Ngọc Vy cô nương ưng thuận theo các hạ ra đi cũng bị quần hào vây đánh chưa biết có ra được hay không. Về phần Ngọc Vy e rằng ít hy vọng vượt được trùng vi. Nếu y tự biết không thể vượt qua được mà không chịu theo các hạ há chẳng làm cho các hạ mất hứng ư?
Trương Tử Lâu cười lạt nói:
– Nếu vậy tại hạ cần thuyết phục Ngọc Vy cô nương trước đã.
Rồi chàng nghiêm nét mặt ung dung nói:
– Có điều lúc tại hạ khuyên dỗ Ngọc Vy cô nương, mong rằng phu nhân đừng nói ra nói vào.
Phu nhân đáp:
– Phải rồi! Lão thân chỉ đứng tự thủ bàng quang mà thôi.
Trương Tử Lâu thủng thẳng bước tới trước mặt Ngọc Vy cất giọng trang nghiêm hỏi:
– Cô nương đã là người của tại hạ dù là có phải đến bên chân trời gốc biển, vượt núi đao sông kiếm chúng ta cũng nên sinh tử cùng nhau phải không.
Ngọc Vy ngẩng đầu nhìn Tử Lâu lẳng lặng không nói gì.
Trương Tử Lâu từ từ đưa tay nắm lấy tay Ngọc Vy.
Ngọc Vy đỏ mặt lên khẽ nói:
– Xin thận trọng một chút. Trước mặt đông người đâu có thể khinh bạc thế được.
Trương Tử Lâu cười nói:
– Trước hết tại hạ hãy trị thương thế cho cô nương. Xin cô nương đưa tay trái ra.
Ngọc Vy không nói gì, từ từ duỗi tay ra.
Trương Tử Lâu cầm lấy tay Ngọc Vy. Chàng để hai ngón tay vào lắp lại chỗ xương gãy.
Nguyên hai đầu ngón tay của Ngọc Vy bị phát chưởng của Trương Tử Lâu đánh gãy.
Ngọc Vy ve vẫy tay trái một cái rồi nói:
– Ða tạ Trương huynh.
Trương Tử Lâu hỏi:
– Cô nương bất tất phải tạ ơn. Bây giờ chúng ta vượt trùng vây ra ngoài, chẳng hiểu cô nương có đủ dũng khí chăng?
Ngọc Vy hỏi lại:
– Trương huynh! Tại sao Trương huynh không thể nán lại dăm ba ngày?
Trương Tử Lâu lắc đầu đáp:
– Tại hạ không thể chờ được.
Ngọc Vy hỏi:
– Tại sao vậy?
Trương Tử Lâu đáp:
– Vì tại hạ đã ước hẹn với hai người bạn quyết không thể để lở kỳ hội ngộ mà cũng là vì cô nương nữa.
Ngọc Vy trố mắt hỏi:
– Sao là vị tiện thiếp?
Trương Tử Lâu khẽ đáp:
– Có đưa cô nương rời khỏi nơi đây thì cô mới được tự do chân chính.
Ngọc Vy ngẩn đầu lên ngó Trương Tử Lâu ngập ngừng nói:
– Trương huynh muốn…
Trương Tử Lâu ngắt lời:
– Lúc này và ở nơi đây chúng ta không nên nói chuyện nhiều. Tại hạ xin nói một câu nếu chẳng có chuyện gì thì hà tất phải mạo hiểm rời khỏi nơi đây. Ðiều quan trọng lúc này là cô nương có đủ dũng khí rời khỏi nơi đây không?
Ngọc Vy hỏi:
– Trương huynh nắm chắc thành công được chăng?
– Dĩ nhiên là tại hạ nắm chắc.
Ngọc Vy nói:
– Ðược rồi! Vậy tiện thiếp xin theo Trương huynh.
Trương Tử Lâu đưa mắt nhìn phu nhân béo mập nghiêm trang hỏi:
– Phu nhân nghe rõ rồi chứ? Ngọc Vy cô nương đã ưng thuận đi theo tại hạ.
Phu nhân béo mập đáp:
– Ðược rồi, hai vị đã muốn đi, lão thân không còn cách nào lưu lại. Vậy hai vị cần thận trọng.
Trương Tử Lâu nói:
– Phu nhân bất tất phải quan tâm…
Chàng đảo mắt nhìn Ngọc Vy nói tiếp:
– Xin cô nương lựa lấy thứ khí giới nào vừa tay. Chúng ta phen này phá vòng vây mà ra e rằng sẽ gây nên những cuộc chiến đấu kịch liệt.
Ngọc Vy quay vào lựa một thanh trường kiếm. Thủy chung cô không dám ngó phu nhân béo mập lần nào.
Bổng nghe phu nhân lạnh lùng nói:
– Hài tử! Ngươi phải cẩn thận đừng để người ta lừa gạt.
Ngọc Vy nghiêng mình đáp:
– Ða tạ di nương có dạ quan hoài. Vy nhi xin cáo biệt từ đây.
Phu nhân đảo mắt nhìn Trương Tử Lâu nói:
– Các hạ muốn đi thì đi sớm lên để chúng ta còn tiếp tục cuộc tỷ đấu.
Trương Tử Lâu nhúng mình nhảy xuống hoa đài. Chàng ngó dưới đài mấy trăm con mắt đang nhìn mình chòng chọc.
Ngọc Vy theo sau Trương Tử Lâu nhảy xuống khẽ bảo chàng:
– Trương lang! Chúng ta dò mé Ðông mà ra.
Trương Tử Lâu gật đầu vòng quanh hoa đài nhắm hướng đông mà đi.
Lý Hàn Thu trong lòng rất làm kỳ tự hỏi:
– Thiên hạ bao la bát ngát thật lắm chuyện kỳ lạ. Anh chàng Trương Tử Lâu bảnh trai thế kia kiếm đâu chẳng được vợ đẹp mà phải mạo hiểm đưa Ngọc Vy phá vòng vây chạy đi?
Phu nhân béo mập lớn tiếng hô:
– Mười hai mỹ nữ, bảy cô đi rồi. Những cô ở lại về sau càng đẹp. Các vị mà không tin cứ liếc mắt coi sẽ biết lời lão thân không phải giả dối.
Mụ vừa dứt lời, một thiếu nữ quần hồng đủng đỉnh bước tới. Phu phân thấy người tiến ra lập tức lui vào hậu đài.
Cô nương này ngoại trừ sắc đẹp khiến người ta phải lóa mắt, quần áo cô vận càng khiến cho ai nấy đều phải ngạc nhiên.
Nguyên những thiếu nữ ra trường đấu đa số nai nịt gọn gàng, mà cô này áo quần tha thướt tựa hồ như không phải đi tỷ võ mà là đi phó yến.
Thiếu nữ gót sen thoăn thoắt bước tới giữa đài nghiêng mình thi lễ nói:
– Tiện thiếp là Phượng Vy, vị nào không tiếc cao chiểu xin lên thọ giáo.
Cô nói xong tủm tỉm cười để lộ hai hàm răng đều đặn chỉnh tề rồi từ từ lùi lại năm bước.
Lối ăn vận khác thường của cô khiến cho cô thêm phần lộng lẫy. So với Ngọc Vy, cô này phong vân hơn nhiều.
Lý Hàn Thu vừa để ý nhìn lên đài vừa ngấm ngầm theo dõi cử động của Giang Nam Song Hiệp. Chàng thấy Phương Tú cùng Hàn Ðào dường như rất chú ý đến vụ Trương Tử Lâu cùng Ngọc Vy. Hai lão ngơm ngớp nhìn về phía Ðông.

nhung buc tranh ve de tai gia dinh, thuyet minh ve quyen vo, lap dan y tu gioi thieu ve ban than, tieu thuyet hiep khach giang ho, quay len vo chong dang lam chuyen ay, chuyenhiepdam 18, thuyet minh ve co giao chu nhiem, nhung buc tranh trang tri hinh chu nhat, thuyet minh ve quyen vo hoc sinh, thai tu phi rac roi

Thất Tuyệt Ma Kiếm Hồi 59

Gặp độc hỏa , Bạch nhiệm thất bại

Bạch nhiệm lão nhân cười nói:
– Lão phu tuy tuổi tác già nua nhưng bản tính vẫn thương hương tiếc ngọc, không nhẫn tâm gia hại cô nương.
Tử Mai hỏi:
– Nhưng trong hậu đài còn mấy vị tỷ muội. Chúng ta mà giằng co mãi há chẳng làm trở ngại hảo sự người khác ư?
Bạch nhiệm lão nhân tủm tỉm cười nói:
– Nếu vậy cô nương nên chịu thua đi cho khỏi mất thì giờ.
Tử Mai đáp:
– Hoa đài đã có qui định. Trừ phi tiện thiếp bị thương hoặc bị lão tiền bối đưa đến tình trạng không còn sức tái đấu mới là thất bại. Ngoài ra chẳng có cách nào khác.
Bạch nhiệm lão nhân lắc đầu nói:
– Thiếu nữ trẻ đẹp mà phải máu chảy đầm đìa thì còn thảm cảnh nào bằng? Không hiểu ai đã đặt ra thể lệ này thật là khả ố!
Hàn Ðào ngồi dưới đài khẽ hỏi Phương Tú:
– Ðại ca! Lão này là nhân vật thế nào?
Phương Tú lắc đầu đáp:
– Tiểu huynh cũng không biết.
Hàn Ðào lại hỏi:
– Ðại ca không có thiếp mời lão hay sao?
Phương Tú gật đầu đáp:
– Không có.
Hàn Ðào lại hỏi:
– Thế thì sao lão trà trộn vào hoa trường được?
– Cái đó tiểu huynh cũng không rõ. Xem chừng xung quanh hoa trường này chúng ta phải tăng cường phòng vệ mới được.
Hàn Ðào gật đầu nói:
-Ngày mai tiểu đệ sẽ thân hành tuần tra một lượt xem thế nào.
Bỗng nghe Tử Mai trên đài nói:
-Thế nào cũng phải phân thắng bại mới xong.
Bạch nhiệm lão nhân hỏi:
-Phân thắng bại bằng cách nào?
Tử Mai đáp:
-Bằng cách sử dụng binh khí.
Bạch nhiệm lão nhân trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Cô nương đã nói ra miệng, lão phu không đồng ý cũng không xong. Vậy cô lấy binh khí ra.
Tử Mai với tay lên giá binh khí rút thanh trường kiếm nói:
– Lão tiền bối hành động bất tiện. Vậy muốn dùng thứ gì tiện thiếp lấy cho.
Bạch nhiệm lão nhân đáp:
– Lão phu già nua thế này mà cô nương đang độ xuân xanh. Vậy lão phu nhường cho cô nương dùng binh khí còn lão phu đón đỡ tay không cũng được.
Tử Mai mắng thầm trong bụng:
– Già mà còn mê gái thì chỉ có đường chết.
Cô liền cất tiếng hỏi:
– Như vậy sao được? Lão tiền bối không dùng binh khí há chẳng thất bại ư?
Bạch nhiệm lão nhân cười ha hả đáp:
– Lão phu đã nói, thà là được chết dưới hoa làm con quỷ phong lưu, lão cũng cam lòng. Cô nương động thủ đi!
Tử Mai tay cầm kiếm rồi, mặt nổi sát khí, cô vung trường kiếm chém ngang một nhát.
Thế này rất hung hiểm. Bạch nhiệm lão nhân thấy đối phương vung kiếm chém tạt ngang vẫn không né tránh, khi trường kiếm tới nơi mới vung tay lên ngăn chặn.
Tử Mai nghiêng kiếm đi tự nhủ:
– Ta hãy chém đứt cổ tay lão rồi sẽ tính.
Thế kiếm liền nhằm hớt vào cổ tay lão già.
Bỗng nghe đánh chác một tiếng. Thanh trường kiếm chém rách cửa tay áo của lão già, nhưng nó cũng bị lão hất ra.
Tử Mai giật mình kinh hãi nói:
– Lão tiền bối đã luyện đến công phu toàn thân rắn như sắt thép.
Bạch nhiệm lão nhân cười đáp:
– Lão phu tuy già nua nhưng gân cốt còn rắn lắm. Nếu cô nương không tin thì hãy chém thêm mấy nhát nữa mà coi. Thực ra lão nói mấy câu này cũng là thừa, vì Tử Mai vẫn vung kiếm tấn công không ngớt.
Bạch nhiệm lão nhân vung tay hất lia lịa khiến cho thanh trường kiếm của Tử Mai chém tới lại bị bật đi.
– Xem chừng tiện không thể nào thắng được lão tiền bối.
Bạch nhiệm lão nhân cười khanh khách nói.
– Cô nương đừng vội chán nản, lão phu chỉ muốn coi cái khéo của cô mà thôi.
Tử Mai lấy làm kỳ hỏi:
– Coi khéo thế nào?
Bạch nhiệm lão nhân giơ tay cao lên. Hai cổ tay lão đều đeo một cái vòng sắt rộng chừng ba tấc. Lão vung cổ tay để gạt kiếm. Lưỡi kiếm toàn chém vào vòng sắt rồi bị hất ra.
Tử Mai ồ lên một tiếng nói:
– Té ra là thế!
Bạch nhiệm lão nhân đột nhiên thu tay về cười nói:
– Cô nương đã chịu thua chưa?
Tử Mai trước vẫn tưởng lão luyện được tấm thân cứng rắn đao kiếm chém không vào nên cô rất kinh hãi.
Bây giờ cô mới biết lão ỷ vào cái vòng sắt để chịu đựng nên phấn khởi tâm thần nói:
– Trong lòng tiểu nữ tuy muốn chịu thua nhưng các hạ vẫn chưa thủ thắng được.
Bạch nhiệm lão nhân ngắt lời:
– Ðược lắm! Nếu vậy thì cô nương sẽ được bại trận. Nếu cô nương không tin thì đâm thêm một kiếm mà coi.
Tử Mai y lời phóng kiếm đâm tới.
Bạch nhiệm lão nhân chờ cho lưỡi kiếm gần tới nơi đột nhiên né người đi. Tay mặt lão vươn ra nhanh như chớp vừa tránh trường kiếm vừa nhằm chộp vào cổ tay mặt Tử Mai. Năm ngón tay lão siết chặt lại đồng thời đoạt lấy thanh trường kiếm trong tay cô.
Lão lạnh lùng hỏi:
– Cô nương đã chịu thua chưa?
Tử Mai từ từ gật đầu đáp:
– Võ công lão tiền bối quả nhiên rất cao cường, tiểu nữ chịu thua rồi.
Cô nghĩ thầm trong bụng:
– Lão này tuổi già rồi, làm phụ thân mình cũng có dư. Chẳng lẽ lão muốn lấy mình làm vợ thật ư?
Bạch Nhiên lão nhân ngửa mặt lên trời cười nói:
– Hay lắm, cô hãy tạm xuống đi. Lão phu tuy tuổi già mà tâm thần hãy còn trẻ lắm. Có điều lấy cô làm vợ kể ra thật không xứng đôi.
Tử Mai nhíu cặp mày liễu toan rút lui , thì lão già bỗng lớn tiếng:
– Cô hãy dừng lại đã!
Tử Mai dừng bước hỏi:
– Còn chuyện chi nữa?
Bạch nhiệm lão nhân nói:
– Cô nương thích người xứng đôi mà lão phu già thế này nếu lấy cô làm vợ tất cô không vui lòng.
Tử Mai nói:
– Nhưng tiền bối đã thắng tiểu nữ, tiểu nữ chẳng làm thế nào được.
Bạch nhiệm lão nhân nói:
– Lão phu cũng không yên tâm.
Tử Mai nói:
– Tiện thiếp chưa cùng các hạ thành thân. Vậy hãy chờ khi thành sự rồi các hạ muốn sao cũng được.
Bạch nhiệm lão nhân cười nói:
– Coi cặp mắt long lanh của cô nương lão phu không thể tin được. Chúng ta tuy chưa thành thân, song cô nương đã bại về tay lão phu. Chiếu theo lệ luật hoa đài, cô là người của lão phu rồi. Vậy cô hãy uống cái này đi.
Lão vừa nói vừa lấy ra một viên thuốc đưa cho Tử Mai.
Tử Mai nhìn viên thuốc thấy màu hồng tía thì chấn động tâm thần hỏi:
– Thuốc gì thế này?
Bạch nhiệm lão nhân đáp:
– Ðây là Hướng Tâm Ðan, cô nương uống thuốc này rồi là lúc nào cũng tâm niệm theo lão phu. Dù có Tử Ðô tái thế Tống Ngọc phục sinh cũng chẳng làm cho cô động tâm được nữa.
Tử Mai ngập ngừng:
– Cái này…Cái này không qui định ở trong đài qui….
Bạch nhiệm lão nhân đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cổ tay Tử Mai giục:
– Cô nương! Uống ngay đi!
Tay mặt lão bám vào hàm răng Tử Mai rồi lòng bàn tay hất thuốc vào miệng cô.
Lý Hàn Thu thấy Bạch nhiệm lão nhân cưỡng bách Tử Mai uống thuốc thì trong lòng xao xuyến không yên.
Chàng nghĩ thầm:
– Không hiểu lão này có lai lịch thế nào mà có cử động lạ lùng như vậy? E rằng Giang Nam Song Hiệp chẳng chịu để yên.
Ngờ đâu sự thực đã ra ngoài sự tiên liệu của chàng. Giang Nam Song Hiệp vẫn ngồi yên thưởng thức cảnh trên đài. Toàn thể cử tọa cũng không ai phản ứng.
Bạch nhiệm lão nhân buông tay Tử Mai ra chậm rãi nói:
– Mời cô nương lui vào nghỉ ngơi.
Nguyên những người ngồi dưới đài chiến thấy Bạch nhiệm lão nhân tuổi đã già như vậy mà chỉ dùng một chiêu đã hạ được Tử Mai đều đem lòng cảm phục. Dù lão có say mê mỹ sắc cũng chỉ buồn cười chứ không phản đối. Ðến khi Tử Mai sử kiếm tấn công mọi người cũng vẫn đồng tình với lão nhưng từ lúc lão ép uổng Tử Mai uống thuốc thì số đông nổi lòng công phẫn miệng
lẩm bẩm:
– Lão này già nua mà thủ đoạn hiểm độc đến thế!
Những người dưới đài đều là hảo hán ở tam sơn ngũ nhạc chính tà lẫn lộn đủ mọi màu sắc.
Bỗng có tiếng ồm ồm cất lên thóa mạ:
– Lão già gở chết kia! Sao dám bức bách người ta uống thuốc độc trước mắt quảng đại quần chúng?
Bạch nhiệm lão nhân ở trên đài chẳng biết vì lỗ tai nghễnh ngãng hay lão giả vờ không nghe tiếng, lão chẳng buồn đưa mắt ngó xuống dưới đài.
Bỗng nghe Tử Mai cất giọng thê lương hỏi:
– Lão tiền bối! Tiền bối bức bách vãn bối uống thứ độc dược gì vậy?
Thanh âm cô uyển chuyển đầy vẻ thê lương ảo não khiến người nghe không khỏi động lòng.
Quả nhiên cô đã khiến quần hào dưới đài động mối thương tâm.
Những tiếng la ó cất lên chửi rủa.
– Lão khốn kiếp kia! Nếu không đưa thuốc giải cho cô ta thì đừng hòng sống mà dời khỏi sông Tần Hoài.
Bạch nhiệm lão nhân quả là tay hàm dưỡng kinh người. Lão vẫn lờ đi không nghe.
Tử Mai lên tiếng.
– Lão tiền bối! Ðài qui không ấn định việc bắt buộc người bại trận uống.
Ðột nhiên cô chau mày ôm bụng ra chiều đau đớn cực kỳ khó chịu.
Bạch nhiệm lão nhân cười ha hả nói:
– Tiểu nha đầu! Cô này thật khéo giả vờ! Xem chừng lão phu chẳng có cách nào làm cho cô vui lòng. Dù lão phu hết dạ thương hương tiếc ngọc cũng không thể làm cho cô động tâm được.
Tử Mai tựa hồ đau đớn kịch liệt. Hai tay ôm bụng miệng bật tiếng rên la.
Lý Hàn Thu nghĩ thầm:
– Lão này hạ độc ngay trên đài thật là phi lý. Lạ ở chỗ trên đài dường như không có người quản sự.
Lý Hàn Thu còn đang ngẫm nghĩ bỗng thấy bóng người thấp thoáng.
Một hán tử trung niên mặc áo bào màu lục nhẩy lên xòe tay ra nói:
– Ðưa đây.
Bạch nhiệm lão nhân hỏi:
– Ðưa cái gì?
Người mặc bào xanh đáp:
– Thuốc giải.
Những người tới đây đa số đều mặc võ phục, ít người mặc trường bào. Hán tử này mặc bào xanh bên trong còn có lần mền bông rất dầy. Màu lục đã là màu sắc chói mắt mà lại ăn mặc kiểu này thì toàn trường tuyệt không có người nào khác.
Bạch nhiệm lão nhân ngó chầm chập người áo bào lục một hồi rồi hỏi.
– Cách xưng hô các hạ thế nào?
Người mặc bào lục đáp:
– Các hạ muốn hỏi tên tại hạ thì dễ lắm, nhưng các hạ phải xưng tên trước mới được.
Bạch nhiệm lão nhân tủm tỉm cười nói:
– Lão phu hỏi các hạ trước, dĩ nhiên các hạ xưng danh trước mới phải.
Người mặc áo bào lục nói:
– Tuy các hạ hỏi trước nhưng vị tất đã được câu trả lời trước.
Bạch Nhiên lão nhân nói:
– Các hạ không trả lời lão phu thì sao lại đòi lão phu phải phúc đáp mình trước?
Người mặc bào lục cười lạt nói:
– Thôi được! Vậy cả hai chúng ta đều chẳng cần hỏi tên họ nhau nữa.
Hai người này một đã ngoài 70 và một cũng trên bốn chục mà còn giở trò trẻ nít tranh chấp nhau về việc báo danh kẻ trước người sau.
Bạch nhiệm lão nhân lạnh lùng nói:
– Các hạ đã không chịu xưng danh thì xuống đài đi.
Người mặc bào lục tức giận hỏi:
– Tại hạ đã lên rồi có lý nào xuống được?
Y ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Muốn tại hạ xuống cũng được, có điều phải đưa thuốc giải ra đã.
Bạch nhiệm lão nhân hỏi:
– Thuốc giải cái gì?
Người mặc bào lục đáp:
– Các hạ cho cô nương kia uống thuốc độc thì tất nhiên phải có thuốc giải.
Bạch nhiệm lão nhân cười ha hả đáp:
– Thứ thuốc đó của lão phu không cần thuốc giải.
Người mặc bào lục nói:
– Các hạ nói thế ai mà tin được?
Bạch nhiệm lão nhân đáp:
– Tin hay không là tùy ở các hạ.
Người mặc bào lục xẵng giọng:
– Các hạ muốn không đưa thuốc giải cũng được, có điều phải thắng tại hạ mới xong.
Bạch nhiệm lão nhân lắc đầu nói:
– Muốn đánh nhau thì chúng ta không thể đánh ở đây được vì đó là phạm vào đài qui của người ta.
Người mặc bào lục trỏ xuống sông đáp:
– Thế thì chúng ta xuống nước đánh nhau.
Bạch nhiệm lão nhân hỏi:
– Ðánh nhau dưới nước ư?
Người mặc bào lục đáp:
– Phải rồi! Xuống nước đánh nhau càng tốt. Nếu các hạ bị tại hạ đánh chết thì xác sẽ thuận theo dòng nước trôi đi. Khỏi cần người mai táng.
Bạch nhiệm lão nhân tủm tỉm cười hỏi:
– Còn tôn giá bị lão phu đánh chết thì sao?
Người mặc bào lục đáp:
– Tại hạ luyện công phu lội nước rất thuần thục, nếu đánh không lại các hạ tất sẽ có cơ hội trốn thoát.
Phương Tú chau mày khẽ hỏi Hàn Ðào:
– Vụ này là thế nào đây?
Hàn Ðào đáp:
– Xem chừng hai người dường như không có dự mưu. Chúng ta hãy nhẫn nại một lúc nữa để coi diễn biến thế nào rồi sẽ liệu.
Phương Tú nói:
– Nhưng không thể để họ rắc rối quá lâu được.
Bỗng nghe người mặc bào lục quát hỏi:
– Còn bao nhiêu người không chờ đợi được nữa. Lão có lấy thuốc giải ra không thì bảo?
Bạch nhiệm lão nhân đáp:
– Không có thuốc giải đâu.
Người mặc bào lục nói:
– Thế là tại hạ phải đánh chết các hạ.
Ðoạn hắn vung quyền đánh tới.
Bạch nhiệm lão nhân vẫn đứng nguyên chỗ. Lão giơ tay phải lên gạt thế quyền của người mặc bào lục.
Người mặc bào lục buông tiếng cười lạt mở thế công cực kỳ mau lẹ. Hai tay theo thế liên hoàn đánh tới tấp. Quyền thế chưởng phong mỗi lúc một mãnh liệt.
Bạch nhiệm lão nhân vẫn đứng nguyên chỗ không xê dịch đi một chút nào. Lão chỉ vung hai tay đỡ gạt khiến cho bao nhiêu thế công của người mặc bào lục đều bị hất ra.
Lạ ở chỗ là Bạch nhiệm lão nhân đấu với người mặc bào lục cũng như đấu với Tử Mai, hoàn toàn giữ thế thủ, thủy chung không chịu phản kích.
Thế quyền của người mặc bào lục mỗi lúc một mãnh liệt. Mới trong khoảnh khắc hắn đã liên công ngoài hai mươi chiêu. Song Bạch nhiệm lão nhân vẫn chận được.
Người mặc lục bào thu quyền lại hỏi:
– Tại sao các hạ không phản kích?
Bạch nhiệm lão nhân đáp:
– Lão phu chỉ thủ chứ không công mà tôn giá vẫn không làm gì được. Nếu lão phu phản kích há chẳng làm cho tôn giá thua lẹ ư?
Người mặc bào lục nói:
– Các hạ tuổi già như vậy mà không chịu phản kích, nếu bị tại hạ thi triển độc dược làm cho uổng mạng thì đừng trách tại hạ thủ đoạn tàn nhẫn. Vậy tại hạ nói rõ cho các hạ biết trước.
Bạch nhiệm lão nhân cười lạt nói:
– Tôn giá cứ thử đi coi.
Người mặc bào lục lớn tiếng quát:
– Các hạ hãy coi chừng!
Ðột nhiên hắn giơ tay phải lên phóng ra.
Bạch nhiệm lão nhân cũng đưa tay mặt ra chụp nhằm đâm vào uyển mạch đối phương để phong tỏa thế chưởng của hắn.
Phép phong tỏa huyệt đạo này tựa hồ là môn sở trường của lão. Thường thường bắt buộc chưởng lực của đối phương không sử dụng được.
Bạch nhiệm lão nhân đột nhiên rú lên một tiếng nhảy vọt xuống đài lăn mình dưới đất.
Nguyên lão bị sức khói lửa cực kỳ mãnh liệt áp bức. Ngọn khói xanh lè đi tới đâu cháy bùng tới đó, nó đốt cháy áo của Bạch nhiệm lão nhân.
Bạch nhiệm lão nhân dường như rất giàu kinh nghiệm, lập tức lăn mình đi để dập tắt lửa. May ở chỗ lão phản ứng linh mẫn động tác thần tốc nên áo chỉ bị cháy mấy chỗ. Còn chòm râu bạc dưới cằm lại bị cháy mất quá nửa, coi rất thảm hại.
Người mặc lục bào lạnh lùng nói:
– Nếu tại hạ không nương tay thì dù các hạ lăn mình kịp thời cũng bị độc hỏa đốt chết rồi.
Bạch nhiệm lão nhân tức giận nói:
– Ðây là cuộc tỷ thí quyền chưởng mà tôn giá lại phóng độc hỏa thế là vi phạm đài qui.
Người mặc bào lục nói:
– Tại hạ đã tái tam cảnh cáo nhưng các hạ cố chấp không nghe để tự rước lấy cái khổ vào mình, còn kêu ca gì nữa?
Bạch nhiệm lão nhân tuy ngoài miệng nói cứng mà trong bụng cực kỳ kinh hãi. Không dám nhảy lên đài.
Lão lớn tiếng hỏi:
– Vị nào chấp chưởng đài qui ở đây?
Ðại nương béo mập từ từ bước ra hỏi:
– Các hạ có điều chi dạy bảo?
Bạch nhiệm lão nhân hỏi lại:
– Các vị mở Hoa đài này đã công bố để 12 vị nữ đài chủ thủ đài. Những người lên đài chỉ tỷ đấu với nữ đài chủ, có đúng như thế không?
Ðại nương béo mập cười đáp:
– Ðúng thế! Ông anh này nhớ kỹ đài qui lắm!
Bạch nhiệm lão nhân trỏ vào người mặc lục bào nói:
– Thế mà vị này phá hoại đài qui. Y không kêu đài chủ khiêu chiến lại động thủ với lão phu. Hơn nữa y còn sử dụng độc hỏa dấu trong tay áo. Như thế đâu phải là hành vi của người quân tử?
Ðại nương béo mập nói:
– Theo ý các hạ thì….
Bạch nhiệm lão nhân ngắt lời:
– Y đã không theo đài qui mà còn khinh thị đài chủ nữa.
Ðại nương cười nói:
– Lão thân vốn không ưa nghe lời mạt sát. Các hạ có điều chi cứ bình tĩnh mà nói.
Bạch nhiệm lão nhân hỏi:
– Y náo loạn đài qui mà các vị nhìn không can thiệp ư?
Ðại nương hững hờ nói:
– Hành động của tôn giá tuy chính nghĩa nhưng đã phạm vào đài qui ở đây.
Người mặc lục bào sửng sốt hỏi:
– Vi phạm thế nào?
Ðại nương đáp:
– Ðài qui đã ấn định rõ ràng. Người nào lên đài quấy rối , nhẹ thì chỉ cầm tù cho đến hết Hoa hội sẽ buông tha; nặng thì phải hạ sát để răn kẻ làm bậy.
Người mặc lục bào cười lạt hỏi:
– Ai là người chấp hành qui luật ở đây để hạ sát tại hạ?
Ðại nương đáp:
– Cái đó còn tùy trường hợp mà điều khiển. Các hạ võ công cao cường, vậy bản đài phải phái cao thủ đến đối phó. Nếu là người bản lãnh tầm thường thì bản đài không cần phái đến những tay cao thủ bậc nhất.
Người mặc lục bào hắng giọng một tiếng rồi nói:
– Không ngờ tại hạ vì lòng hảo tâm can thiệp vào chuyện bất bình lại lấy vụ rắc rối này.
Ðại nương nói:
– Ðúng là các hạ vì có lòng hảo tâm mà can thiệp, nhưng như vậy là phạm đài qui. Lão thân nắm giữ quyền điều khiển hoa đài có lý nào không can thiệp được?
Người mặc lục bào tức giận hỏi:
– Can thiệp thì làm gì?
Ðại nương béo mập cười khanh khách đáp:
– Các hạ không nên nóng nảy. Người ta thường nói một bước sẩy chân để hận ngàn thu. Xin các hạ nghĩ kỹ mà hành động.
Người mặc bào lục hỏi:
– Còn nghĩ gì nữa?
Ðại nương đáp:
– Nếu các hạ chịu tuân theo đài qui thì xin bó tay chịu trói. Bọn lão thân quyết không gia hại các hạ.
Người mặc bào lục tức giận đến cực điểm cười ha hả nói:
– Nếu vậy thì tại hạ không tuân theo được.
Ðại nương nói:
– Vì việc chấp hành đài qui lão thân đành hạ lệnh động thủ vậy.
Người mặc lục bào hỏi:
– Phu nhân muốn động thủ ư?
Ðại nương đáp:
– Không phải chính lão thân ra tay.
Ðoạn mụ giơ tay vừa vẫy vừa lớn tiếng nói:
– Hộ pháp đâu rồi?
Mấy tiếng đáp lại. Hai nam hai nữ từ trong hậu đài chạy ra.
Hai hán tử võ phục màu đen lưng giắt đơn đao. Còn nữ võ sĩ nai nịt áo màu huyền lưng đeo trường kiếm.
Người mặc bào lục chuyển động cặp mắt ngó thấy hai hán tử vào trạc 34, 35 tuổi, còn nữ võ sĩ chừng 28, 29 tuổi.
Bốn người này mục quang như điện, huyệt thái dương nhô cao. Mới trông qua đã biết ngay là những cao thủ kiêm nội công.
Người mặc bào lục ngó diện mạo bốn kiếm sĩ thấy toàn là người lạ thì trong lòng ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:
– Không hiểu bọn này xuất xứ ở đâu?
Bỗng nghe đại nương béo mập hỏi:
– Các hạ đã nghĩ kỹ chưa?
Người mặc bào lục đáp:
– Tại hạ nghĩ kỹ rồi.
Ðại nương lại hỏi:
– Thế thì hay lắm! Các hạ bó tay chịu trói hay còn muốn bọn ta động thủ?
Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Có điều lão thân cần nói rõ trước! Ðây là một vụ chấp hành pháp luật chứ không phải cuộc tỷ đấu. Bọn họ bốn người cùng ra tay một lúc vậy các hạ thử tự lượng xem có thắng được không?
Người mặc bào lục đáp:
– Dù cả bốn người đồng thời động thủ tại hạ cũng không chịu bó tay.

hiep khach giang ho tap cuoi, bay vien ngoc rong tap 59, doc truyen ty quay tap 5, nhung cau chui hay nhat, truyen tranh khac tinh cua sao choi chap 1, thoat kiep ho ly tap 8, xuyen khong tieu my nhan, lap dan y bai van ta ngoi truong, dan y bai van ta ngoi truong, nhung buc tranh ve de tai lao dong

Thất Tuyệt Ma Kiếm Hồi 58

Trên hoa đài Bạch phát cợt Hồng nhan

Lôi Phi ngừng lại một chút rồi khẽ nói:
– Tiểu huynh nhận ra Quyên cô nương là tay biết nhiều hiểu rộng. Cô còn có lực lượng rất lớn. Lực lượng này dường như ăn sâu vào cả hai phe chính, tà. Một vị tiểu cô nương mà có nhiều tài như vậy thật không phải chuyện dễ. Vì thế tiểu huynh ngờ là sau lưng cô còn có người chủ sử.
Lý Hàn Thu hững hờ nói:
– Tiểu đệ tưởng cái đó không liên quan gì đến cuộc tham dự Hoa hội của chúng ta.
Lôi Phi nói:
– Nhưng chúng ta đã tiếp được thơ cảnh cáo của cô mà vẫn đi tham dự Hoa hội khiến cô phải ngạc nhiên. Vậy chúng ta phải lưu tâm quan sát xem có tìm ra được manh mối gì không.
Lý Hàn Thu nói:
– Phải lắm! Nhất thiết tiểu đệ xin theo lời chỉ điểm của Lôi huynh.
Lôi Phi nói:
– Còn một điều tiểu huynh cần nhắc Lý đệ là phải đem theo những vật dụng cần thiết vì e rằng chúng ta đi chuyến này chưa chắc đã trở lại đây nữa.
Lý Hàn Thu gật đầu. Chàng đem theo những đồ vật cần thiết và ngấm ngầm giấu khí giới trong áo trường bào.
Lôi Phi đem theo những đồ vật to lớn gói thành một gói cho gọn.
Hai người ngồi nghỉ lúc nữa để chờ trời tối lại đến hội trường trên sông Tần Hoài.
Lý Hàn Thu vẫn giữ thái độ oai vệ đi thẳng vào trường.
Hai người lại ngồi xuống chỗ cũ đêm trước.
Trên đài dưới ánh đèn lửa sáng trưng, Tử Hà cô nương đang đứng chờ. Cô vẫn mặc bộ áo mầu lục coi rất diêm dúa.
Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn lên chỗ ngồi Phương Tú, Hàn Ðào thấy hai ghế còn bỏ không. Còn bao nhiêu ghế khác đều đông đặc những người.
Tử Hà bỗng lên tiếng:
– Cuộc chiến đêm qua chưa phân thắng bại. Tiện thiếp chờ đây để nghênh giá.
Cô gọi luôn mấy tiếng vẫn không có người đáp lại.
Lý Hàn Thu đảo mắt ngó quanh không thấy ai đứng lên, liền tự hỏi:
– Chuyện này mới thật khó hiểu. Người áo đen đêm qua đã khiêu chiến sao đêm nay lại không xuất hiện thì cuộc đấu chờ đến bao giờ? Chẳng hiểu mụ béo mập quản lý hoa đài sẽ xử trí với việc này ra sao?
Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì thấy thiếu phụ béo mập rảo bước tiến ra giữa đài tuyên bố:
– Theo nội quy của Hoa đài, lão thân cho ba hồi trống, dứt trống mà không thấy người lên đài tái chiến thì tuyên bố là người đó bị bại rồi.
Mụ tư lự biết mình thô lỗ xấu xa không được người dưới đài hoan nghênh nên cũng không nói nhiều nữa, giơ tay lên vẫy một cái.
Tiếng trống nổi lên vang động toàn trường.
Dứt ba hồi trống, vẫn không thấy người lên đài ứng chiến, thiếu phụ béo mập tủm tỉm cười nói:
– Chắc đại gia hôm qua có việc gấp đã rời khỏi Kim Lăng rồi. Theo nội quy Hoa đài, lão thân đành tuyên bố là Tử Hà cô nương thắng trận.
Mụ dừng lại một lúc rồi hỏi:
– Bây giờ lại tiếp cuộc tỷ đấu. Vị nào muốn tứ giáo xin mời lên đài.
Dứt lời mụ trở gót đi vào hậu đài.
Lý Hàn Thu không nhịn được khẽ hỏi:
– Vụ này là thế nào đây?
Lôi Phi đáp:
– Nếu người áo đen không chết thì cũng bị Giang Nam Song Hiệp thu phục rồi.
Lý Hàn Thu “ồ” lên một tiếng gật đầu đáp:
– Ðúng rồi! Ðúng rồi!
Giữa lúc ấy chàng đưa mắt nhìn ra thấy bốn tên đại hán võ phục hộ vệ Giang Nam Song Hiệp rảo bước đi vào.
Phương Tú vẫy tay nói:
– Trương thế huynh! Thế huynh đến sớm nhỉ?
Lôi Phi đáp:
– Tại hạ cùng thiếu trang chủ đi ngoạn mấy nơi nhưng không náo nhiệt bằng hoa trường này.
Phương Tú cười nói:
– Phong cảnh ở Giang Nam hãy còn nhiều chỗ rất khả quan, nếu hai vị cao hứng thì chờ hết Hoa hội, tại hạ sẽ bồi tiếp hai vị đi chơi một phen.
Lôi Phi nói:
– Cảm ơn thịnh tình của Phương viện chúa. Tại hạ xin thay mặt thiếu trang chủ tạ ơn trước.
Phương Tú tủm tỉm cười ngồi xuống ghế.
Bỗng nghe Tử Hà lại lên tiếng:
– Vị đại anh hùng nào muốn lên đài tứ giáo?
Góc Tây Bắc có tiếng người đáp lại:
– Tại hạ xin thỉnh giáo cô nương mấy chiêu!
Tiếng hoan hô vừa dứt một bóng người đã nhảy lên đài.
Từ chỗ người này đứng cách hoa đài ít ra là hơn hai trượng mà y nhảy một cái tới nơi thì nguyên một môn khinh công này đủ cho mọi người chấn động.
Lý Hàn Thu chú ý nhìn kỹ thì người kia vào trạc ngoại tam tuần mà trước ngực đã có chòm râu đen, sắc mặt đỏ tươi. Cặp lông mày giống như hai con tằm. Mình mặc võ phục mầu lam. Tay không binh khí.
Tử Hà thấy thân pháp y đã biết ngay là mình gặp phải tay kình địch liền nghiêng mình hỏi:
– Các hạ có thể cho biết cao tính đại danh được không?
Người mặt đỏ mỉm cười đáp:
– Tại hạ là Lương Thượng Yến. Xin cô nương nhẹ đòn cho.
Tử Hà hỏi:
– Té ra là Lương đại hiệp! Không hiểu đại hiệp định tỷ thí môn gì?
Lương Thượng Yến đáp:
– Binh khí rất nguy hiểm. Chúng ta tỷ quyền chưởng quách.
Tử Hà nói:
– Tiện thiếp xin theo tôn ý. Lương đại hiệp ra tay đi!
Lương Thượng Yến nói:
– Thì giờ là vàng bạc. Tại hạ không khách sáo nữa.
Y liền phóng chưởng đánh tới.
Tử Hà vung chưởng lên gạt thì Lương Thượng Yến đã thu chưởng về đổi thế đánh ra thế cầm nã nhằm chụp vào cổ tay Tử Hà.
Lương Thượng Yến biến chiêu rất mau lẹ, vừa trông đã biết ngay là một nhân vật có bản lãnh tuyệt vời.
Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:
– Nếu Lương Thượng Yến đem toàn lực ra để thủ thắng thì e rằng Tử Hà khó lòng chống nổi 20 chiêu.
Tử Hà cũng biết mình gặp phải tay kình địch. Nàng vung song chưởng đánh theo thế liên hoàn những mong đoạt lấy tiên cơ để có thể chống trả thêm một thời gian.
Ðột nhiên Lương Thượng Yến trầm giọng quát:
– Cô nương hãy coi chừng.
Bóng chưởng giao nhau rồi đột nhiên ngừng lại.
Mọi người chú ý trông ra thấy Lương Thượng Yến đã nắm được cổ tay trái Tử Hà.
Tử Hà bị nắm huyệt mạch môn không thể tái chiến được nữa. Cô đứng ngẩn người ra không nhúc nhích.
Lương Thượng Yến tủm tỉm cười hỏi:
– Cô nương! Tình trạng này có kể là cô nương bại trận rồi không?
– Cái đó tiện thiếp cũng không rõ. Ðể đài chủ phán quyết mới được.
Bỗng nghe thanh âm thiếu phụ béo mập từ hậu đài vọng ra:
– Hài tử! Ngươi bị người ta nắm giữ huyệt đạo dĩ nhiên là thua rồi.
Tử Hà khẽ buông tiếng thở dài đáp:
– Tiện thiếp cam chịu thất bại.
Lương Thượng Yến buông tay nói:
– Hai bên động thủ chỉ cần phân thắng bại là xong. Hà tất phải đưa đến thảm cục lưu huyết.
Tử Hà nghiêng mình đáp:
– Tiện thiếp chịu thua rồi, Lương gia có điều chi dạy bảo tiện thiếp xin rửa tai để nghe theo.
Lương Thượng Yến vẫy tay nói:
– Cô nương lui vào trước đi để chờ tại hạ.
Tử Hà vâng lời lui vào hậu đài.
Trong mấy trận đấu võ công Lương Thượng Yến cao thâm hơn hết. Cả Kim Lăng Phương Tú cũng chấn động tâm thần tự hỏi:
– Bản lãnh người này đến mực phi thường, có lẽ chẳng kém gì mình. Nhưng tên họ y chưa từng nghe thấy trên chốn giang hồ. Không hiểu y là anh hùng ở địa phương nào?
Lý Hàn Thu lẩm bẩm:
– Người này tướng mạo giống Quan Công. Ngoài võ công tuyệt thế, y còn có chính khí lẫm liệt. Nhất định là một bậc quân tử nhân hậu. Ta phải làm cách nào giao kết với y mới được.
Chàng còn đang ngẫm nghĩ bỗng thấy một thiếu nữ toàn thân mặc y phục mầu hồng khoan thai bước ra.
Hồng y nữ người nhỏ bé mà xinh đẹp so với Tử Hà còn có phần hơn.
Hồng y nữ nghiêng mình thi lễ nói:
– Tiện thiếp là Tử Cúc kính xin Lương đại hiệp tứ giáo mấy cao chiêu.
Lương Thượng Yến ngắm nghía Tử Cúc một lúc rồi hỏi:
– Cô nương nhất định đòi động thủ với tại hạ ư?
Tử Cúc đáp:
– Theo nội qui bản đài bây giờ đến lượt tiện thiếp phải ra lãnh giáo dù tiện thiếp muốn từ chối cũng không được.
Lương Thượng Yến nói:
– Nhưng tại hạ coi chừng cô nương không địch nổi mất.
Tử Cúc nói:
– Dù tiện thiếp không địch nổi cũng phải thuận theo số mệnh.
Lương Thượng Yến nói:
– Ðã vậy thì cô nương ra tay đi.
Tử Cúc biết võ công đối phương rất cao cường, cô không từ chối nữa vung song chưởng đánh liền. Hai tay cô chỉ cách nhau chừng một tấc.
Lương Thượng Yến tủm tỉm cười đưa tay xảy ra rất mau lẹ chuồng vào giữa hai bàn tay Tử Cúc. Chưởng thế y vừa huy động đã bật lên thành tiếng chát. Hai bàn tay Tử Cúc liền bị hất ra. Nguyên thế công của Tử Cúc cực kỳ lợi hại, nhưng bị Lương Thượng Yến hất ra đành phải dừng lại.
Lương Thượng Yến hạ thấp tay mặt xuống, đưa năm ngón tay nhằm nắm lấy cổ tay Tử Cúc.
Chiêu này Tử Cúc trông thấy rõ ràng mà không sao tránh được. Cổ tay cô bỗng tê chồn thì ra đã bị đối phương nắm trúng huyệt mạch.
Lý Hàn Thu khen thầm:
– Hảo thủ pháp!
Lương Thượng Yến mỉm cười hỏi:
– Cô nương đã chịu thua chưa?
Tử Cúc đáp:
– Võ công các hạ tuyệt đối cao thâm tiện thiếp không sao địch lại được.
Lương Thượng Yến buông tay ra nói:
– Hay lắm! Mời cô nương hạ đài đi.
Mới trong khoảng khắc, Lương Thượng Yến đã bại luôn hai mỹ nữ làm cho hoàn toàn trường phải chấn động.
Tử Cúc lui vào rồi một thiếu nữ áo trắng từ hậu đài khoan thai bước ra.
Bạch y áo trắng như tuyết dong mạo so với Tử Hà, Tử Cúc còn xinh đẹp hơn mấy phần.
Cô nghiêng mình thi lễ nói:
– Tiện thiếp là Tử Mai xin tham kiến Lương gia.
Lương Thượng Yến cười khanh khách nói:
– Cô này xinh đẹp quá! Ðáng tiếc là tại hạ đã thắng hai trận nên cô tuy mỹ miều mà tại hạ không có phúc để hưởng thụ.
Y vừa dứt lời toan nhảy xuống đài.
Tử Mai bỗng la lên:
– Xin Lương gia hãy lưu bộ.
– Cô nương có điều chi dạy bảo?
Tử Mai nói:
– Lương gia không chịu tứ giao thức là khinh miệt tiện thiếp.
Lương Thượng Yến ngắt lới:
– Cô nương dạy quá lời. Tại hạ được hai vị Tử Hà, Tử Cúc nhân nhượng mới thắng hai trận. Còn trận này nếu cô nương thắng tại hạ chẳng nói làm chi. Bất hạnh cô nương lại bại trận há chẳng làm khó khăn cho tại hạ ư?
Tử Mai đỏ mặt lên giả vờ không hiểu hỏi:
– Lương gia mà thắng tiện thiếp thì muốn xếp đặt tiện thiếp thế nào cũng được có chi là khó?
Lương Thượng Yến cười đáp:
– Theo luật lệ Hoa đài tại hạ thắng cô nương tức là cô nương làm vợ tại hạ. Tại hạ hiện đã thắng hai cô rồi thấy mình phấn khởi như muốn lên tiên. Nếu thành thế chia ba chân vạc, chốn khuê phòng sao tránh khỏi phong ba thì tại hạ chịu thế nào được?
– Luật lệ trên đài đã định rõ bọn tiểu nữ làm thiếp làm tỳ cũng được. Tùy đại gia cắt đặt thế nào nên thế ấy.
Lương Thượng Yến lắc đầu nói:
– Khó hưởng thụ nhất là ân huệ của mỹ nhân. Ðối với cô nương tại hạ chỉ tâm hưởng mà thôi.
Dứt lời y nhảy xuống đài đứng vào chỗ trước mặt Hàn Ðào.
Hàn Ðào liền đứng dậy hỏi:
– Lương huynh! Mời Lương huynh ngồi lên hàng đầu thưởng ngoạn được chăng?
Lương Thượng Yến chăm chú ngó Hàn Ðào rồi hỏi:
– Cách xưng hô tại hạ thế nào đây?
Hàn Ðào đáp:
– Tại hạ là Hàn Ðào ở Từ Châu.
Lương Thượng Yến nói:
– Tại hạ thưởng mộ đại danh từ lâu.
Ðoạn từ từ ngồi xuống.
Lý Hàn Thu để ý nhìn ra thấy Hàn Ðào, Phương Tú ngồi hai bên, Lương Thượng Yến ngồi giữa, liền nhủ thầm:
– Lương Thượng Yến là một nhân vật anh hùng cần phải kết giao. Nếu Giang Nam Song Hiệp âm mưu gia hại y thì ta phải tìm cách cứu y mới được.
Từ đó chàng ngấm ngầm để ý đến cử động của Giang Nam Song Hiệp.
Tử Mai đứng trên đài lớn tiếng:
– Lương đại hiệp khinh thị tiện thiếp không chịu tứ giáo, không hiểu còn vị anh hùng nào thương tới mà tứ giáo mấy chiêu không?
Lương Thượng Yến đột nhiên quay sang hỏi Phương Tú:
– Còn huynh đài đây, cách xưng hô thế nào?
Phương Tú đáp:
– Tại hạ là Phương Tú.
Lương Thượng Yến nói:
– Té ra là Phương huynh. Tại hạ cam bề thất kính.
Y không kêu Giang Nam Song Hiệp mà gọi thẳng Phương huynh tỏ ra không biết đến danh hiệu Giang Nam Song Hiệp.
Lương Thượng Yến khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:
– Vị cô nương này nghe nói rất đáng thương, tưởng Phương huynh nên lên đài một chuyến mới được.
Phương Tú ngẩn người ra một chút rồi cười mát đáp:
– Cái đó tại hạ cũng đã nghĩ tới.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì trọng yếu, hắn ngừng lại một chút rồi đổi sang chuyện khác hỏi:
– Lương huynh! Lương huynh có nhận được thiệp mời của Tần Hoài Hoa hội không nhỉ?
Lương Thượng Yến đáp:
– Tiểu đệ phiêu lưu bốn bể gặp đâu chầu đó, người không sang trọng danh không hiển đạt thì làm gì có thiệp mời.
Hàn Ðào hỏi xen vào:
– Lương huynh không nhận thiệp mời, sao lại tiến vào hội trường được?
Lương Thượng Yến cười rồi đáp:
– Sức phòng vệ ở đây không ngăn chặn được tiểu đệ.
Hàn Ðào biến sắc trầm giọng hỏi:
– Lương huynh có biết tại hạ là người thế nào không?
Lương Thượng Yến lắc đầu đáp:
– Thực ra cái tên Hàn Ðào tại hạ chưa được nghe qua. Vừa rồi tại hạ nói ngưỡng mộ thanh danh từ lâu chẳng qua là lối khách sáo mà thôi.
Hàn Ðào không ngờ Lương Thượng Yến lại nói thẳng như vậy hắn không khỏi ngẩn người ra.
Lương Thượng Yến không để ý đến vẻ mặt Hàn Ðào , y tủm tỉm cười nói tiếp:
– Cả tên Phương huynh đây tại hạ cũng chưa biết tới.
Hàn Ðào tức giận nét mặt xám xanh toàn thân run bần bật, tưởng chừng sắp nổi sóng.
Phương Tú tựa hồ đã nhìn thấy thái độ Hàn Ðào không thể nhẫn nại được nữa.
Hắn liền nói ngay:
– Hàn huynh đệ đây cùng tại hạ là chủ nhân trong Hoa hội này.
Lương Thượng Yến nói:
– Té ra hai vị là Hoa hội chủ nhân. Nếu vậy tiểu đệ lỡ lời.
Hàn Ðào ở với Phương Tú đã lâu nên rất hiểu tâm lý nhau. Hắn biết Phương Tú nói vậy là có ý ngăn mình đừng nổi nóng.
Hắn liền làm bộ tươi cười nói:
– Anh em tại hạ rất kính trọng những vị anh hùn hảo hán. Cuộc phòng vệ chung quanh Hoa hội tuy không lấy gì làm nghiêm mật cho lắm, nhưng những người tầm thường khó mà trà trôn vào được.
Lương Thượng Yến lạnh lùng nói:
– Nếu vậy thì tiểu đệ đã gặp vận hên.
Hàn Ðào nói:
– Nhất định là khinh công và bản lãnh của Lương huynh phải tuyệt vời mới ra vào tự nhiên được.

Lúc này Lý Hàn Thu tuy ngó lên đài vì có người đang động thủ tỷ đấu với Tử Mai mà thực ra chàng để hết tâm vào câu chuyện giữa Giang Nam Song Hiệp và Lương Thượng Yến.
Bỗng nghe Lương Thượng Yến nói:
– Dù hai vị không truy cứu đến chuyện hôm nay thì ngày mai tiểu đệ cũng không tiện tới đây.
Phương Tú hỏi:
– Tại sao vậy?
Lương Thượng Yến đáp:
– Bữa nay tiểu đệ đã quen biết hai vị chủ nhân thì dĩ nhiên tối mai không tiện trà trộn vào nữa.
Phương Tú tủm tỉm cười nói:
– Lương huynh đã thắng hai trận vậy chiếu theo luật lệ bản đài là kể như người cùng phe với bọn tại hạ rồi.
Lương Thượng Yến nhấp nháy cặp mắt hỏi:
– Tại sao vậy?
Phương Tú đáp:
– Hễ ai thắng được nữ đài chủ nhất luật đều là tân lang.
Lương Thượng Yến nói:
– Cái đó điều không tiện vì tại hạ cũng xấp xỉ ngang tuổi với hai vị.
Phương Tú liền hỏi:
– Năm nay quý canh Lương huynh bao nhiêu?
Lương Thượng Yến đáp:
– Tiểu đệ đã 38 tuổi rồi.
Phương Tú cười ha hả nói:
– Thế thì tại hạ còn hơn Lương huynh 20 tuổi. Vậy có coi Lương huynh vào kiều khách cũng không có chi quá đáng.
Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:
– Anh chàng Lương Thượng Yến này thật có chỗ kỳ quái khiến khó mà hiểu được. Không hiểu lai lịch y thế nào mà dường như Giang Nam Song Hiệp đã tìm cách lung lạc y.
Bỗng nghe trên đài có tiếng thét rồi một bóng người văng xuống đài.
Mọi người chú ý nhìn lại thì thiếu nữ áo trắng Tử Mai vẫn đứng trên đài còn người bị hất xuống là một thiếu niên võ phục màu xanh.
Thiếu niên áo xanh bị hất xuống góc đài nên không có ai đỡ y.
Dường như y bị té khá nặng, hồi lâu mới gượng gạo đứng lên được.
Bỗng thấy Tử Mai lên tiếng:
– Vị huynh đài kia không muốn thủ thắng tấm thân yếu ớt này nên đã nhượng bộ tiểu muội. Vậy còn vị nào muốn lên đài tứ giáo tiểu muội rất hoan nghênh.
Dưới đài có tiếng đáp:
– Lão hán này xin lên tỷ thí mấy chiêu mong cô nương nhẹ đòn cho mới được.
Lý Hàn Thu chú ý nhìn ra thấy một người từ mé cầu thang hậu đài đi ra.
Quả nhiên là một người già nua lơ thơ mấy chòm râu bạc. Tóc trắng cũng chỉ còn lác đác buộc túm lại trên đỉnh đầu mặt lão đầy vết dăn, cả lông mi cũng bạc phếch. Lưng lão đã còng, chân đi lảo đảo.
Con người tuổi cao như vậy mà cũng lên đài cầu mỹ sắc thì thật là không biết tự lượng.
Tử Mai chau mày hỏi:
– Các hạ già nua như vậy thật hay chỉ giả vờ?
Lão già sửng sốt hỏi:
– Sao? Ðài qui của các vị có hạn chế niên canh ư?
Tử Mai đáp:
– Tuy không hạn định tuổi tác nhưng lão nhân gia già quá rồi.
Lão già cười khanh khách đáp:
– Lão hán tuy tuổi già nhưng lòng dạ lại không già.
Tử Mai biến sắc lạnh lùng nói:
– Ðã động thủ tương đấu tất khó lòng tránh khỏi chuyện thương vong. Xin tiền bối cẩn thận cho.
Lão già cười ruồi đáp:
– Dù làm con quỷ phong lưu chết dưới hoa cũng vui lòng. Lão phu đã bấy nhiêu tuổi đầu thì còn biết sợ chết là gì nữa.
Lão nói mấy câu này chẳng những khiến cho Tử Mai phải ngạc nhiên mà tân khách dưới đài cũng đến dở cười dở khóc.
Tử Mai hững hờ nói:
– Ðã vậy thì tiện thiếp phải tuân mệnh.
Rồi cô vung chưởng đánh ra.
Bạch Nhiêm lão nhân (lão già râu bạc) đưa bàn tay run run ra điểm tới nhằm đâm vào uyển mạch Tử Mai. Ðộng tác tuy chậm chạp song thủ pháp huyền diệu phi thường và trúng đích, bắt buộc Tử Mai phải thu chưởng về lùi lại.
Tử Mai nghĩ thầm trong bụng:
– Chỉ thế lão bất tử này quả là ghê gớm dường như lão mang tuyệt kỹ trong người thực sự.
Bụng nàng nghĩ vậy tay nàng phóng chưởng theo thế liên hoàn tấn công tới tấp.
Lão già phóng hai tay điểm tới không ngớt và lần nào thế chỉ cũng nhằm vào uyển mạch của Tử Mai, bức bách cô phải rụt tay về.
Tử Mai trong lòng không phục tấn công 30 chưởng liền mà lần nào lão già cũng chỉ phát huy một thủ thúc như vậy để bắt buộc đối phương phải thu hồi thế chưởng lạ ở chỗ là lão không chịu phản kích.
Sau khi tấn công 30 chưởng, Tử Mai dường như biết mình gặp phải tay kình địch, liền lùi lại ba bước hỏi:
– Tại sao lão nhân gia lại không chịu trả đòn?
Bạch nhiệm lão nhân cười đáp:
– Cô nương trẻ đẹp như vậy mà lão phu mỗi khi phản kích không chừng sẽ làm chết người gây nên thảm cảnh thì sao?
Tử Mai lại hỏi:
– Thế ra lão trượng tử đấu mà không muốn thắng ư?
Bạch Nhiệm lão nhân đáp:
– Lão phu muốn để cô nương tự nhận bại trận.
Tử Mai nói:
– Trừ phi lão nhân gia thủ thắng không thì chẳng bao giờ tiểu nữ chịu thua cả.
Bạch Nhiệm lão nhân cười ha hả nói:
– Nếu vậy thì chúng ta cứ tiếp tục đấu hoài. Lão phu chỉ nhìn mỹ sắc của cô nương cũng đủ no khỏi cần ăn uống gì nữa.
Tử Mai tức giận nói:
– Lão nhân gia bất quá chỉ biết một chiêu nên lúc nào cũng dùng một thủ pháp như nhau. Nếu lão còn tiếp tục chiêu này thì rồi tiểu tử cũng tìm ra được biện pháp phá giải.
Bạch Nhiệm lão nhân nói:
– Hay lắm! Cô nương hãy thắng chiêu này của lão phu đi rồi tự nhiên lão phu phải dùng đến chiêu thứ hai.
Tử Mai nói:
– Ðể tiểu nữ thử coi.
Tuy miệng nói hung hăng mà trong lòng thực vẫn gờm gờm cô để bàn tay trước ngực rồi phóng ra.
Quả nhiên lão già vẫn dùng chiêu thức trước giơ tay phải phóng chỉ lên điểm vào uyển mạch Tử Mai.
Ngón tay lão phóng ra chuẩn xác vô cùng, miệng lão cười nói:
– Nếu cô nương thêm một cánh tay nữa thì lão phu không thể phòng vệ được.
Tử Mai thấy thế công của mình bị đối phương ngăn chặn một cách dễ dàng thì biết là đối phương không chỉ hành động cầu may mà thực có bản lãnh cao cường. Tuy nhiên cô vẫn còn hy vọng tự nhủ:
– Lão đã già nua thế này thì dù có luyện được ngón chỉ đặc biệt cũng chẳng thể chống nổi binh khí.
Nghĩ vậy rồi cô lùi lại hai bước nói:
– Lão gia không chịu phản kích thì tuy tiểu nữ không thắng được lão gia, nhưng lão gia cũng vĩnh viễn không thể thắng được tiểu nữ.

nhung buc tranh ve de tai hoc tap, tranh ve de tai hoc tap, cuu tac long ho mon, truyen tranh ty quay tap 8, tranh ve ve de tai hoc tap, tap lam van an khe tra vang, Truyen Ty Quay Tap 10, ve de tai hoc tap, nhung tranh ve de tai hoc tap, bai van an khe tra vang